Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Chấp nhận, kiên nhẫn và chờ đợi
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Chấp nhận, kiên nhẫn và chờ đợi

Waiting Is a Sign of True Love and Patience Anyone Can Say Love ...

 

Nếu người ta bắt đầu cảm thấy rằng cuộc sống là tâm kịch, thế thì người ta cũng cảm thấy chán và đơn độc. Vậy, sự mãnh liệt, sự chân thành và chiều sâu của việc sống bị mất. Xin thầy gợi ý phải làm gì trong tình huống này. Thế thì thái độ đúng hướng tới sống là gì?

 

"Nếu người ta bắt đầu cảm thấy rằng cuộc sống là tâm kịch, thế thì người ta cũng cảm thấy chán và đơn độc...." Thế thì cảm nó đi! Sao tạo ra vấn đề? Nếu bạn cảm thấy bị tách rời và đơn độc, thế thì cảm nó đi! Nhưng chúng ta liên tục tạo ra vấn đề. Bất kì cái gì xảy ra, chúng ta sẽ tạo ra vấn đề từ nó. Cảm thấy đơn độc và bị tách rời đi - Và nếu bạn có thể thoải mái với sự đơn độc của bạn, nó sẽ biến mất. Nếu bạn bắt đầu làm cái gì đó với nó để siêu việt nó, nó sẽ không bao giờ biến mất; nó sẽ vẫn còn đó. Bây giờ xu hướng hiện đại trong tâm lí học và phân tâm học nói rằng bất kì cái gì đều có thể biến mất nếu bạn vẫn còn với nó mà không tạo ra bất kì vấn đề nào, và điều này đã từng là một trong những giáo huấn cổ nhất của mật tông.

Trong mười hay hai mươi năm qua, ở Nhật Bản, một kĩ thuật trị liệu tâm lí nhỏ đã được đưa vào sử dụng. Các nhà phân tâm và nhà tâm thần phương Tây đã từng nghiên cứu về nó. Đó là trị liệu Thiền, và nó là kì diệu. Nếu ai đó bị chứng thần kinh hay bệnh tâm thần, người đó đơn giản được đưa vào trong một phòng đơn độc và người đó được bảo, "Còn lại với bản thân mình đi, dù anh (chị) là bất kì cái gì. Thần kinh sao? Được! Thế thì thần kinh đi và sống với nó." Và các bác sĩ không can thiệp. Thức ăn được cung cấp, các nhu cầu được đáp ứng, sự chú ý được dành cho, nhưng không có can thiệp. Bệnh nhân phải sống với bản thân mình, và trong vòng mười ngày người đó bắt đầu thay đổi. Phân tâm học phương Tây làm việc trong nhiều năm, và về căn bản chẳng cái gì thay đổi.

Cái gì xảy ra cho bệnh nhân Thiền này? Không có can thiệp từ bên ngoài. Chỉ có sự chấp nhận sự kiện rằng "Được, anh bị thần kinh. Không cái gì có thể được làm." Thiền nói rằng cây này là nhỏ và cây kia là rất lớn, vậy là được: cái này nhỏ, cái kia lớn, và không cái gì có thể được làm. Một khi bạn chấp nhận một thứ, bạn đã siêu việt trên nó.

Một trong những nhà tâm thần nguyên thuỷ nhất của nước Anh, R. D. Laing, bây giờ đã đề xuất rằng nếu chúng ta có thể để người điên cho bản thân người đó, chỉ bày tỏ chú ý yêu thương cho người đó, đáp ứng nhu cầu của người đó và không can thiệp vào người đó, người đó sẽ vượt qua chứng điên của mình trong vòng ba hay bốn tuần. Đề xuất của ông ấy là ở chỗ không chứng điên nào có thể kéo dài hơn mười ngày nếu nó không bị can thiệp vào. Nếu bạn can thiệp, thế thì bạn kéo dài quá trình này.

Cái gì xảy ra khi bạn không can thiệp vào bất kì cái gì? Bạn cảm thấy đơn độc, cho nên cảm thấy đơn độc đi: đó là cách bạn là vậy. Nhưng khi bạn cảm thấy đơn độc bạn bắt đầu làm cái gì đó, và thế thì bạn bị phân chia. Thế thì phần này của bạn cảm thấy đơn độc và phần khác cố thay đổi nó. Điều này là ngớ ngẩn. Đó chỉ là kéo bản thân bạn lên bằng chân bạn hay bằng dây giầy của bạn - kéo bản thân bạn lên trời. Ngớ ngẩn! Bạn đơn độc, cho nên bạn có thể làm được cái gì? Không có người nào khác để làm bất kì cái gì. Bạn một mình, cho nên là đơn độc đi. Đây là số mệnh của bạn; đây là cách bạn là vậy. Cái gì sẽ xảy ra nếu bạn chấp nhận điều đó? Nếu bạn chấp nhận điều đó, sự phân mảnh của bạn sẽ biến mất, bạn sẽ trở thành một, bạn sẽ là toàn thể - không bị phân chia.

Nếu bạn bị chán, vậy bị chán đi; không làm bất kì cái gì. Và bạn có thể làm được cái gì? Bất kì cái gì bạn làm đều sẽ là từ chán, cho nên nó sẽ tạo ra nhiều lộn xộn hơn. Bạn có thể cầu nguyện Thượng đế, nhưng bạn sẽ cầu nguyện một cách chán tới mức bạn thậm chí làm cho Thượng đế chán qua lời cầu nguyện của bạn. Đừng làm việc bạo hành đó. Lời cầu nguyện của bạn sẽ là lời cầu nguyện chán.

Bạn có thể thiền, nhưng bạn sẽ làm gì? Chán sẽ có đó. Vì bạn chán, bất kì cái gì bạn làm, chán sẽ theo sau. Nhiều lộn xộn hơn sẽ được tạo ra, nhiều thất vọng hơn, vì bạn không thể thành công được. Và khi bạn không thể thành công được bạn sẽ cảm thấy chán hơn nữa, và điều này có thể tiếp diễn tới vô hạn. Vẫn còn với chán đầu tiên là tốt hơn việc tạo ra vòng tròn thứ hai và thế rồi vòng tròn thứ ba. Vẫn còn với chán thứ nhất đi; cái nguyên gốc là đẹp. Cái thứ hai sẽ là giả, và cái thứ ba sẽ là tiếng vọng xa xăm. Đừng tạo ra những điều này. Cái thứ nhất là đẹp. Bạn chán, cho nên đây là cách sự tồn tại xảy ra cho bạn vào khoảnh khắc này.

Bạn có thể chán, cho nên vẫn còn với nó đi. Chờ đợi và quan sát. Bạn không thể bị chán lâu được vì trong thế giới này không cái gì là thường hằng. Thế giới này là một luồng chảy. Thế giới này không thể thay đổi được luật cơ bản của nó với bạn để cho bạn vẫn còn bị chán mãi mãi. Không cái gì ở đây là mãi mãi; mọi thứ chuyển động và thay đổi. Sự tồn tại là dòng sông; nó không thể dừng lại cho bạn, chỉ cho bạn, để cho bạn vẫn còn bị chán mãi mãi. Nó đang chuyển động, nó đã chuyển động rồi. Nếu bạn nhìn vào chán của bạn, bạn sẽ cảm thấy rằng ngay cả chán của bạn cũng không là một cho khoảnh khắc tiếp; nó là khác, nó đang thay đổi. Cứ quan sát, vẫn còn với nó và không làm bất kì cái gì. Đây là cách biến đổi xảy ra qua vô làm. Đây là điều được ngụ ý bởi "nỗ lực vô nỗ lực."

Cảm thấy chán đi, nếm trải nó sâu sắc vào, sống nó. Nó là định mệnh của bạn. Thế thì đột nhiên bạn sẽ cảm thấy nó đã biến mất vì người có thể chấp nhận ngay cả chán thì không thể bị chán. Người, tâm trí, có thể chấp nhận ngay cả chán thì không thể vẫn còn bị chán! Chán cần tâm trí không chấp nhận. "Điều này là không tốt, điều kia là không tốt; cái này không nên vậy, cái kia không nên vậy; cái này phải không như thế này." Mọi thứ đều bị phủ nhận, bác bỏ - không được chấp nhận. "Không" là cơ bản. Ngay cả hạnh phúc sẽ bị bác bỏ bởi tâm trí như vậy. Tâm trí như vậy sẽ thấy cái gì đó cần bác bỏ trong hạnh phúc nữa.

Một người tới tôi mới hôm nọ và anh ta nói, "Thiền đang đi sâu và tôi đang cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng tôi nghi ngờ. Hạnh phúc này phải là ảo vọng vì tôi chưa bao giờ cảm thấy bất kì hạnh phúc nào trước đây. Tôi phải trong ảo tưởng; hoài nghi nhiều thế đã tới với tôi. Bây giờ, xin làm sáng tỏ hoài nghi của tôi." Ngay cả hạnh phúc xảy ra cho một tâm trí đã bao giờ cũng bác bỏ, người đó sẽ cảm thấy hoài nghi về nó. Người đó sẽ cảm thấy rằng cái gì đó đã đi sai. Người đó hạnh phúc, cho nên người đó sẽ cảm thấy cái gì đó đã đi sai. Chỉ bằng việc thiền trong vài ngày điều này là không thể được.

Tâm trí không chấp nhận sẽ “không chấp nhận” bất kì cái gì, nhưng nếu bạn có thể chấp nhận sự đơn độc của bạn, chán của bạn, buồn của bạn, bạn đã siêu việt lên đấy. Chấp nhận là siêu việt. Bạn đã lấy chính nền đất đi, và thế thì chán không thể đứng đó được.

Thử điều này: Dù trạng thái tâm trí bạn là bất kì cái gì, chấp nhận nó và chờ đợi khi nào trạng thái này tự nó thay đổi. Bạn không làm thay đổi nó; bạn có thể cảm thấy cái đẹp tới khi các trạng thái tự chúng thay đổi. Bạn có thể biết rằng nó chỉ giống như mặt trời mọc buổi sáng và thế rồi lặn buổi tối. Thế rồi lần nữa nó sẽ mọc và nó sẽ lại lặn, và điều đó sẽ tiếp diễn. Bạn không cần làm bất kì cái gì về nó. Nếu bạn có thể cảm thấy trạng thái tâm trí của bạn đang thay đổi bởi bản thân chúng, bạn có thể vẫn còn dửng dưng, bạn có thể vẫn còn xa xăm, xa nhiều dặm đường, dường như tâm trí đang đi đâu đó khác. Mặt trời đang mọc, đang lặn; chán đang tới, hạnh phúc đang tới, đang đi: nhưng bạn không trong nó. Nó đi và tới bởi bản thân nó; các trạng thái tới và chuyển đi.

"Nếu người ta bắt đầu cảm thấy rằng cuộc sống là tâm kịch, thế thì người ta cũng cảm thấy chán và đơn độc." Cho nên cảm nó đi! "Vậy, sự mãnh liệt, sự chân thành và chiều sâu của việc sống bị mất." Để nó bị mất đi, vì chân thành và chiều sâu mà có thể bị mất thì không là thực. Nó là rởm, giả, và tốt hơn cả thì cái giả được mất đi. Làm sao chiều sâu thực có thể bị mất được? Chính định nghĩa về “chiều sâu thực" là ở chỗ nó không thể bị mất đi, không thành vấn đề bạn làm gì. Nếu bạn có thể quấy rối vị phật, thế thì ông ấy không phải là phật. Bất kì cái gì bạn làm, ông ấy vẫn còn không bị rối. Việc không rối loạn vô điều kiện đó là phật tính. Cái thực không thể bị mất. Cái thực bao giờ cũng là vô điều kiện.

Nếu tôi yêu bạn và tôi nói, "Đừng giận; bằng không tình yêu của tôi sẽ bị mất," thế thì tình yêu như vậy bị mất đi càng sớm càng tốt. Nếu tình yêu là thực, bất kì cái gì bạn làm cũng không khác biệt; tình yêu sẽ vẫn còn. Và chỉ thế thì nó mới có bất kì giá trị nào.

Cho nên nếu chỉ bằng việc nhìn vào thế giới như một tâm kịch, như một vở kịch, sự mãnh liệt của bạn, chiều sâu việc sống của bạn bị mất đi, thế thì nó không đáng gìn giữ. Nó là giả. Tại sao nó bị mất? Vì nó thực sự là việc diễn trong vở kịch, và bạn đã tưởng rằng nó là thực cho nên bạn cảm thấy nó là sâu hơn. Bây giờ bạn biết nó chỉ là vở kịch. Nếu nó chỉ là vở kịch và sự chân thành bị mất, sự chân thành là giả. Bạn đã tưởng nó là thực, và nó đã không là thực. Chỉ bằng việc nhìn vào cuộc sống như vở kịch, nó biến mất.

Điều đó cũng dường như là chiếc dây thừng nằm đó trong phòng tối và bạn cảm thấy rằng nó là con rắn, nhưng không có rắn. Bây giờ bạn tới với chiếc đèn, và với chiếc đèn con rắn mất đi và chỉ dây thừng còn lại. Nếu với chiếc đèn con rắn bị mất đi, thế thì nó đã không bao giờ có đó.

Nếu bạn nhìn vào cuộc sống như vở kịch, cái mà là giả sẽ mất đi và cái mà là thật sẽ xuất hiện trong bạn, lần đầu tiên. Đợi đã! Để cái giả mất đi, và chờ đợi! Sẽ có kẽ hở, khoảng hở, trước khi cái giả biến mất và cái thực tới. Sẽ có kẽ hở. Khi cái bóng giả sẽ mất đi hoàn toàn và mắt bạn sẽ không bị rót đầy bởi chúng, và mắt bạn đã trở nên được tách rời khỏi cái bóng giả, bạn sẽ có khả năng nhìn vào cái thực, cái bao giờ cũng có đó. Nhưng người ta phải đợi.

"Xin thầy gợi ý phải làm gì trong tình huống này." Chẳng cái gì cả! Xin đừng làm bất kì cái gì. Bạn đã tạo ra đống lộn xộn vì quá nhiều việc làm của bạn. Bạn là người làm giỏi thế, bạn đã làm lộn xộn mọi thứ quanh bạn - không chỉ cho bản thân bạn, mà cho cả người khác nữa. Là người vô làm đi; điều đó sẽ là từ bi hướng tới bản thân bạn. Là từ bi đi. Đừng làm bất kì cái gì, vì với tâm trí giả, tâm trí lẫn lộn, mọi thứ trở nên bị lẫn lộn hơn. Với tâm trí bị lẫn lộn, tốt hơn cả là đợi và không làm bất kì cái gì để cho lộn xộn biến mất. Nó sẽ biến mất; không cái gì là thường hằng trong thế giới này. Bạn chỉ cần kiên nhẫn sâu. Đừng vội vàng.

Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện. Phật đi qua một khu rừng. Ngày thì nóng - lúc đó là giữa trưa - ông ấy cảm thấy khát, cho nên ông ấy nói với đệ tử của mình Ananda, "Ông quay lại đi. Chúng ta vừa đi ngang qua con suối nhỏ. Ông quay lại và mang, lấy chút nước về cho ta."

Ananda quay lại, nhưng dòng suối này rất nhỏ và chiếc xe nào đó vừa đi qua nó. Nước bị khuấy đảo và trở nên bẩn. Mọi thứ bẩn lắng đọng trong nó đã nổi lên, và nước bây giờ không thể uống được. Cho nên Ananda nghĩ, "Mình sẽ phải quay về." Ông ấy quay về và ông ấy nói với Phật, "Nước đó đã trở nên tuyệt đối bẩn và nó không thể uống được. Cho phép tôi đi tiếp lên trước. Tôi biết có một con sông cách đây vài dặm. Tôi sẽ đi và lấy nước từ đó."

Phật nói, "Không! Ông quay lại vẫn dòng suối đó đi." Khi Phật đã nói điều này Ananda phải tuân theo, nhưng ông ấy tuân theo điều đó không thật nhiệt tình vì ông ấy biết rằng nước đó sẽ không được mang về. Và thời gian bị phí hoài không cần thiết và ông ấy đã cảm thấy khát, nhưng khi Phật đã nó điều đó ông ấy phải đi.

Lần nữa ông ấy quay về và ông ấy nói, "Sao thầy cứ khăng khăng vậy? Nước đó không uống được."

Phật nói, "Ông đi lại đi." Và khi Phật đã nói điều đó, Ananda phải tuân theo.

Lần thứ ba ông ấy tới dòng suối, nước đã trong như nó đã từng vậy. Bùn bẩn đã trôi đi rồi, lá khô đã trôi hết, và nước lại tinh khiết. Thế rồi Ananda cười. Ông ấy mang nước  và vừa đi vừa múa. Ông ấy quì xuống chân Phật và nói, "Cách dạy của thầy là kì diệu. Thầy đã dạy tôi bài học lớn - rằng chỉ kiên nhẫn là được cần và không cái gì là thường hằng."

Và đây là giáo huấn cơ bản của Phật: không cái gì là thường hằng, mọi thứ đều lướt qua - cho nên tại sao lo nghĩ thế? Quay lại cùng dòng suối đó. Đến giờ mọi thứ phải đã thay đổi. Không cái gì vẫn còn như cũ. Chỉ kiên nhẫn: cứ đi đi đi lại. Chỉ vài khoảnh khắc, và lá sẽ trôi đi và bùn bẩn sẽ lắng đọng lại và nước sẽ lại tinh khiết.

Ananda cũng hỏi Phật, khi ông ấy quay lại lần thứ hai, "Thầy cứ khăng khăng rằng tôi phải đi, nhưng tôi có thể làm cái gì đó để làm cho nước trong lại không?"

Phật nói, "Đừng làm bất kì cái gì; bằng không ông sẽ làm cho nó đục ngầu hơn. Và đừng bước vào dòng suối. Cứ ở bên ngoài, đợi trên bờ. Việc đi vào dòng suối của ông sẽ tạo ra lộn xộn. Dòng suối tự nó chảy, cho nên cho phép nó chảy đi."

Không cái gì là thường hằng; cuộc sống là một luồng. Heraclitus đã nói rằng bạn không thể bước hai lần vào cùng dòng sông. Không thể nào bước hai lần vào cùng dòng sông vì sông đã chảy liên tục; mọi thứ đã thay đổi. Và không chỉ sông chảy liên tục, bạn cũng chảy liên tục. Bạn cũng khác; bạn cũng là dòng sông chảy.

Thấy tính vô thường này của mọi thứ đi. Đừng vội vàng; đừng cố làm bất kì cái gì. Cứ đợi! Đợi trong việc không làm toàn bộ. Và nếu bạn có thể đợi, biến đổi sẽ có đó. Chính việc đợi này là biến đổi.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập