Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Giác quan bên ngoài và giác quan bên trong
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Giác quan bên ngoài và giác quan bên trong

 

Thu được việc dùng giác quan bên trong.... Chúng ta biết về các giác quan bên ngoài của chúng ta, nhưng từng giác quan này đều có chiều kép. Chẳng hạn, mắt. Chúng có thể nhìn ra ngoài. Đây chỉ là một chiều của chức năng của chúng. Chúng có thể nhìn vào trong nữa. Đó là chức năng khác của chúng. Hay, tai. Bạn có thể nghe điều đang xảy ra bên ngoài. Đó là một chức năng, một chiều. Bạn cũng có thể nghe điều đang xảy ra bên trong. Đó là chức năng khác, chiều khác.
Mọi giác quan đều có hai cửa. Một cửa mở ra thế giới bên ngoài; cửa kia mở vào thế giới bên trong. Từng giác quan đều là cả hai bên ngoài và bên trong, nhưng chúng ta dùng các giác quan của mình chỉ theo một chiều. Chúng ta đã trở nên bị cố định; chúng ta đã quên mất rằng cùng những giác quan này có thể được dùng để đạt tới bên trong.
Thu được việc dùng giác quan bên trong.... Thu được các chiều ẩn của các giác quan đi, nhiều điều có thể trở thành có thể. Một thế giới mới mở ra trước bạn. Cái bên trong cũng bao la như cái bên ngoài, cái bên trong là vĩ đại như cái bên ngoài. Bạn chỉ đang đứng ở giữa: bạn đang đứng ở giữa vũ trụ bên trong và vũ trụ bên ngoài.
Cái bên ngoài là bao la. Họ nói nó là vô hạn, vô tận, vô thuỷ; không có biên giới cho nó. Cùng điều này là đúng cho cái bên trong nữa. Không biên giới – không gian bên trong lại là vô hạn. Cái bên ngoài được tìm kiếm bằng các phương pháp khoa học. Cái bên trong có thể được tìm kiếm qua phương pháp yoga.
Khoa học đã phát triển nhiều và đã đi tới biết nhiều về thế giới bên ngoài. Nhưng cái bên trong đã trở nên bị quên lãng; nó không còn được nhớ tới. Chúng ta giầu có bây giờ khi có liên quan tới thế giới bên ngoài, liên quan tới kinh nghiệm bên ngoài, và chúng ta đã trở nên tuyệt đối nghèo, kẻ ăn xin, khi có liên quan tới cái bên trong. Nhưng hữu dụng gì của việc thu được toàn thế giới nếu, trong việc thu được nó, bạn đánh mất bản thân bạn? Nếu cái ta bị mất, cái gì là thu được? Cho dù bạn thu được toàn thế giới, chẳng cái gì là thu được cả. Nếu bạn đánh mất bản thân bạn thế thì chính nghĩa của cuộc sống, chính ý nghĩa của cuộc sống – cái đẹp, chân lí, cái thiện, mọi thứ – đều bị mất. Con người có thể tích luỹ đồ vật, có thể tích luỹ quyền lực, với cái giá đánh mất bản thân mình. Thế thì, toàn thể vấn đề bị bỏ lỡ.
Khoa học cố gắng khuếch đại các giác quan bên ngoài. Bây giờ, qua thiết bị máy móc, chúng ta có thể nhìn xa vào không gian. Mắt được khuếch đại bởi phương pháp khoa học. Bây giờ chúng ta có thể nghe được từ khoảng cách xa. Công nghệ khoa học khuếch đại tai của bạn.
Cùng điều đó là có thể cho các giác quan bên trong nữa. Qua thiền, qua yoga, qua mật tông – công nghệ bên trong – các giác quan bên trong của bạn được khuếch đại lên. Và một khi chúng được khuếch đại lên, nhiều thứ được hiển lộ ra cho bạn.
Chừng nào chúng chưa hiển lộ ra cho bạn, chúng dường như giống thần thoại, mê tín. Chúng ta nghe, chúng ta đọc, nhiều điều về Phật, Jesus, Krishna mà không thể tin được. Mohammed, Zarathustra, Moses – bây giờ họ có vẻ huyền thoại vì bất kì cái gì họ nói chúng ta không thể đích thân trải nghiệm được. Chúng ta đã mất tiếp xúc. Moses nói rằng ông ấy đã nghe tiếng nói của Thượng đế trên núi Sinai. Làm sao chúng ta có thể tin được điều đó? Chúng ta chưa bao giờ nghe bất kì cái gì như điều đó.
Nếu bạn đi tới bộ lạc nguyên thuỷ và bảo họ rằng trên radio chúng ta nghe tiếng nói truyền đi khoảng cách xa, họ sẽ không có khả năng tin vào điều đó. Hay, nếu bạn nói rằng trên máy thu truyền hình chúng ta thấy ảnh truyền đi xa, khoảng cách xa, họ sẽ không tin điều đó, vì họ không có kinh nghiệm về điều đó.
Theo cùng cách, chúng ta đã trở thành người nguyên thuỷ khi có liên quan tới cái bên trong. Moses nói ông ấy nghe thấy Thượng đế. Jesus nói với bố ông ấy ở trên cõi trời. Họ có vẻ thần kinh với chúng ta. Họ phải điên. Có nhiều khảo cứu về Jesus, khảo cứu tâm lí, nói rằng ông ấy phải đã từng mất trí. "Ông ấy ngụ ý gì, nói chuyện với Thượng đế sao? Thượng đế ở đâu? Làm sao bạn có thể nói chuyện với ngài được? Và làm sao Thượng đế có thể nói chuyện với bạn được? Jesus phải đã mất trí. Ảo tưởng phải đã xảy ra cho ông ấy và ông ấy đã tin vào ảo tưởng của ông ấy. Ông ấy bị thần kinh." Ông ấy có vẻ thần kinh vì chúng ta đã trở thành người nguyên thuỷ khi có liên quan tới thế giới bên trong.
Nếu các giác quan bên trong của bạn thấu suốt, nếu các giác quan bên trong của bạn sống động, nếu bạn đã đi tới biết cách dùng chúng, bạn cũng có thể làm bản thân bạn hoà hợp với điều thiêng liêng. Bạn có thể nghe thấy, bạn có thể lắng nghe, bạn có thể thấy, bạn có thể chạm tới điều bí ẩn. Chúng bao giờ cũng có đó. Moses không thần kinh – chúng ta đã trở thành người nguyên thuỷ. Jesus không điên – chúng ta đã mất tiếp xúc với cái bên trong.
Thu được việc dùng giác quan bên trong, chinh phục ham muốn của giác quan bên ngoài.... Vì nếu ham muốn của giác quan bên ngoài vẫn còn sống động, bạn không thể đi vào bên trong được. Ham muốn nghĩa là cách đi ra ngoài; ham muốn là con đường dẫn bạn đi ra ngoài. Nếu tâm trí bạn vẫn còn ham muốn, bạn không thể đi vào bên trong được.
Đó là lí do tại sao có nhiều hứng thú về vô ham muốn. Nó không phải là khái niệm đạo đức. Vô ham muốn là khái niệm rất khoa học. Nếu bạn muốn đi vào trong, tâm trí bạn phải mất đi mọi ham muốn đi ra ngoài. Bằng không, làm sao bạn có thể đi vào bên trong được? Nó là toán học đơn giản. Nếu bạn muốn đi sang trái, bạn phải bỏ ham muốn đi sang phải. Bằng không, chân này đi sang phải; chân kia đi sang trái. Bạn sẽ trở nên điên; bạn sẽ mất trí. Bạn không thể đi theo hai hướng đồng thời được. Ham muốn dẫn ra bên ngoài. Vô ham muốn, vào bên trong.
...Chinh phục ham muốn của giác quan bên ngoài, chinh phục ham muốn của riêng linh hồn cá nhân.... Nếu bạn vẫn định tâm vào cái ta, bạn bao giờ cũng nghĩ dưới dạng bản ngã riêng của bạn; bạn bao giờ cũng nghĩ dưới dạng tính cá thể riêng của bạn, bản ngã riêng của bạn. Thế thì chân lí sâu hơn của sự tồn tại không thể được để lộ cho bạn. Bạn chưa có năng lực của nó; bạn không xứng đáng với nó. Và, nó là nguy hiểm nữa. Cố hiểu điều đó đi.

Nhớ điều này: nếu bạn đi vào bên trong, bạn đi vào tính chủ thể; nếu bạn đi ra, bạn đi vào tính đối thể; nếu bạn đi ra ngoài cả hai, bạn đi vào trong thực tại. Tính đối thể không phải là thực tại; tính đối thể chỉ là một phần của thực tại. Tính chủ thể cũng không phải là thực tại. Nó lại là một phần của thực tại. Khi tính chủ thể và tính đối thể cả hai đã được siêu việt lên, bạn đi vào thực tại.
Nếu bạn dùng các giác quan của bạn cho cuộc hành trình bên ngoài, bạn sẽ đạt tới các đối thể. Nếu bạn dùng các giác quan của bạn cho cuộc hành trình bên trong, bạn sẽ đạt tới chủ thể, người biết. Qua cái bên ngoài, đối thể: cái được biết. Qua cái bên trong, người biết: chủ thể, cái ta. Nhưng cả hai chỉ là một phần. Thực tại bao gồm cả hai.
Trong thực tại, cả hai là một. Điều này chúng ta đã gọi là brahma: thực tại tối thượng. Bạn không thể đi vào trong thực tại tối thượng hoặc qua đối thể hoặc qua chủ thể. Bạn phải làm mất cả hai. Đó là lí do tại sao để biết linh hồn bạn phải dùng các giác quan bên trong và để biết vật chất bạn phải dùng các giác quan bên ngoài; nhưng để biết brahma bạn không phải dùng bất kì giác quan nào, không cái bên ngoài không cái bên trong. Nếu bạn muốn đi vào thực tại tối thượng, các giác quan phải bị bỏ đi hoàn toàn, cả bên ngoài và bên trong. Không có giác quan, cái một đi vào thực tại.
Đó là lí do tại sao Shankara không thể nhân nhượng rằng khoa học biết thực tại. Ông ấy nói rằng khoa học chỉ biết tới tính đối thể. Và ông ấy không thể nhân nhượng rằng những người nói không có brahma là biết thực tại, vì họ biết chỉ cái ta chủ thể. Chỉ những người đi ra ngoài cả hai – nhị nguyên này của đối thể và chủ thể – mới biết chân lí tối thượng.

 

Từ "Giả kim thuật mới"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập