Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Rượu, yêu, thiền - không nghĩ về mình
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Rượu, yêu, thiền - không nghĩ về mình

Image result for love and meditation

 

Điều thứ hai cần được hiểu: bạn có thể đã quan sát bản thân bạn và trong người khác nữa, rằng có một thôi thúc rất sâu để trở thành vô ý thức. Những người khắt khe đạo đức không thể hiểu được nó, những người đạo đức không thể hiểu được nó, do đó mới có hấp dẫn của mọi kiểu rượu, ma tuý, chất say hoá học - tại sao? Các nhà thuyết giảng liên tục thuyết giảng chống lại nó nhưng điều đó đã không thay đổi được một người nào; không một người nào đã đượviệc c thay đổi qua nó. Nhân loại liên tục đi trên con đường của nó: những người khắt khe đạo đức liên tục kết án, nhưng không ai nghe họ.

Nó không thể là thứ bình thường, cái gì đó phi thường được tham gia vào. Đó là lí do tại sao thử thay đổi rượu lại khó thế - rất, rất khó, gần như không thể được. Tại sao có nhiều hấp dẫn thế trong việc trở thành vô ý thức? - vì nghĩ về mình là bệnh thế, nó là gánh nặng thế. Và chỉ có hai cách để đi ra ngoài nó: một cách là rơi vào vô ý thức, cách kia là trở thành siêu ý thức. Hoặc đi vào siêu ý thức, hoặc đi vào vô ý thức. Nghĩ về mình là căng thẳng thế, phiền não và lo âu thế, cho nên hoặc đi vào rượu, hoặc đi vào Thượng đế.

Thượng đế và quỉ, Thượng đế và rượu là không thực sự đối lập. Nếu Thượng đế là Ý thức tối thượng, thế thì vô ý thức là cực đối lập.

Tôi đã nghe: Có lần chuyện xảy ra là một công bộc xã hội đã cố gắng chuyển đổi mọi người hướng tới tôn giáo và chống lại tội lỗi, chống rượu, tới gặp Mulla Nasrudin. Cô ấy nói: 'Lần trước tôi đã tới gặp anh, anh nghiêm túc tỉnh táo, và điều đó đã làm cho tôi cực kì hạnh phúc. Nhưng bây giờ anh lại say xỉn và điều đó làm cho tôi rất, rất bất hạnh.' 'Nói thực,' Mulla Nasrudin nói một cách tươi cười rạng rỡ với hạnh phúc. Anh ta nói: 'Lần này đến lượt tôi hạnh phúc.'

Rượu, vô ý thức, có thể không cho bạn hạnh phúc nhưng ít nhất nó giúp bạn quên đi bất hạnh. Bạn quên các lo âu, và qua hoá chất giúp bạn bỏ phân chia, phân chia thành hai, bỏ việc nghĩ về mình.

Nghĩ về mình là căng thẳng lớn nhất trong tâm trí. Đó là lí do tại sao đôi khi bạn muốn được một mình; bạn muốn đi lên Himalayas, và quên toàn thể xã hội.

Xã hội không phải là vấn đề, nhưng khi người khác hiện diện, rất khó để nghĩ về mình hay để không nghĩ về mình - cả hai là như nhau.

Khó quên bản thân bạn khi người khác hiện diện; người khác tạo ra cái tôi bên trong bạn, chúng là hai cực. Khi thân thể có đó và bạn một mình, bạn cảm thấy thảnh thơi nào đó. Đó là lí do tại sao mọi người đi vào rừng. Nhưng thế nữa họ trở nên chán, vì khi bạn một mình, căng thẳng không có đó, nhưng chán đi vào vì kích động biến mất.

Kích động là một loại lo âu - lo âu là một loại kích động. Nếu bạn đi theo kích động, bạn không thể có tính thiền, bạn không thể đi vào chỗ đơn độc, bạn không thể đi vào trong, vì ở đó bạn sẽ một mình và không có kích động. Kích động cần người khác. Một mình, làm sao bạn có thể bị kích động? - không cái gì xảy ra, làm sao bạn có thể bị kích động? Để bất kì cái gì xảy ra người khác được cần tới. Cho nên nếu bạn một mình bạn trở nên chán. Nếu bạn đi cùng xã hội, sống trong quan hệ, thế thì bạn trở nên căng thẳng nhiều.

Cho nên đi vào đơn độc sẽ không giúp ích. Nhưng nếu bạn có thể bỏ việc nghĩ về mình của bạn trong khi sống trong xã hội với người khác; trong mối quan hệ nếu bạn có thể bỏ nghĩ về mình của bạn, đột nhiên không có căng thẳng và không có chán, và cuộc sống là việc mở hội thường xuyên mà không có bất kì kích động nào. Nó là việc mở hội rất im lặng. Nó là niềm vui, nhưng không có kích động nào; nó là hạnh phúc rất, rất mát mẻ; nó là sự hoàn thành sâu, nhưng không có bất kì kích động nào.

Vị Phật được hoàn thành thế, nhưng không có kích động về điều đó. Ông ấy đơn giản được hoàn thành. Ông ấy đã không đạt tới bất kì cái gì, không cái gì mới đã xảy ra, nhưng ông ấy đã đơn giản trở nên hài lòng với bản thân ông ấy tới mức nó là trạng thái rất, rất mát mẻ của việc tận hưởng - nó là trạng thái mát mẻ của phúc lạc.

Nhớ, đó là khác biệt giữa phúc lạc và hạnh phúc: hạnh phúc là kích động; phúc lạc là hạnh phúc không kích động. Nếu có kích động, sớm hay muộn bạn sẽ phát chán, vì chỉ khi kích động là mới nó kích động. Nhưng làm sao bạn có thể bị kích động về cùng thứ lặp đi lặp lại?

Bạn bị kích động về đàn bà hay đàn ông, nhưng khi tuần trăng mật qua rồi, thế thì kích động cũng qua rồi. Gần như bao giờ cũng vậy, đến cuối tuần trăng mật, hôn nhân kết thúc - thế thì chỉ có tàn dư, vì bạn đang tìm kích động, và kích động không thể là hiện tượng liên tục. Chừng nào yêu của bạn là mát mẻ, không lạnh nhớ lấy, mà mát mẻ - lạnh là chết, mát mẻ là sống, nhưng không có kích động nào - nó nhất định biến thành chán.

Trong thế giới này mọi thứ đều kết thúc trong chán, nó phải vậy. Khi bạn đạt tới cốt lõi bên trong nhất của bản thân bạn, bạn hạnh phúc mà không có nguyên nhân, bạn hạnh phúc mà không có lí do nào, bạn hạnh phúc mà không có kích động nào. Sẽ không có chán. Và đây là điều cũng xảy ra trong yêu.

Bạn cần yêu, vì chỉ trong yêu bạn trở nên tự vô ý thức; chỉ trong yêu người khác biến mất. Không có nhu cầu là ‘tôi’. Với người nào đó bạn yêu bạn có thể một mình. Ngay cả người yêu đang hiện diện bạn vẫn có thể một mình. Khả năng sâu nhất trong yêu là ở chỗ nó giúp bạn bỏ tự vô ý thức.

Nhưng nếu bạn phải liên tục mang sự hiện diện của người khác, nếu bạn phải cư xử tương ứng, nếu bạn phải tuân theo qui tắc, nếu bạn phải lập kế hoạch ngay cả trong yêu về nói cái gì và không nói cái gì, thế thì yêu này sớm hay muộn sẽ biến thành chua chát, cay đắng vì nghĩ về mình có đó.

Bất kì khi nào bạn thấy nghĩ về mình biến mất: trong rượu, trong yêu, trong thiền, bạn cảm thấy thoải mái. Nhưng rượu không thể cho bạn trạng thái thường hằng; yêu có thể trao điều đó cho bạn, nhưng khả năng đó là rất, rất khó.

Nhớ, yêu là khó hơn thiền vì yêu ngụ ý sống với người khác và không có bản ngã. Thiền đơn giản ngụ ý sống với bản thân người ta, quên người khác hoàn toàn - nó là chiều ít khó hơn yêu. Đó là lí do tại sao những người có thể yêu không cần thiền; họ sẽ đạt tới qua yêu.

Jesus nói: Yêu là Thượng đế. Nhưng yêu là rất khó. Nó khó vì người khác đi vào với mọi vấn đề của người đó. Người khác ốm - bạn ốm, và khi hai người ốm gặp nhau, ốm không chỉ nhân đôi, nó nhân lên nhiều lần.

Rất khó yêu, nhưng nếu bạn có thể yêu thế thì không có nhu cầu về bất kì thiền nào. Yêu sẽ trở thành thiền của bạn và bạn sẽ đạt tới qua nó. Nếu bạn không thể yêu được, nếu bạn cảm thấy nó là khó thế thì thiền là cánh cửa duy nhất.

Chỉ một người trong cả triệu người đạt tới qua yêu; những người khác đạt tới qua thiền. Một khi bạn trở thành có tính thiền, yêu cũng trở nên dễ dàng, và thế thì bạn có thể yêu. Nếu bạn yêu thế thì thiền tới như cái bóng của nó.

Bạn phải quyết định cách bỏ việc nghĩ về mình của bạn. Có hai phương pháp: một là qua yêu, qua mối quan hệ; sống cùng người khác, và trưởng thành - nó là con đường khó, rất, rất gian truân - không có gì khó hơn điều đó; và phương pháp kia là sống trong thiền. Bạn phải chọn.

Nếu bạn trưởng thành trong yêu, thiền sẽ xảy ra như cái bóng. Yêu và thiền là hai mặt của cùng một đồng tiền; nếu bạn đã thu được kiểm soát về một mặt, mặt kia đi theo. Nếu bạn thiền, yêu sẽ đi theo - nếu bạn yêu, thiền sẽ đi theo. Điều này bạn phải chọn.

Thiền là dễ hơn - yêu là khó hơn. Trừ phi bạn muốn đi vào khó khăn một cách không cần thiết - điều đó dành cho bạn quyết định - với thiền, yêu tự động tới. Đây là cảm giác của tôi: rằng chín mươi chín phần trăm trong một trăm người phải đi qua thiền, thế thì yêu sẽ xảy ra. Chỉ một phần trăm có thể đi qua yêu, và thiền xảy ra. Đây là tình trạng của vấn đề, đây là cách mọi sự là vậy. Nhưng một điều là chắc chắn, rằng trong cả hai trường hợp việc nghĩ về mình phải bị bỏ đi. Bây giờ cố hiểu câu chuyện này.

 

Từ "Trở về Cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập