Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Tình yêu và từ bi Yêu và siêu việt
 
 
Tình yêu và từ bi

Yêu và siêu việt

 
Tại sao mối quan hệ giữa đàn ông và đàn bà không thành công? Nó bao giờ cũng bị vỡ ở điểm nào đó. Xin thầy nói cái gì đó.
 
Vedant Bharti, mọi mối quan hệ đều vỡ ở điểm nào đó – phải vỡ. Bạn không thể làm nhà của bạn ở ngưỡng cửa, bạn không nên làm vậy. Yêu là cánh cửa: đi qua nó đi. Đi qua, chắc chắn, đừng né tránh nó. Nếu bạn né tránh nó bạn sẽ bỏ lỡ vị thần trong đền. Nhưng bạn không nên làm nhà của bạn trên ngưỡng cửa, ở cửa. Đừng vẫn còn ở đó. Cánh cửa chỉ là lối mở. Bạn phải chuyển đi!
Quan hệ yêu là cái phải có, nhưng không là định mệnh, không là mục đích – chỉ là cái bắt đầu. Tôi ủng hộ tất cả cho yêu. Nhưng nhớ: yêu là cái gì đó mà phải được siêu việt lên nữa.
Có hai kiểu người – cả hai đều bị thần kinh. Một kiểu là những người sợ yêu quá nhiều vì họ sợ chết. Họ bám lấy bản ngã. Họ né tránh yêu. Họ có thể gọi nó là tôn giáo, nhưng nó không thể là tôn giáo được – nó chỉ là bản ngã cực kì và không cái gì khác. Đó là lí do tại sao các sư – Cơ đốc giáo, Hindu giáo, Phật giáo – họ có bản ngã mạnh hơn thế, tinh vi nhưng rất mạnh, được ẩn kín nhưng rất mạnh. Khiêm tốn chỉ trên bề mặt, nó chỉ là lớp phủ đường trên bản ngã độc. Họ có bản ngã ngoan đạo, nhưng bản ngã có đó. Và bản ngã ngoan đạo là nguy hiểm hơn bản ngã thường – vì bản ngã thường là rõ ràng, bạn không thể che giấu được nó. Nhưng bản ngã ngoan đạo ẩn rất kín và bạn có thể mang nó theo cách tinh vi mãi mãi và mãi mãi.
Cho nên điều này tạo ra một loại thần kinh: những người sợ yêu và họ nghĩ họ đang đi tới Thượng đế. Bạn không thể đi được vì bạn đã né tránh bản thân cánh cửa.
Thế rồi có loại thần kinh khác: thấy cái đẹp của yêu, thu lấy dũng cảm để nhảy vào trong nó, làm tan biến bản ngã trong vài khoảnh khắc... vì trong yêu nó chỉ có thể có trong vài khoảnh khắc. Cực lạc của yêu không thể vĩnh hằng được, vì nó là cực lạc giữa hai phần gặp gỡ, tan biến vào trong nhau. Chừng nào bạn chưa tan biến với cái toàn thể bạn không thể có cực lạc vĩnh hằng được. Việc tan biến với bộ phận – với đàn ông, với đàn bà – bạn sẽ tan biến chỉ trong một giọt rất nhỏ của Thượng đế. Nó không thể có tính đại dương được. Vâng, trong một khoảnh khắc bạn sẽ có hương vị, và thế rồi hương vị này biến mất. Điều này tạo ra một loại thần kinh khác: những người bám lấy chuyện tình. Nếu tình yêu chết đi với người đàn bà này, họ đổi sang đàn bà khác, đàn ông khác; họ cứ đi mãi. Họ bắt đầu sống trên ngưỡng cửa. Họ đã quên vị thần, họ đã quên về ngôi đền. Yêu phải được siêu việt vào trong lời cầu nguyện.
Đừng bao giờ ở trong bệnh thần kinh của loại thứ nhất, và đừng bao giờ níu bám lấy loại thần kinh thứ hai. Đi tiếp... chuyển tiếp đi.
 
Một hoàng đế lớn, Akbar, đã tạo ra một kinh đô nhỏ, đẹp ở Ấn Độ. Nó chưa bao giờ được dùng vì trước khi nó được hoàn thành Akbar đã chết. Cho nên kinh đô của ông ấy chưa bao giờ được chuyển từ Delhi tới nó. Tên của chỗ này là Fatehpur Sikri. Nó là một trong những thị trấn đẹp nhất đã từng được lập kế hoạch – và chưa bao giờ được bất kì người nào dùng.
Mọi chi tiết nhỏ bé đều được nhìn vào. Các kiến trúc sư lớn của những ngày đó đã được tư vấn, các bậc thầy lớn đã được tư vấn. Akbar đề nghị mọi thầy giáo lớn ở Ấn Độ vào thời đó cho ông ta một câu nói ngắn gọn mà có thể được viết lên cửa, lối đi. Một chiếc cầu dẫn tới Fatehpur Sikri – dòng sông phải được đi qua và Akbar đã làm một chiếc cổng đẹp trên chiếc cầu này. Người Sufi nào đó đã gợi ý lời của Jesus, và ông ấy thích điều đó. Nhiều câu nói đã được gợi ý, nhưng ông ấy thích câu đó và câu nói đó được viết lên cửa. Câu nói đó là hay. Nó không tồn tại trong Kinh Thánh; nó đã tới từ nguồn truyền khẩu khác. Nó nói: Cuộc sống là chiếc cầu – đi qua nó đi, nhưng đừng làm nhà trên nó.
Yêu cũng là chiếc cầu - đi qua nó đi.
Cho nên không chuyện tình nào đã bao giờ thành công. Cho bạn hi vọng, cho bạn hi vọng lớn, nhưng bao giờ cũng kết thúc trong thất vọng. Thất vọng đó là có sẵn rồi; cũng như cực lạc là có sẵn, thất vọng cũng vậy. Lúc ban đầu nó là cực lạc, đến cuối cùng nó là thất vọng. Thất vọng đó sẽ dẫn bạn đi ra ngoài, bằng không làm sao bạn sẽ đi ra ngoài được? Khi nào bạn sẽ tìm vị thần thực trong ngôi đền nếu bạn bám vào cửa? Nếu bạn nghĩ, "Cửa là đủ rồi và mình được mãn nguyện," thế thì không ai sẽ bao giờ di chuyển.
Jesus nói con người đạt tới Thượng đế qua yêu, yêu là Thượng đế – nhưng đây chỉ là một nửa của chân lí. Nửa kia là: con người không bao giờ đạt tới qua yêu – con người chỉ đạt tới bằn việc siêu việt trên yêu. Khi cả hai điều này được hiểu cùng nhau, bạn đã hiểu hiện tượng yêu. Yêu là Thượng đế và yêu không là Thượng đế. Lúc ban đầu, nó là vậy, đến cuối cùng nó không là vậy. Lúc ban đầu nó đem tới cực lạc, những ngày trăng mật đó, và thế rồi thất vọng, chán chường mà mọi hôn nhân đều chấm dứt trong đó.
Cứ nghĩ tới hai người ngồi cùng nhau, bị chán chường. Mọi thứ đều đã được thăm dò và không có gì để thăm dò thêm nữa. Đây là khoảnh khắc đấy! Hoặc bạn có thể bắt đầu tìm người đàn ông khác, người đàn bà khác, hoặc bạn có thể bắt đầu nhìn ra ngoài yêu.
Bạn đã sống cuộc tình, bạn đã thấy những cái đẹp của nó và bạn đã thấy những cái xấu của nó; bạn đã thấy niềm vui của nó, bạn đã thấy nỗi khổ của nó; bạn đã thấy cõi trời của nó và địa ngục của nó. Nó không phải là cõi trời thuần, không; bằng không thì không ai đã bao giờ đi tới Thượng đế. Nó là cõi trời thuần và địa ngục thuần - nó là cả hai. Địa ngục và cõi trời là hai mặt của nó. Lúc ban đầu là hi vọng và đến cuối là thất vọng.
Đi qua hi vọng đó và thất vọng đó lặp đi lặp lại, một ngày nào đó hiểu biết nảy sinh, "Mình đang làm cái gì trên ngưỡng cửa thế này? Mình phải đi ra ngoài chứ!" Và không từ giận dữ mà từ hiểu biết người ta đi ra ngoài.
Cho nên điều thứ nhất: không mối quan hệ nào đã bao giờ thành công. Và điều may mắn là không quan hệ nào đã bao giờ thành công – bằng không, khi nào bạn sẽ có quan hệ với Thượng đế? Tại sao bạn phải nghĩ tới Thượng đế? Con người nghĩ tới Thượng đế vì yêu cho một thoáng nhìn. Con người nghĩ tới Thượng đế vì yêu cho hi vọng. Và con người phải nghĩ về Thượng đế vì yêu cho thất vọng. Mọi hi vọng đều biến thành vô vọng.
Không có yêu sẽ không có việc tìm Thượng đế vì con người sẽ không có kinh nghiệm nào về hi vọng và nghĩa và ý nghĩa và điều vĩ đại. Yêu cho bạn thoáng nhìn về cõi bên kia... đừng bám lấy nó. Nhận hướng dẫn của nó, và tìm cái gì đó nhiều hơn, liên tục tìm. Dùng yêu như bàn đạp đi.
 
Từ "Coi nó là dễ"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập