Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Nhị nguyên - bất nhị
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Nhị nguyên - bất nhị

Related image

 

Đây là hai bình diện của nhân loại: nhị nguyên, bình diện của nhị nguyên, điều người Hindus gọi là dwaita, bình diện của hai; và bất nhị, bình diện của một, bình diện của bất nhị. Khi bạn bị phân chia bạn ở trong thế giới này; khi bạn không bị phân chia, bạn đã siêu việt -- bạn không còn ở đây, bạn đã xuyên vào trong cõi Bên kia. Thế thì các biên giới gặp gỡ và các biên giới gặp nhau trong bạn. Cho nên toàn thể nỗ lực là làm sao trở thành không bị phân chia, làm sao trở thành một.

Mới đêm hôm nọ một cô gái tới tôi và cô ấy nói: "Tôi đã là một sannyasin bên trong." Tại sao phân chia bên ngoài với bên trong? Thực sự có phân chia giữa bên trong và bên ngoài không? Đường phân ranh giới ở đâu? Bạn có thể vẽ ra một đường và nói: Bên ngoài đường này là bên trong không? Ở đâu? -- ở thân thể bạn có thể vẽ ra một đường không? Nếu thân thể chết, bạn chết, nếu thân thể không có đó, bạn ở đâu?

Thế thì ở tâm trí sao? -- nếu tâm trí trở thành vô ý thức bạn trở thành vô ý thức. Bạn không có tâm trí thì bạn là ai? Bạn phân chia ở đâu? -- mọi thứ đều được móc nối.

Tại ngoại vi nó là bên ngoài; tại trung tâm nó là bên trong, nhưng ngoại vi thuộc về trung tâm. Bạn có thể có trung tâm mà không có ngoại vi được không? -- thế thì cái đó sẽ là kiểu trung tâm gì vậy? Trung tâm thuộc vào ngoại vi. Bạn có thể có ngoại vi mà không có trung tâm được không? -- chúng thuộc vào lẫn nhau. Chúng giống như hai bờ sông -- sông chảy ở giữa và bạn không thể phân chia được.

Bạn đói -- bạn không nói: Đói ở bên trong cho nên làm sao tôi có thể ăn thức ăn, cái là bên ngoài? Bạn ăn thức ăn và thức ăn trở thành máu bạn, và thức ăn trở thành sinh lực của bạn, và sinh lực của bạn trở thành suy nghĩ của bạn, và suy nghĩ của bạn trở thành tâm của bạn, tình cảm của bạn, và tình cảm của bạn trở thành nhân chứng của bạn, và nhân chứng của bạn trở thành điều Thiêng liêng, điều Tối thượng. Có việc tiêu hoá tinh tế trên mọi bình diện.

Bạn ăn thức ăn, nó là bên ngoài. Khoảnh khắc bạn đã ăn nó vào, bạn tiêu hoá nó, cái không tinh tuý lại được tống ra; cái tinh tuý đi hướng tới trung tâm. Bạn đã tiêu hoá nó -- nó đã trở thành máu, xương, thịt -- thân thể. Thế rồi việc tiêu hoá lại xảy ra -- cái tinh tế nhất của nó lại được hấp thu. Nó trở thành sinh lực của bạn, điều các nhà khoa học gọi là bio-plasma trường sinh học. Nó trở thành điện trong bạn.

Nhưng thế rồi lần nữa, việc tiêu hoá xảy ra; cái tinh tuý trong nó lại được hấp thu vào bên trong -- nó trở thành ý nghĩ của bạn. Ý nghĩ là điện tinh tế. Thế thì lần nữa bạn đi vào bên trong.

Suy nghĩ được tiêu hoá thành tình cảm -- nó trở thành tâm của bạn, cho nên yêu vẫn còn là sinh lực tinh tế hơn suy nghĩ, nhưng điều đó nữa không là chỗ cuối.

Lần nữa trong yêu, cái là tinh tế hơn được hấp thu và tiêu hoá -- nó trở thành nhân chứng của bạn, thiền của bạn. Nó trở thành nhận biết của bạn, nhưng cái đó nữa vẫn không phải là chỗ cuối vì ngay cả nhân chứng có đó, và khi nhân chứng có đó thì phân chia có đó.

Phân chia này đã trở thành hẹp; bạn đang tới gần với trung tâm nhưng phân chia vẫn có đó. Bạn là nhân chứng -- chủ thể và đối thể. Bạn là nhân chứng về cái gì? Phân chia vẫn có đó.

Thế rồi ở bước nhảy cuối cùng năng lượng đã trở thành được định tâm toàn bộ; đối thể và chủ thể biến mất. Thế thì không có nhân chứng, thế thì bạn đã đi tới cõi Bên kia, thế thì bạn hiện hữu dường như bạn không hiện hữu. Bạn hiện hữu và bạn không hiện hữu; bạn đã trở thành cái Toàn thể.

Đây là trạng thái, trạng thái cuối cùng nơi theo một cách nào đó bạn là toàn bộ hoàn toàn bị triệt tiêu, và theo cách khác bạn đã trở thành cái Toàn thể. Con biến mất, giờ bạn đã trở thành Cha. Bây giờ không có Jesus, chỉ Cha Tối thượng nhất tồn tại -- con bị hấp thu. Bạn sẽ vẽ ra đường giữa cái là bên ngoài và cái là bên trong ở đâu?

Nhiều người tới tôi và họ nói: "Bên trong chúng tôi đã là sannyasin." Nhưng có thực sự có phân chia ở bên ngoài không? Và nếu bạn phân chia bạn trở thành hai; nếu bạn trở thành hai, thế thì xung đột nảy sinh, toàn thể trò chơi của cuộc chiến bên trong, chính trị bên trong nảy sinh -- ai sẽ chi phối ai? Hoặc bên ngoài sẽ chi phối bên trong, hoặc bên trong sẽ chi phối bên ngoài. Nếu bên ngoài chi phối bên trong bạn trở thành người duy vật. Nếu bên trong chi phối bên ngoài, bạn trở thành người duy linh. Trong cả hai trường hợp bạn đều là một nửa, bạn không là toàn thể.

Khi bên ngoài và bên trong biến mất, không ai chi phối bất kì ai, vì việc chi phối không phải là trạng thái tốt của sự việc. Người chi phối sẽ bị tống đi sớm hay muộn, người áp bức sẽ trở thành người bị áp bức, và người bị áp bức sẽ trở thàng người áp bức. Nó chỉ là đánh nhau giữa tay trái và tay phải của bạn và toàn thể trò chơi là việc giả vờ. Nhớ điều ngược đời này: bạn càng đi vào bên trong, bên ngoài càng có ít hơn. Khi bạn thực sự đạt tới bên trong nhất, cả bên trong và bên ngoài biến mất. Thế thì bạn là hư không, và mọi thứ.

Ở trường cô giáo hỏi những câu hỏi mẹo, và thế rồi cô nói: Charlie Brown, con sẽ định nghĩa hư không thế nào? Không do dự một khoảnh khắc Charlie Brown nói: Hư không là quả bóng mà không có da. Đó là bạn ở khoảnh khắc cuối cùng, không có da -- hư không. Nhưng thế thì bạn đã trở thành cái Toàn thể vì da phân chia bạn khỏi cái Toàn thể.

Và da bạn ở đâu? Tự ý thức, bản ngã là da bạn. Khi bản ngã mất đi bạn trở thành hư không và cái Toàn thể đồng thời, vì cả hai chúng đều ngụ ý cùng một thứ.

 

Từ "Trở về Cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập