Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Có phải dừng chuyển động ở ngoại vi không?
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Có phải dừng chuyển động ở ngoại vi không?

Alexander The Great by Plutarch

 

"Đêm qua thầy nói rằng ngoại vi bao giờ cũng thay đổi, trong khi trung tâm bên trong nhất là bất động vĩnh hằng. Để nhận ra trung tâm này có nhất thiết là chuyển động ngoại vi phải dừng lại không? Điều đó có thể được không? Làm sao và khi nào?"

 

Bạn đã bỏ lỡ toàn thể vấn đề. Toàn thể vấn đề không phải là làm bất kì nỗ lực nào để thay đổi ngoại vi. Cho phép ngoại vi là như nó vậy đi. Và bạn không thể thay đổi được nó. Chính bản tính của ngoại vi là chuyển động và thay đổi. Bạn không thể làm nó thành tĩnh tại được. Tự nhiên là một luồng. Nó là vậy; bạn không thể làm nó thành tĩnh tại. Và đừng phí thời gian của bạn và cơ hội của cuộc sống khi cố làm cho nó thành tĩnh tại. Cứ biết nó là thay đổi. Là nhân chứng về nó, và bạn sẽ đi tới cảm thấy trung tâm bên trong nhất cái không thay đổi. Thế giới là thay đổi, nhân cách của bạn là thay đổi, thân-tâm bạn là thay đổi, nhưng bạn thì không; bạn không thay đổi. Hữu dụng gì đi vật lộn với thay đổi? Không cần!

Mật tông nói được tái lập lại trong trung tâm của bạn đi, nhận biết về trung tâm bất động này, và cho phép toàn thể sự tồn tại chuyển động. Nó không phải là việc gây rối chút nào. Nó trở thành việc gây rối chỉ nếu bạn bám lấy nó hay nếu bạn cố làm cho nó bất động. Thế thì bạn đang rơi vào những điều ngớ ngẩn, nỗ lực ngu xuẩn. Chúng sẽ không thành công; bạn sẽ thất bại. Biết rõ rằng sống là thay đổi, nhưng ở đâu đó bên trong thay đổi này có một trung tâm bất động nữa. Trở nên nhận biết về nó đi. Chính nhận biết đó là đủ giải thoát bạn. Chính việc cảm đó, rằng "Mình là bất động", sẽ giải thoát. Điều đó là chân lí. Bạn biết nó, và bạn là khác.

Đừng tranh đấu với cái bóng! Và toàn thể cuộc sống là cái bóng bởi vì thay đổi không là gì ngoài cái bóng. Cái không đổi là cái thực; cái thay đổi là không thực. Cho nên đừng hỏi liệu thay đổi và chuyển động ngoại vi có phải bị bắt buộc dừng lại để nhận ra trung tâm hay không. Không có nhu cầu, và bạn không thể bắt buộc nó được. Nó không thể dừng lại được! Thế giới vẫn diễn ra; duy nhất nó sẽ không diễn ra trong bạn. Bạn có thể vẫn còn trong thế giới, và không có nhu cầu cho thế giới ở trong bạn. Thế giới không là việc gây rối. Khi bạn được tham gia vào trong nó, khi bạn trở thành sự thay đổi, khi bạn cảm thấy rằng bạn đã trở thành sự thay đổi, thế thì nó tạo ra vấn đề.

Vấn đề được tạo ra không phải bởi ngoại vi thay đổi. Chúng được tạo ra bởi sự đồng nhất rằng “Mình là thay đổi này." Bạn đã bị ốm; ốm không thực sự là việc quấy rối. Khi bạn cảm thấy rằng “Mình đã bị ốm," nó là việc quấy rối. Nếu bạn có thể là nhân chứng cho ốm đó, nếu bạn có thể cảm thấy rằng ốm là việc xảy ra ở đâu đó trên ngoại vi - rằng nó không xảy ra cho bạn, nó đang xảy ra cho ai đó khác và bạn chỉ là nhân chứng - thế thì chết cũng có thể xảy ra và bạn sẽ chỉ là nhân chứng.

Alexander trở về từ Ấn Độ. Vài người bạn đã yêu cầu ông ấy đem về một sannyasin từ Ấn Độ. Họ nói, "Khi ngài về với chiến lợi phẩm được chinh phục, đừng quên: mang về cả một sannyasin nữa. Chúng tôi muốn thấy sannyasin là gì - kiểu người nào từ bỏ thế giới. Chúng tôi muốn biết cái gì đã xảy ra cho người đã từ bỏ mọi ham muốn, kiểu phúc lạc nào tới với người bỏ đi mọi khao khát, cơn khát hay cơn đói về tương lai, về đồ sở hữu và mọi thứ."

Ngay vào khoảnh khắc cuối Alexander nhớ lại. Ở thị trấn cuối cùng từ đó ông ấy sắp rời khỏi Ấn Độ để trở về nước mình, ông ấy bảo lính của mình đi và tìm một sannyasin. Họ đi tới thị trấn, và họ hỏi một cụ già trong thị trấn. Cụ nói, "Có, có một sannyasin, một sannyasin lớn, nhưng sẽ khó đấy. Sẽ rất khó thuyết phục ông ấy đi cùng Alexander về Athens."

Nhưng lính là lính thôi, cho nên họ nói, "Cụ đừng lo nghĩ về điều đó. Chúng tôi có thể bắt buộc bất kì người nào. Cứ nói cho chúng tôi ông ấy ở đâu. Chúng tôi biết cách buộc ông ấy đi, cho nên không cần thuyết phục. Nếu Alexander bảo ngay cả toàn thị trấn phải đi theo ông ấy, ông sẽ phải tuân theo, cho nên một sannyasin đã là gì?"

Nhưng cụ già cười, và toán lính không thể hiểu được vì họ chưa bao giờ đương đầu với một sannyasin. Họ tới sannyasin đó. Ông ấy đang đứng trần trụi trên bờ sông, và họ bảo ông ấy, "Alexander ra lệnh rằng ông phải đi cùng chúng tôi. Mọi chăm nom cho ông sẽ được thực hiện, sẽ không có bất tiện gì cho ông; ông sẽ là khách hoàng gia. Nhưng ông phải đi cùng chúng tôi tới Athens."

Sannyasin này cười và ông ấy nói, "Sẽ rất khó cho Alexander của các ông mang ta đi cùng ông ấy. Không sức mạnh nào trên thế giới này có thể buộc ta đi theo. Các ông sẽ không có khả năng hiểu, nhưng tốt hơn cả các ông mang Alexander của các ông lại đây."

Alexander bối rối. Ông ấy cảm thấy bị xúc phạm, nhưng ông ấy muốn gặp người này. Ông ấy tới với chiếc kiếm tuốt trần và ông ấy nói, "Nếu ngươi nói không, thế thì ngay lập tức ngươi sẽ mất mạng. Ta sẽ chặt đầu ngươi." Tên của sannyasin này là - như tường trình trong sổ sách của Alexander - Dandami.

Sannyasin này cười và nói, "Ông tới hơi chậm rồi. Ông không thể giết được ta bây giờ vì ta đã giết bản thân ta rồi. Ông tới hơi chậm. Ông có thể chém đầu ta, nhưng ông không thể chém được ta vì ta đã trở thành nhân chứng. Cho nên khi cái đầu này rơi xuống đất, ông sẽ thấy nó lăn đi và ta cũng sẽ thấy nó lăn đi. Nhưng ông không thể chém được ta; ông thậm chí không thể chạm vào ta được. Cho nên đừng phí thời gian, ông có thể chém đi! Giơ kiếm lên và chém đầu ta đi."

Alexander không thể giết được người đó. Điều đó là không thể được vì nó là vô dụng. Người này đã ở bên ngoài chết thế, không thể nào giết được người đó. Bạn chỉ có thể bị giết nếu bạn bám lấy sống. Việc bám đó vào hình mẫu thay đổi làm cho bạn thành hữu tử. Nếu bạn không bám, bạn hiện hữu như bạn bao giờ cũng hiện hữu - bất tử. Bất tử là quyền tập ấm của bạn; nó bao giờ cũng có đó. Bạn trở thành hữu tử chỉ nếu bạn bám víu. Cho nên không có vấn đề, không có nhu cầu bắt buộc ngoại vi thay đổi phải là tĩnh tại. Không có nhu cầu, và bạn không thể làm nó thành tĩnh tại được. Nó sẽ tiếp diễn, bánh sẽ sẽ tiếp tục quay. Mọi điều bạn có thể làm là biết rằng bạn không là bánh xe. Bạn là cái trục, không là bánh xe.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập