Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Vì sao bạn bỏ lỡ cuộc sống
 
 
Người quan sát

Vì sao bạn bỏ lỡ cuộc sống

Neurotic Poets - Neurotic Poets - The Day Dream

 

Huệ Năng đã hỏi một người, "Vấn đề là gì? Gốc rễ là gì để cho con người có thể được giải quyết và con người có thể làm nỗ lực nào đó để biết mình là ai?"

Tại sao ông ấy sẽ không biết nếu không có nỗ lực nào? Tại sao phải có bất kì vấn đề nào? Bạn hiện hữu, bạn biết bạn hiện hữu - cho nên tại sao bạn không thể biết được bạn là ai? Bạn bỏ lỡ ở đâu? Bạn có ý thức. Bạn có ý thức rằng bạn có ý thức. Cuộc sống có đó; bạn sống động. Tại sao bạn không nhận biết bạn là ai? Cái gì trở thành rào chắn? Cái gì ngăn cản bạn khỏi tự tri thức cơ bản này? Nếu bạn có thể hiểu được rào chắn này, rào chắn này có thể bị tan biến rất dễ dàng.

Cho nên vấn đề thực không phải là làm sao biết bản thân người ta. Vấn đề thực là biết làm sao bạn không biết bản thân bạn, làm sao bạn bỏ lỡ thực tại hiển nhiên thế, chân lí cơ bản thế mà ở gần bạn thế, làm sao bạn liên tục không thấy. Bạn phải đã tạo ra một phương cách; bằng không khó mà thoát khỏi bản thân người ta. Bạn phải đã tạo ra những bức tường; theo một nghĩa nào đó, bạn phải tự lừa dối bản thân bạn.

Vậy thủ đoạn gì để trốn khỏi bản thân người ta, để không biết tới bản thân người ta? Nếu bạn không hiểu thủ đoạn đó, bất kì cái gì bạn làm sẽ không giúp ích - vì thủ đoạn này vẫn còn, và bạn liên tục hỏi làm sao biết bản thân người ta, làm sao biết chân lí, làm sao biết thực tại, và hậu quả bạn liên tục giúp cho rào chắn này. Bạn liên tục tạo ra nó nữa, cho nên bất kì cái gì bạn làm sẽ không hữu dụng.

Thực sự, không cái gì khẳng định là được cần để biết bản thân người ta, chỉ cái gì đó phủ định là được cần. Theo một cách nào đó, bạn chỉ phải phá huỷ rào chắn mà bản thân bạn đã dựng lên, và khoảnh khắc rào chắn không có đó bạn sẽ biết. Việc biết xảy ra khi rào chắn không hiện hữu; bạn không thể làm bất kì nỗ lực khẳng định nào cho nó. Bạn chỉ phải nhận biết về cách bạn đang bỏ lỡ nó.

Cho nên vài điều phải được hiểu về làm sao bạn đang bỏ lỡ nó. Một: bạn sống trong mơ, và thế thì mơ trở thành rào chắn. Thực tại không phải là mơ. Nó có đó, bạn được bao quanh bởi nó ở mọi nơi. Bên trong và bên ngoài, nó có đó - bạn không thể bỏ lỡ nó - nhưng bạn đang mơ. Thế thì bạn đi vào chiều khác mà không phải là thực tại. Thế thì bạn liên tục đi vào trong thế giới mơ. Thế thì mơ trở thành giống mây bao quanh bạn, và chúng tạo ra rào chắn. Chừng nào tâm trí còn chưa dừng mơ, chân lí không thể được biết. Và khi bạn thấy qua mơ, thực tại bị bóp méo, và mắt bạn đầy mơ, và tai bạn đầy mơ, và tay bạn đầy mơ.

Cho nên bất kì cái gì bạn chạm vào đều bị chạm qua mơ, và bất kì cái gì bạn thấy đều được thấy qua mơ, và bất kì cái gì bạn nghe đều được nghe qua mơ, và bạn bóp méo mọi thứ. Bất kì cái gì đạt tới bạn, đạt tới qua mơ, và chúng thay đổi mọi thứ, chúng tô mầu mọi thứ. Vì tâm trí mơ bạn bỏ lỡ thực tại bên ngoài và thực tại bên trong. Bạn có thể liên tục tìm ra cách thức và phương tiện làm sao để đi tới thực tại, nhưng bạn sẽ cố làm điều đó nữa qua tâm trí mơ của bạn. Cho nên bạn có thể mơ các giấc mơ tôn giáo - bạn có thể mơ các giấc mơ về thực tại, về chân lí, về Thượng đế, về Christ và Phật - nhưng điều đó nữa sẽ là việc mơ thôi. Việc mơ phải dừng lại, và việc mơ không thể được dùng để biết thực tại.

Tôi ngụ ý gì khi tôi nói "việc mơ"? Bạn đang nghe ngay bây giờ, nhưng mơ có đó, và mơ đó thường xuyên diễn giải điều được nói. Bạn không nghe tôi; bạn đang nghe bản thân bạn, vì đồng thời bạn đang diễn giải - bạn không làm thế sao? Bạn đang nghĩ về điều được nói. Cần gì nghĩ? Chỉ nghe thôi, đừng nghĩ, vì nếu bạn nghĩ bạn không thể nghe được, và nếu bạn liên tục nghĩ và nghe, thế thì bất kì cái gì bạn nghe đều là tiếng ồn riêng của bạn. Thế thì nó không phải là điều được nói. Dừng suy nghĩ lại; để cho chặng nghe không có ý nghĩ nào. Thế thì cái được nói sẽ được nghe thấy.

Khi nhìn vào đoá hoa, dừng mơ lại. Không cho phép mắt bạn được chất đầy với ý nghĩ và mơ về quá khứ và tương lai, với điều bạn biết về hoa. Thậm chí không nói rằng "Hoa này đẹp," vì thế thì bạn đang bỏ lỡ thực tại. Những lời này sẽ trở thành rào chắn. Bạn nói, "Hoa này đẹp," và lời đã bước vào: thực tại bị diễn giải qua lời này. Đừng cho phép lời tụ tập quanh bạn. Nhìn trực tiếp, nghe trực tiếp và chạm trực tiếp.

Khi bạn chạm vào ai đó, chỉ chạm thôi; đừng nói rằng da đẹp, mịn. Thế thì bạn đang bỏ lỡ đấy, bạn đã đi vào trong mơ. Dù da là bất kì cái gì, nó là ở đây bây giờ. Chạm nó và cho phép bản thân da được khải lộ cho bạn. Bạn nhìn vào bộ mặt đẹp. Nhìn nó, và cho phép bản thân bộ mặt đi vào. Không diễn giải nó, không nói bất kì cái gì. Không mang tâm trí quá khứ của bạn vào.

Điều đầu tiên: mơ được tạo ra bởi tâm trí quá khứ của bạn. Nó là tâm trí quá khứ liên tục di chuyển quanh bạn. Đừng cho phép quá khứ bước vào và thế rồi đừng cho phép tương lai. Khoảnh khắc bạn thấy một bộ mặt đẹp, một thân thể đẹp, lập tức ham muốn nảy sinh. Bạn muốn sở hữu. Bạn thấy đoá hoa đẹp và bạn muốn hái nó. Thế thì bạn đã di chuyển rồi. Đoá hoa có đó, nhưng bạn đã đi vào trong ham muốn, vào trong tương lai. Bây giờ bạn không có đó. Cho nên hoặc bạn ở trong quá khứ cái không còn nữa, hoặc bạn ở trong tương lai cái còn chưa tới, và bạn đang bỏ lỡ cái ở đó ngay bây giờ.

Cho nên điều đầu tiên cần nhớ: lời phải không được phép tồn tại giữa bạn và thực tại. Càng ít lời càng ít có rào chắn; không lời không có rào chắn nào. Và thế thì bạn đối diện với thực tại một cách trực tiếp; ngay lập tức bạn diện đối diện. Lời phá huỷ mọi thứ vì chúng thay đổi ngay nghĩa.

Tôi đã đọc tự tiểu sử của ai đó. Cô ấy đã mô tả một ngày sau khi vừa mới ra khỏi giường. Người đàn bà này viết rằng "Một hôm, vào buổi sáng, tôi mở mắt ra." Thế rồi ngay lập tức cô ấy nói, "Nhưng nói rằng tôi mở mắt ra là không đúng. `Tôi' đã không làm gì cả. Mắt tự chúng mở ra." Cô ấy đổi câu này và cô ấy viết, "Không, nói rằng tôi mở mắt ra là không tốt. Tôi đã không làm cái gì cả. Không có nỗ lực về phần tôi; nó đã không phải là hành động chút nào." Thế rồi cô ấy viết, "Mắt tự chúng mở ra." Nhưng thế rồi cô ấy cảm thấy điều này là quá ngớ ngẩn vì mắt thuộc về cô ấy, cho nên làm sao chúng có thể tự chúng mở ra được? Vậy phải làm gì?

Ngôn ngữ không bao giờ nói cái gì hiện hữu. Nếu bạn nói, "Tôi mở mắt ra," điều đó là nói dối. Nếu bạn nói, "Mắt tự chúng mở ra," điều đó lại là nói dối, vì mắt chỉ là các mảnh mẩu. Tự chúng không thể mở được. Toàn thể tổ chức được tham gia. Và bất kì cái gì chúng ta nói đều giống điều đó. Nếu bạn đi tới xã hội nguyên thuỷ ở Ấn Độ - và có nhiều bộ lạc nguyên thuỷ - họ có cấu trúc ngôn ngữ khác. Cấu trúc ngôn ngữ của họ là cơ bản hơn và thực hơn, nhưng họ không thể tạo ra nhiều thơ ca. Cấu trúc ngôn ngữ của họ không thể giúp ích cho việc mơ.

Nếu có mưa, chúng ta nói, "Trời mưa." Họ hỏi, "Ông ngụ ý gì bởi ‘trời'? Ông ngụ ý gì bởi ‘trời'?" Họ đơn giản có từ mưa. Bạn ngụ ý gì bởi "trời"? Mưa là gì? Họ chỉ nói "mưa." Mưa là thực tại, nhưng chúng ta liên tục thêm các thứ vào - và càng nhiều từ được thêm vào, chúng ta càng lạc nhiều, lạc xa, bị ném ra xa khỏi thực tại.

Phật thường nói, "Khi ông nói, ‘Một người bước đi,' ông ngụ ý gì? Người này ở đâu? Chỉ việc bước đi có đó. Ông ngụ ý gì bởi ‘người'?" Khi chúng ta nói, "Một người bước đi," dường như là có cái gì đó giống như một người và cái gì đó giống như việc bước đi - hai thứ được thêm vào nhau. Phật nói có việc bước đi.

Khi bạn nói, "Sông chảy," bạn ngụ ý gì? Chỉ có việc chảy, và việc chảy đó là sông. Việc bước đi là người, việc thấy là người, việc đứng và ngồi là người. Nếu bạn loại bỏ mọi thứ này - bước đi, ngồi, đứng, nghĩ, mơ - liệu người có còn lại đằng sau không? Sẽ không có người nào đằng sau. Nhưng ngôn ngữ tạo ra một thế giới khác, và bởi thường xuyên đi vào trong lời chúng ta liên tục đi xa.

Cho nên điều đầu tiên cần nhớ là làm sao không cho phép lời một cách không cần thiết. Khi có nhu cầu, bạn có thể dùng chúng, nhưng khi không có nhu cầu vẫn còn trống rỗng đi, vẫn còn vô lời, mouna, vẫn còn im lặng. Không cần phải thường xuyên nói thành lời mọi thứ.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”