Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Tình yêu và từ bi Yêu và ghét - Tâm trạng và sự hiện diện
 
 
Tình yêu và từ bi

Yêu và ghét - Tâm trạng và sự hiện diện

Image result for love and hate

 

"Thầy đã nói rằng sống tồn tại trong các đối lập cực như yêu và ghét, hút vào và đẩy ra, đức hạnh và đồi truỵ, vân vân. Nhưng cái gì xảy ra cho những đối lập cực này khi người ta là tâm thức chứng kiến?"

 

Đừng hỏi, đợi việc xảy ra, đợi cái gì xảy ra đã. Bạn có thể hỏi và câu trả lời nào đó có thể được cho, nhưng câu trả lời đó không thể trở thành câu trả lời đích thực cho bạn. Và đừng bao giờ nhảy lên trước. Đừng hỏi cái gì xảy ra khi người ta chết. Cái gì xảy ra? Bất kì cái gì được nói sẽ là vô nghĩa vì bạn vẫn còn sống động. Cái gì xảy ra khi ai đó chết? Bạn sẽ phải trải qua nó. Chừng nào bạn chưa chết bạn không thể biết được nó. Bất kì cái gì được nói đều có thể được tin theo tin cậy, nhưng điều này là vô nghĩa.

Thay vì thế, hỏi cách chết đi để cho bạn có thể biết cái gì xảy ra. Không ai khác có thể chết cho bạn; kinh nghiệm của mọi người khác không thể là kinh nghiệm cho bạn. Bạn sẽ phải chết. Chết không thể là kinh nghiệm của người khác cho bạn, nó phải là của riêng bạn. Điều tương tự là hoàn cảnh ở đây. Cái gì xảy ra khi các cực biến mất? Theo một cách nào đó chẳng cái gì xảy ra cả. "Việc xảy ra" tan biến vì mọi việc xảy ra đều có tính cực. Khi yêu và ghét cả hai tan biến - và chúng quả tan biến -, cái gì xảy ra? Khi bạn yêu, bạn cũng ghét - và bạn ghét cùng người bạn yêu. Ghét chỉ bị ẩn kín, và khi ghét đi lên, yêu đi xuống.

Jesus nói, "Yêu kẻ thù của ông," và tôi nói rằng bạn không thể làm khác được. Bạn yêu kẻ thù của bạn. Bạn ghét họ nhiều thế, và không có yêu điều đó là không thể được. Yêu chỉ là mặt kia của đồng tiền. Và việc định ranh giới ở đâu nơi yêu kết thúc và ghét bắt đầu? Chỉ có việc mở rộng mầu xám. Khi nào bạn ghét ai đó và khi nào bạn yêu? Bạn có thể định ranh giới nó không? Bạn yêu và ghét cùng một người; bất kì khoảnh khắc nào ghét có thể trở thành yêu và yêu có thể trở thành ghét. Đây là tính cực của tâm trí, đây là cách tâm trí vận hành. Đừng trở nên lo nghĩ về nó. Nếu bạn biết, bạn sẽ không bao giờ trở nên lo nghĩ. Nếu bạn yêu người nào đó, bạn biết ghét sẽ có đó. Nếu người nào đó yêu bạn, bạn sẽ mong đợi cả hai - yêu và ghét.

Nhưng cái gì xảy ra trong tâm thức tựa phật khi yêu và ghét cả hai biến mất? Cái gì xảy ra? Khó diễn đạt cái gì xảy ra, nhưng bất kì cái gì đã từng được cảm thấy quanh phật đều giống nhiều với yêu mà không có ghét. Điều đó đã được cảm thấy quanh phật; không phải là phật cảm thấy nó như vậy. Phật không thể cảm thấy yêu bây giờ vì ông ấy không thể cảm thấy ghét. Ông ấy không thể cảm thấy yêu, nhưng quanh ông ấy mọi người đã cảm thấy yêu sâu sắc tuôn chảy. Chúng ta có thể mô tả nó như yêu mà không có ghét, nhưng thế thì phẩm chất là khác.

Với yêu của chúng ta, ghét không tránh khỏi hiện diện. Nó tô mầu cho yêu, nó thay đổi phẩm chất của yêu. Ghét cho yêu sự đam mê, sức mạnh, sự mãnh liệt, phẩm chất hội tụ, sự tập trung, trong khi yêu của phật trở thành hiện tượng được phân tán. Sự mãnh liệt không có đó. Nó không thể thiêu đốt bạn, nó chỉ có thể làm ấm bạn. Nó không là lửa, nó chỉ là ấm áp. Nó không là ngọn lửa, nó chỉ giống như ánh sáng buổi sáng khi mặt trời còn chưa mọc và đêm đã biến mất. Nó chỉ là khoảnh khắc của khoảng hở - sáng mà không có lửa nào, không có ngọn lửa nào. Chúng ta đã cảm thấy nó như yêu, và như cái thuần khiết nhất vì không có ghét. Ngay cả để cảm thấy kiểu yêu này, bạn phải là tâm trí có tính thiền rất sâu. Bạn cần tâm trí có thể thiền; bằng không hiện tượng tinh tế và khuếch tán thế sẽ không được cảm thấy. Bạn phải nhạy cảm rất sâu.

Bạn chỉ có thể cảm thấy yêu thô, và cái thô đó được cho bởi ghét. Nếu ai đó đơn giản yêu bạn mà không có bất kì ghét nào, điều đó sẽ là khó cho bạn cảm thấy yêu của người đó. Bạn sẽ phải trưởng thành để trở nên trong suốt, tinh tế, nhạy cảm hơn. Bạn sẽ phải trở thành giống như nhạc cụ rất nhạy cảm; chỉ thế thì đôi khi làn gió thoảng sẽ tới với bạn. Và làn gió thoảng này là bất bạo hành bây giờ tới mức nó sẽ không đập vào bạn. Nó sẽ chỉ là cái chạm tinh tế. Nếu bạn rất, rất nhận biết, bạn sẽ cảm thấy nó; bằng không bạn sẽ bỏ lỡ nó.

Nhưng đây là việc cảm của chúng ta quanh vị phật, không phải là việc cảm của phật. Phật không thể cảm thấy yêu hay ghét. Thực sự, các đối lập cực biến mất, và sự hiện diện đơn giản còn lại. Phật là sự hiện diện, không là tâm trạng. Bạn là những tâm trạng, không là sự hiện diện. Lúc thì bạn ghét, một tâm trạng, lúc thì bạn yêu - tâm trạng khác; lúc thì bạn giận, tâm trạng khác, lúc thì bạn tham - tâm trạng khác. Bạn là những tâm trạng, bạn không bao giờ là sự hiện diện thuần khiết, và ý thức của bạn liên tục bị thay đổi bởi tâm trạng của bạn. Từng tâm trạng trở thành người chủ. Nó thay đổi ý thức, làm què quặt ý thức, thay đổi ý thức, tô mầu ý thức, biến dạng ý thức.

Vị phật không có tâm trạng. Bây giờ ghét đã mất rồi, yêu đã mất rồi, giận đã mất rồi, tham đã mất rồi - và cả không tham nữa, không giận nữa. Chúng đã biến mất! Chúng cả hai đã biến mất! Ông ấy là sự hiện diện đơn giản. Nếu bạn nhạy cảm, bạn sẽ cảm thấy yêu tuôn chảy từ ông ấy, bạn sẽ cảm thấy từ bi. Nếu bạn không nhạy cảm, nếu bạn là thô, nếu thiền của bạn đã không phát triển, bạn sẽ không cảm thấy ông ấy chút nào. Vị phật sẽ di chuyển giữa các bạn, và bạn thậm chí sẽ không trở nên nhận biết rằng hiện tượng nào đó đang đi qua - cái gì đó hiếm hoi, cái gì đó đi qua chỉ một lần trong nhiều thế kỉ. Bạn sẽ không trở nên nhận biết!

Hay, nếu bạn rất thô, có tính phản thiền, bạn thậm chí sẽ trở nên giận bởi sự hiện diện của ông ấy. Vì sự hiện diện của ông ấy là tinh tế, bạn thậm chí có thể trở nên bạo hành vì sự hiện diện của ông ấy. Sự hiện diện của ông ấy có thể quấy rối bạn. Nếu bạn rất thô, có tính phản thiền, bạn sẽ trở thành kẻ thù của vị phật và ông ấy sẽ không làm bất kì cái gì. Nếu bạn mở, nhạy cảm, bạn sẽ trở thành người yêu, và ông ấy sẽ không làm bất kì cái gì. Nhớ điều này: khi bạn trở thành kẻ thù, đó là bạn; khi bạn trở thành người bạn, đó là bạn. Vị phật là sự hiện diện đơn giản, ông ấy sẵn có. Nếu bạn trở thành kẻ thù, bạn quay lưng lại. Bạn sẽ đơn giản bỏ lỡ cái gì đó mà với điều đó bạn có thể phải đợi nhiều kiếp để quay lại lần nữa.

Ananda đã khóc vào ngày Phật qua đời, và Phật đã nói vào buổi sáng, "Bây giờ đây là ngày cuối cùng của ta. Bây giờ thân thể sẽ được kết thúc." Ananda ở gần. Ông ấy là người đầu tiên mà Phật nói, "Đây là ngày cuối cùng của ta, cho nên đi và bảo mọi người rằng nếu họ phải hỏi cái gì đó họ có thể hỏi."

Ananda bắt đầu than và khóc, cho nên Phật nói, "Sao ông khóc? Vì thân thể này sao? Ta đã từng dạy và dạy và dạy rằng thân thể này là giả tạm, nó đã chết rồi - hay ông khóc vì cái chết của ta? Đừng khóc, vì ta đã chết từ bốn mươi năm trước. Ta đã chết vào ngày ta trở nên chứng ngộ, cho nên thân thể này chỉ đang biến mất đi bây giờ. Đừng khóc."

Ananda nói một điều hay. Ông ấy nói, "Tôi không khóc vì thân thể thầy hay vì thầy, tôi khóc vì bản thân tôi. Tôi còn chưa chứng ngộ, và bây giờ bao nhiêu kiếp sẽ trôi qua trước khi vị phật sẽ lại sẵn có lần nữa? Và tôi có thể lại không có khả năng nhận ra thầy."

Chừng nào bạn chưa trở nên chứng ngộ, sự sáng tỏ của tâm trí bạn vẫn có thể bị che mờ vào bất kì khoảnh khắc nào. Trước khi bạn trở nên chứng ngộ, bạn có thể rơi trở lại lặp đi lặp lại. Không cái gì là chắc chắn. Cho nên Ananda nói, "Tôi khóc vì bản thân tôi. Tôi còn chưa chứng ngộ, tôi chưa đạt tới đích, và thầy đang đi vào cái không."

Nhiều người, ngay cả bố riêng của Phật, đã không thể nhận ra rằng con mình đã không là con mình nữa - rằng cái gì đó đã xảy ra trong thân thể này điều hiếm khi xảy ra. Bóng tối đã biến mất và ánh sáng vĩnh hằng đã bùng cháy ở đó, nhưng ông ấy đã không thể nhận ra được điều đó. Nhiều người đã chống lại ông ấy; nhiều người cố giết ông ấy. Nhưng điều đó tất cả tuỳ ở bạn: liệu bạn trở thành người bạn, người yêu hay kẻ thù tuỳ thuộc vào bạn, vào sự nhạy cảm của bạn, vào tâm trí bạn - cách tâm trí bạn cảm.

Nhưng vị phật không làm bất kì cái gì, ông ấy đơn giản là sự hiện diện. Chỉ bằng sự hiện diện của ông ấy nhiều điều xảy ra quanh ông ấy. Những người có thể cảm thấy tình yêu, họ sẽ cảm thấy ông ấy đang trong yêu sâu sắc với họ. Và bạn càng cảm thấy sâu hơn, bạn sẽ càng trưởng thành nhiều hơn trong việc cảm rằng tình yêu của ông ấy đang đi sâu hướng tới bạn. Nếu bạn có thể trở thành người yêu thực, bạn sẽ cảm thấy rằng vị phật là người yêu của bạn. Nếu bạn trở thành kẻ thù, và bạn cảm thấy ghét, bạn sẽ cảm thấy rằng vị phật là kẻ thù và bạn sẽ cảm thấy rằng ông ấy phải bị giết, bị tiêu diệt. Điều đó tuỳ ở bạn. Vị phật là người không làm; ông ấy đơn giản là sự hiện hữu, ông ấy ở đó. Cho nên cái gì xảy ra thì khó nói được vì bất kì cái gì chúng ta nói sẽ là tâm trạng. Nếu chúng ta nói ông ấy trở thành người yêu, rằng ông ấy có tình yêu lớn, nó sẽ là sai. Điều đó sẽ là việc cảm của chúng ta.

Những người đi theo Jesus đã cảm thấy rằng ông ấy đơn giản là tình yêu và kẻ thù của Jesus nghĩ ông ấy phải bị đóng đinh - cho nên điều đó tuỳ vào bạn. Điều đó tuỳ vào bạn, vào cách bạn đón nhận nó, cách bạn có khả năng nhận nó, việc bạn mở bao nhiêu. Nhưng từ phía của người chứng ngộ, người đó không thể nói cái gì. Người đón đơn giản có thể nói rằng bây giờ người đó hiện hữu: không làm bất kì cái gì người đó hiện hữu - chỉ là sự hiện diện, sự hiện hữu.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập