Các khái niệm trong cuộc sống

Chia sẻ

Làm sao cho mọi thứ?

Nó không phải là vấn đề cho mọi thứ. Ngược lại, nó là vấn đề nhận ra sự kiện rằng bạn không có gì. Ý tưởng này về làm sao cho mọi thứ? lại là có tính bản ngã. Bạn có gì để cho? Bạn là kẻ ăn xin – mọi người đều vậy. Bạn chẳng có gì để cho. Và bạn hỏi:

Làm sao cho mọi thứ?

Chính ‎ý tưởng về cho là vô nghĩa. Khi bạn có cái gì đó để cho, tự nó cho, tự nó chia sẻ. Khi bạn hạnh phúc, hạnh phúc lan toả. Khi bạn phúc lạc, nó tràn ngập. Người ta không bao giờ hỏi "Làm sao cho?" Người ta đơn giản cho! Người ta không thể làm khác được. Trạng thái đó tìm ra cách diễn đạt riêng của nó và chia sẻ. Khi bạn có bài ca, tự nó hát lên – không phải là bạn phải hỏi "Làm sao hát nó?" Nó buột ra trong hớn hở, trong reo hò lớn của niềm vui. Tiếng reo hò có thể là vô lời, có thể vô nghĩa, nhưng điều đó không phải là vấn đề.
Nghĩa của 'hallelujah' là gì? Không có nghĩa trong nó. Nó không phải là từ chút nào, nó chỉ là tiếng hò reo của vui vẻ. Bạn đang nói rằng bạn có cái gì đó mà không thể được nói ra. Bạn đang nói cái gì đó mà chưa bao giờ được nói và không thể được nói.
Nhưng khi nó có đó nó xảy ra. Khi mưa tới và chúng trĩu hạt mưa chúng không hỏi, "Làm sao tôi có thể cho mọi thứ?" Chúng đơn giản bắt đầu cho – chúng bắt đầu trút nước xuống. Khi hoa nở ra nó không hỏi, "Làm sao tôi có thể chia sẻ hương thơm của tôi?" Thực ra, hoa có thể làm được gì? Không có vấn đề về làm. Hương thơm đã trên đường rồi, trên cánh rồi. Nó đã bắt đầu chuyển động!
Khi bạn có, việc chia sẻ xảy ra. Khi bạn không có, chỉ thế thì những câu hỏi này mới nảy sinh: "Làm sao cho? Làm sao chia sẻ?"
Mọi tối, mọi người tới hỏi tôi: "Làm sao chia sẻ?" Và vấn đề của tôi là ở chỗ tôi không thấy cái gì mà họ sẽ chia sẻ! Chẳng có gì. Khi bạn không có cái gì, câu hỏi này nảy sinh: "Làm sao chia sẻ?" Câu hỏi này giữ cho bạn hài lòng rằng bạn có cái gì đó để chia sẻ nhưng bạn không biết làm sao chia sẻ. Điều này giữ cho bạn vô nhận biết về sự kiện rằng bạn không có gì để chia sẻ – vì khi bạn có, nó tự phát xảy ra. Bạn không thể cưỡng lại nó được, nó phải được đem cho. Không có cách nào tránh nó, điều đó là không thể tránh được. Cho nên điều đầu tiên, bạn hỏi:

Làm sao là toàn bộ?

Không hiện hữu là toàn bộ.
Thứ hai, bạn hỏi:

Làm sao cho mọi thứ?

Biết rằng bạn không có gì đi. Và đợi... và đợi trong im lặng, trong kiên nhẫn. Cái gì đó sẽ bắt đầu chảy ra từ bản thể bạn. Nó sẽ lấy đi của bạn cái vô nhận biết. Nó sẽ là điều ngạc nhiên lớn – rằng bạn đã bắt đầu chia sẻ!
Và điều khó khăn nhất trên thế giới này là thấy rằng bạn không có gì cả – điều khó khăn nhất, vì nó cho cảm giác tệ tới mức bạn là trống rỗng, rằng bạn là kẻ ăn xin. Mọi người liên tục giả vờ rằng họ có....

 

Từ "Coi nó là dễ"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập