Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Cuộc sống, tình yêu, tiếng cười Sống và chết Diogenes và Alexander Đại Đế
 
 
Sống và chết

Diogenes và Alexander Đại Đế

Diogenes và Alexander Đại Đế

 

Khi Alexander Đại Đế tới Ấn Độ, ông ta gặp một người vĩ đại, Diogenes. Trong đối thoại của họ có một điểm có liên quan. Diogenes đã hỏi ông ta, "Ông định làm gì sau khi ông đã chinh phục toàn thế giới?"

Alexander nói, "Sau khi ta đã chinh phục toàn thế giới, ta sẽ thảnh thơi, như ông."

Diogenes đang tắm nắng, trần trụi. Ông ấy sống khoả thân, bên cạnh dòng sông, và ông ấy đang nằm trên cát tận hưởng ánh mặt trời buổi sáng và làn gió mát. Diogenes cười và ông ấy nói, "Nếu sau khi chinh phục toàn thế giới ông định thảnh thơi như tôi, sao không thảnh thơi ngay bây giờ đi? Việc chinh phục toàn thế giới là tiền điều kiện cho thảnh thơi sao? Tôi đã không chinh phục toàn thế giới."

Alexander cảm thấy bối rối vì điều ông ấy nói là đúng. Thế rồi Diogenes nói, "Tại sao ông phí cuộc đời ông vào chinh phục thế giới – chung cuộc chỉ để thảnh thơi, giống như tôi. Bờ sông này là đủ lớn, ông có thể tới, bạn ông có thể tới. Nó dài hàng dặm và rừng là đẹp. Và tôi không sở hữu cái gì. Nếu ông thích chỗ tôi đang nằm, tôi có thể đổi!"

Alexander nói, "Có lẽ ông đúng, nhưng trước hết tôi phải chinh phục thế giới."

Diogenes nói, "Điều đó là tuỳ ông. Nhưng nhớ cho một điều: ông đã bao giờ nghĩ rằng không có thế giới khác không? Một khi ông đã chinh phục xong thế giới này, ông sẽ gặp khó khăn."

Tương truyền Alexander lập tức trở nên buồn. Ông ta nói, "Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Điều đó làm cho tôi cảm thấy rất buồn là tôi gần chinh phục xong thế giới thế... và tôi chỉ mới ba mươi ba, và không có thế giới khác để chinh phục."

Diogenes nói, "Nhưng ông đã nghĩ tới thảnh thơi. Nếu có thế giới khác, tôi nghĩ trước hết ông sẽ chinh phục cái đó và thế rồi thảnh thơi. Ông sẽ không bao giờ thảnh thơi vì ông không hiểu một điều đơn giản về thảnh thơi – nó là bây giờ hay không bao giờ. Nếu ông hiểu nó, nằm xuống đi, vứt quần áo này xuống sông. Nếu ông không hiểu, quên chuyện thảnh thơi đi. Và phỏng có ích gì mà chinh phục thế giới? Ông sẽ thu được cái gì bởi việc đó? Ngoại trừ mất cuộc đời ông, ông sẽ không thu được cái gì cả."

Alexander nói, "Tôi muốn gặp ông lần nữa khi tôi quay về. Ngay bây giờ tôi phải đi, nhưng tôi thích ngồi và nghe ông. Tôi bao giờ cũng nghĩ về việc gặp ông – tôi đã nghe nói nhiều câu chuyện thế về ông. Nhưng tôi chưa bao giờ gặp một người đẹp và có ấn tượng như ông. Tôi có thể làm cái gì cho ông không? Chỉ một lời, một hướng dẫn từ ông, và điều đó sẽ được thực hiện."

Diogenes nói, "Nếu ông có thể, xin đứng dịch một chút sang bên, vì ông đang chắn ánh mặt trời. Đó sẽ là đủ sự biết ơn - và tôi sẽ vẫn còn cám ơn ông trong cả đời."

Khi Alexander rời ra đi, Diogenes bảo ông ấy, "Xin nhớ cho một điều: ông sẽ không bao giờ quay về nhà vì tham vọng của ông quá lớn và cuộc sống quá ngắn ngủi. Ông sẽ không bao giờ có khả năng hoàn thành tham vọng của ông, và ông sẽ không bao giờ có khả năng quay về nhà." Và thực tại điều đó đã xảy ra rằng Alexander không bao giờ có thể về tới nhà. Ông ấy chết khi ông ấy đang trở về từ Ấn Độ, ngay trên đường.

Câu chuyện hư cấu tiếp đã thịnh hành trong hai nghìn năm. Câu chuyện này có ý nghĩa nào đó, và tính lịch sử nào đó về nó, vì trong cùng ngày đó Diogenes cũng chết. Cả hai chết cùng ngày, Alexander chết sớm hơn vài phút, và Diogenes sau ông ấy vài phút; do đó câu chuyện này đã đi vào hiện hữu....

Khi họ đi ngang qua con sông là biên giới của thế giới này và vương quốc của Thượng đế, Alexander đi trước Diogenes, chỉ đi trước vài bước, và ông ta nghe thấy tiếng cười từ đằng sau. Nó có vẻ quen thuộc và ông ta không thể tin được vào điều đó – đấy là Diogenes. Ông ta rất xấu hổ, vì lần này ông ta cũng trần trụi. Chỉ để che giấu bối rối của mình, ông ta bảo Diogenes, "Đây phải là biến cố chưa từng có trước đây rằng trên dòng sông này người chinh phục thế giới, hoàng đế, gặp kẻ ăn xin" – vì Diogenes thường ăn xin.

Diogenes lại cười và nói, "Ông hoàn toàn đúng, nhưng chỉ về một điểm ông sai."

Và Alexander hỏi, "Điểm gì vậy?"

Diogenes nói, "Hoàng đế không phải là người ông nghĩ ông là vậy, và người ăn xin không phải là người ông nghĩ. Người ăn xin ở phía trước ta. Ông đã đi tới mất mọi thứ; ông là kẻ ăn xin. Ta đã đi tới sống từng khoảnh khắc với tính toàn bộ và sự mãnh liệt, giầu có, được hoàn thành tới mức ta chỉ có thể được gọi là hoàng đế, không phải là kẻ ăn xin."

 

Câu chuyện này dường như là hư cấu, vì làm sao người ta biết được cái gì đã xảy ra? Nhưng nó dường như có ý nghĩa. Khoảnh khắc bạn biết rằng cuộc sống và sự tồn tại là hiện tượng lướt qua nhanh chóng... nó không có nghĩa là bạn phải từ bỏ chúng; nó đơn giản nghĩa là: trước khi chúng bay mất, vắt hết nước quả của mọi khoảnh khắc.

Đó là chỗ tôi khác với mọi người chứng ngộ của thế giới. Họ sẽ nói, "Từ bỏ chúng, vì chúng đang thay đổi." Còn tôi sẽ nói, "Vì chúng đang thay đổi, vắt hết nước quả nhanh chóng vào. Trước khi chúng thoát đi, nếm trải chúng, uống chúng, hân hoan trong chúng. Trước khi các khoảnh khắc đi mất, làm chúng thành lễ hội, điệu vũ, bài ca." Vì chúng đang lướt nhanh qua, điều đó không có nghĩa là bạn phải từ bỏ chúng. Nó đơn giản có nghĩa là bạn phải rất tỉnh táo, để cho không cái gì có thể thoát đi mà không bị vắt hoàn toàn.

Thế giới này phải được sống mãnh liệt và toàn bộ nhất có thể được, và điều đó không chống lại nhận biết của bạn. Thực ra, bạn sẽ phải rất nhận biết để không bỏ lỡ một khoảnh khắc. Cho nên nhận biết và tận hưởng cuộc sống này có thể tăng trưởng cùng nhau đồng thời. Và đây là cái nhìn của tôi về con người toàn thể.

Từ "Thiền sư Đại Huệ"

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập