Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Phật và chứng ngộ Khi nào phật sẽ xảy ra cho tôi?
 
 
Phật và chứng ngộ

Khi nào phật sẽ xảy ra cho tôi?

 Image result for buddhahood

"Thầy đã nói rằng khi một người ở trong khoảnh khắc hiện tại một cách toàn bộ không có ý nghĩ nào trong tâm trí, thế thì người đó là tâm trí phật. Nhưng ngay cả khi không có ý nghĩ trong tôi và tôi đang trong khoảnh khắc đó, bị cuốn hút, không quá khứ hay tương lai, tôi không cảm thấy bản tính phật. Xin thầy giải thích khi nào trong nhận biết vô ý nghĩ này tâm trí phật được hiển lộ."

 

Điều thứ nhất: nếu bạn nhận biết rằng không có ý nghĩ trong tâm trí bạn, có ý nghĩ rồi. Ngay cả điều này là một ý nghĩ, rằng bây giờ không có ý nghĩ trong bạn. Ý nghĩ này là ý nghĩ cuối cùng. Cho phép nó cũng biến đi. Và tại sao bạn đợi khi nào bản tính phật sẽ xảy ra cho bạn? Điều đó lại là một ý nghĩ. Nó sẽ không xảy ra theo cách đó đâu - không bao giờ!

Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện. Một ông vua tới Phật Gautam. Ông ấy là người sùng kính, người sùng kính lớn lao, và ông ấy đã tới lần đầu tiên cho buổi darshan - cho các khán giả của ông ấy. Trong một tay, tay trái, ông ấy có một đồ trang sức bằng vàng, vô giá, với nhiều đá quí trong nó. Nó là thứ quí giá nhất mà ông ấy có - một tác phẩm nghệ thuật hiếm hoi. Ông ấy đã tới để tặng nó cho Phật chỉ để bầy tỏ sự sùng kính của ông ấy. Ông ấy lại gần. Trong tay trái là đồ trang sức có gắn đá quí vô giá đó; ông ấy định tặng nó. Phật nói, "Bỏ nó đi!" Ông ấy bối rối. Ông ấy chưa bao giờ mong đợi điều này. Ông ấy choáng. Nhưng vì Phật đã nói "Bỏ nó đi", ông ấy bỏ nó.

Trong tay kia, trong tay phải, ông ấy đã mang một bông hồng đẹp. Ông ấy nghĩ rằng Phật có thể không thích đá. Phật có thể nghĩ rằng đây là thứ đồ trẻ con mà ông ấy đã mang tới. Nhưng điều tốt là có phương án khác, cho nên ông ấy đã mang một bông hồng đẹp tới. Hoa hồng không thô thế, không vật chất thế. Nó có tính tâm linh, cái gì đó của cái không biết có đó. Và Phật có thể thích nó vì ông ấy nói cuộc sống là luồng chảy, và hoa hiện hữu buổi sáng và đến tối nó không còn nữa. Nó là thứ tựa luồng chảy nhất trên thế giới. Cho nên ông ấy đưa tay kia ra trước Phật và ông ấy muốn tặng bông hoa. Phật lại nói, "Bỏ nó đi!" Thế là ông ấy cảm thấy rất bối rối. Bây giờ ông ấy chẳng có gì để tặng. Nhưng khi Phật lại nói bỏ nó, ông ấy bỏ nó.

Thế rồi đột nhiên ông ấy trở nên nhận biết về cái “tôi." Ông ấy nghĩ, "Sao mình đi tặng các thứ trong khi mình có thể tặng bản thân mình?" Khi ông ấy trở nên nhận biết, bằng cả hai tay trống rỗng ông ấy tặng bản thân ông ấy. Nhưng Phật lại nói, "Bỏ nó đi!" Bây giờ ông ấy chẳng có gì để bỏ - chỉ bàn tay trống rỗng - và Phật nói, "Bỏ nó đi!"

Ma ha ca diếp, Xá Lợi Tử, Ananda và các đệ tử khác của Phật đều có đó, và họ bắt đầu cười. Người này trở nên nhận biết rằng ngay cả nói rằng "Tôi tặng bản thân tôi cho thầy" cũng là bản ngã. Ngay cả nói, "Bây giờ tôi ở đây và tôi buông xuôi theo thầy," là không buông xuôi. Cho nên bản thân ông ấy sụp xuống. Phật mỉm cười và nói, "Ông đã hiểu rõ."

Chừng nào bạn chưa bỏ chính ý tưởng này về buông xuôi, chừng nào bạn chưa bỏ ngay cả ý tưởng này về tay trống rỗng, nó không là buông xuôi. Người ta phải bỏ ngay cả sự trống rỗng trong tay. Dễ hiểu việc bỏ các thứ... nhưng thế thì tay đã trống rỗng và Phật nói, "Bỏ nó đi! Thậm chí đừng bám vào cái trống rỗng này!" Khi bạn hành thiền, bạn phải bỏ các ý nghĩ. Khi ý nghĩ bị bỏ đi, một ý nghĩ còn lại và ý nghĩ này là, "Bây giờ mình đã trở thành vô ý nghĩ." Có một cảm giác tinh vi, một ý nghĩ rằng "Bây giờ mình đã đạt tới và bây giờ không có ý nghĩ. Bây giờ tâm trí là trống vắng. Bây giờ mình là trống rỗng."

Nhưng trống rỗng này được chất đầy bởi ý nghĩ này. Và dù có nhiều ý nghĩ hay có một ý nghĩ đều không tạo ra khác biệt. Bỏ cả ý nghĩ này nữa. Và tại sao bạn đợi bản tính phật? Bạn không thể đợi được vì bạn sẽ không có đó. Bạn sẽ không bao giờ gặp phật; khi phật xảy ra bạn sẽ không có đó, cho nên hi vọng của bạn là vô tích sự. Bạn đang phí thời gian, bạn sẽ không có đó.

Kabir đã nói, "Khi tôi hiện hữu ngài đã không hiện hữu. Bây giờ ngài hiện hữu, và Kabir đã đi đâu rồi? Khi tôi đi tìm và tìm và tìm và ham muốn và đói vì ngài, ngài đã không hiện hữu. Tôi đã có đó. Bây giờ ngài có đó, và xin nói cho tôi Kabir kia đã đi đâu? Người tìm kiếm kia đã đi đâu, người đã đi tìm và tìm và tìm và đói và than và khóc vì ngài? Kabir kai đã đi đâu rồi?"

Bạn sẽ không có đó khi phật xảy ra. Cho nên đừng đợi, đừng ham muốn, vì ham muốn của bạn về "Khi nào phật sẽ xảy ra với tôi?" và "Khi nào tôi sẽ trở thành bản tính phật? Khi nào tôi sẽ trở nên được chứng ngộ?" - chính ham muốn này sẽ tạo ra rào chắn, rào chắn cuối cùng. Để đạt tới tự do toàn bộ, ham muốn về tự do là rào chắn cuối cùng. Để được chứng ngộ, ngay cả ham muốn này về chứng ngộ cũng phải bị vứt đi, phải bị quăng đi.

Một trong những Thiền sư lớn, Lâm Tế, thường nói, "Nếu ông gặp phật ở bất kì chỗ nào, giết ông ta ngay lập tức! Nếu ông gặp phật ở bất kì chỗ nào trong thiền của ông, giết ông ta ngay lập tức!" Ông ấy ngụ ý điều đó. Ham muốn này để là phật, để được chứng ngộ, nếu bạn gặp nó ở bất kì chỗ nào, giết nó ngay lập tức. Chỉ thế thì nó mới xảy ra. Vô ham muốn toàn bộ được cần, và khi tôi nói, "vô ham muốn toàn bộ," tôi ngụ ý rằng ngay cả ham muốn về vô ham muốn toàn bộ cũng phải bị bỏ đi. Bạn hiện hữu, không có bất kì ham muốn nào. Bạn hiện hữu, không có bất kì ý nghĩ nào, thậm chí không nhận biết rằng không có ý nghĩ, rằng không có ham muốn. Thế thì nó xảy ra.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập