Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Lời cầu nguyện - Phần 3
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Lời cầu nguyện - Phần 3

Image result for woman in prayer images

 

Bạn có đủ điều thiêng liêng trong mình để bắt đầu cuộc hành trình, nhưng điều thiêng liêng đó sẽ bị làm chật hẹp tới mức bạn có bản ngã. Bản ngã sẽ không có khả năng tìm ra cách của nó, nó sẽ tìm ra cánh cửa khép kín. Mặc cho những cố gắng cực kì lớn mà điều thiêng liêng vẫn không có khả năng cất lên, bởi vì bản ngã tựa như hòn đá bao quanh cổ bạn sẽ nhấn bạn chết chìm trong dòng sông. Nhưng từ bỏ tự tin đặt sai chỗ này vào bản thân bạn đi và bạn sẽ có khả năng đi qua sông.

Bạn đã bao giờ quan sát một việc xảy ra tuyệt diệu có ở trong sông chưa?... Nhưng chúng ta không quan sát, chúng ta mù. Người sống bị chìm, nhưng xác chết biết bí mật nào đó của việc bơi, của việc nổi trên nước, của việc không bị chìm, mà người sống không biết. Không dòng sông nào, ngay cả không đại dương lớn nào, có thể nhấn chìm xác chết; nó lập tức nổi lên mặt nước. Bí mật là gì? Xác chết không biết gì, nó đơn giản là xác chết, và đó là bí mật. Nếu người sống hành xử như xác chết, thế thì việc chìm là không thể có được - bạn nổi. Không Thượng đế nào giúp bạn nổi, bạn đơn giản trở thành vô trọng lượng. Bạn trở thành nhẹ ngay khi bạn - tảng đá bản ngã của bạn - bị loại bỏ. Thế thì, cho dù ai đó cố nhấn chìm bạn xuống, làm sao người đó có thể làm được điều đó? Chúng ta bị chìm bởi cái ta riêng của chúng ta. Tự tin vào bản thân mình nhấn chìm chúng ta. Níu bám lấy bản ngã nhấn chìm chúng ta. Ý nghĩ, “Ta sẽ làm mọi thứ,” đẩy chúng ta vào cuộc hành trình tới địa ngục.

Đó là lí do tại sao những lời cầu nguyện này là tuyệt diệu thế. Nhớ trong tâm trí, tôi có khó khăn của riêng mình khi tôi nói lời cầu nguyện của hiền nhân này là tuyệt diệu, bởi vì tôi không coi những lời cầu nguyện mà bạn tiến hành ở nhà bạn là tuyệt diệu, ngay cả những lời bạn bắt đầu cầu nguyện sau khi đọc xong Ishavanya. Chúng tuyệt đối hư huyễn. Ngồi trước ngọn lửa tế để ném vào lửa những đồ cúng dường và tụng những bài ca tôn giáo - tất cả những điều này là vô nghĩa nếu không có biến đổi gì trong bạn.

Biến đổi là phép kiểm tra thực sự.

Nếu một người thực hiện các tế lễ tôn giáo trong bốn mươi năm, trong cả đời mình, và không có biến đổi gì trong người đó, thế thì thực ra không tế lễ nào đã được thực hiện. Nếu một người tới thăm ngôi đền hay tu viện hàng ngày và vẫn không có biến đổi gì trong người đó, người đó vẫn ở chỗ người đó ở - thế thì người đó chưa bao giờ vào đền thờ hay tu viện nào. Đền thờ có thể bị hư hại chút ít bởi việc viếng thăm của người đó, nhưng không hư hại nào được làm cho anh ta, không biến đổi nào đã xảy ra trong anh ta. Người đó vẫn ở chỗ người đó ở. Đền thờ có thể sợ người đó, liên tục nghĩ, “Người này đã gây rắc rối cho ta trong suốt bốn mươi năm qua, nhưng bản thân người đó không bị rắc rối chút nào.” Không, đấy không phải là lời cầu nguyện chút nào. Việc viếng thăm đó tới ngôi đền chỉ là cử chỉ.

Tôi thấy lời cầu nguyện của hiền nhân này tràn đầy ý nghĩa. Nó rất khiêm tốn, rất hồn nhiên, rất tự nhiên: ‘Hỡi ngọn lửa, xin dẫn dắt tôi theo đường đúng, bởi vì tôi không biết gì về nó, tôi dốt nát.” Nếu bạn có thể nói với tất cả sự chân thành, “Hỡi bầu trời, xin dẫn dắt tôi tới cái vô dạng, bởi vì tôi không biết gì,” bất thần bạn sẽ thấy rằng con đường mở ra cho bạn. Con đường của tri thức mở ra cho bất kì ai nói, “Tôi không biết.” Người như thế đã bước bước đầu tiên hướng tới tri thức thực. Còn người nói, “Tôi biết, tôi là người uyên bác,” bít kín ngay cả vài cái lỗ mà có thể cho phép người đó đi vào trong ngôi đền bên trong.

Lời cầu nguyện là sự chấp nhận không chỉ cái dốt nát mà cả sự bất lực nữa. Không bến, không thuyền nào được thấy, chỉ đại dương vô biên là thấy được, và chiều sâu của nó là không thể dò được. Lòng dũng cảm của chúng ta làm chúng ta thất bại. Chúng ta nhắm mắt và tưởng tượng, liên tục nghĩ mình đang trên thuyền, nhưng thực sự mọi thuyền đều là thuyền giấy. Đấy là hoàn cảnh của chúng ta - tuyệt đối bất lực.

Trong lời cầu nguyện đúng đắn có sự chấp nhận về cái bất lực cũng như cái dốt nát. Và người tuyên bố, “Tôi bất lực,” tìm thấy phương thuốc, giải pháp. Chính tuyên bố này về cái bất lực là giải pháp. Chấp nhận toàn bộ này về cái bất lực bản thân nó là giúp đỡ lớn nhất và duy nhất của chúng ta. Người buông xuôi bản thân mình gặp Thượng đế. Người nói, “Từ giờ trở đi con sẽ bước nếu ngài bảo con bước, con sẽ vươn dậy nếu ngài nâng con lên, con sẽ đi theo ngài tới bất kì đâu ngài đi” - người này thấy những cánh cửa của mình mở ra bên trong, bởi vì người đó đã liên lạc với cái vô hạn một cách hồn nhiên thế và với buông xuôi không điều kiện đến mức người đó thấy bản thân mình trước Thượng đế.

Những lời cầu nguyện này là chìa khoá để mở cánh cửa. Những lời cầu nguyện ngắn ngủi này là rất sâu sắc trong nghĩa và mang chúng ta đi rất xa. Giữ những lời cầu nguyện này trong tâm trí trong khi thực hiện công việc thường lệ hàng ngày của bạn, và bất kì khi nào bạn có cơ hội, tự nhắc bản thân mình, “Tôi không biết gì, tôi bất lực. Hỡi Thượng đế, xin dẫn dắt tôi.” Lần nữa tôi nhấn mạnh sự kiện là không ai khác sẽ tới để dẫn dắt bạn đến con đường đúng. Bản thân lời cầu nguyện này sẽ đưa bạn đi. Vậy trong việc cầu nguyện, bạn sẽ có khả năng tự dẫn dắt mình. Lời cầu nguyện là quyền năng, quyền năng rất lớn.

Có năng lượng cực lớn ẩn trong một nguyên tử nhỏ, nhưng năng lượng ẩn kín trong những lời cầu nguyện nhỏ này là nhiều lần mạnh hơn năng lượng trong vô số nguyên tử. Cầu nguyện và xem; thử nó đi! Kết quả là tức khắc. Bạn sẽ nhẹ nhàng không mất thời gian nào. Bạn sẽ phát triển cánh và sẵn sàng bay cao.

 

Từ "Nhịp đập của tuyệt đối"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập