Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Thiền Hiểu về thiền
 
 
Thiền

Hiểu về thiền

Understanding the Power of Meditation

 

Sri Aurobindo nói ở đâu đó rằng toàn thể cuộc sống là yoga - và nó là vậy. Mọi thứ có thể trở thành thiền. Và chừng nào mọi thứ chưa trở thành thiền, thiền đã không xảy ra cho bạn. Thiền không thể là một phần, một mảnh. Hoặc nó hiện hữu - và khi nó hiện hữu bạn là toàn thể trong nó - hoặc nó không hiện hữu. Bạn không thể làm một phần của cuộc sống của bạn có tính thiền. Điều đó là không thể được, và đó là điều được thử ở mọi nơi.

Bạn có thể trở thành có tính thiền, không phải một phần của bạn; điều đó là không thể được vì thiền là phẩm chất của sự hiện hữu của bạn. Nó cũng giống như việc thở: bạn liên tục thở dù bạn đang làm bất kì cái gì. Không liên quan tới cái gì bạn đang làm, bạn liên tục thở. Bước đi, ngồi, nằm, ngủ, bạn liên tục thở. Bạn không thể thu xếp được nó theo cách mà đôi khi bạn thở và đôi khi bạn không thở. Nó là sự liên tục.

Thiền là việc thở bên trong, và khi tôi nói "việc thở bên trong," tôi ngụ ý điều đó theo nghĩa đen; nó không phải là biểu dụ. Cũng như bạn thở không khí, bạn có thể thở tâm thức, và một khi bạn bắt đầu thở vào và ra, bạn không còn chỉ là thân thể vật lí. Và với việc bắt đầu đó, bắt đầu với việc thở cao hơn - việc thở của tâm thức, của bản thân cuộc sống, như nó đã là vậy - bạn đi vào cõi giới khác, chiều hướng khác. Chiều đó là siêu hình.

Việc thở của bạn là vật lí; thiền là siêu hình. Cho nên bạn không thể làm một phần của cuộc sống của bạn thành có tính thiền. Bạn không thể thiền vào buổi sáng và thế rồi quên nó. Bạn không thể đi tới đền chùa hay nhà thờ và thiền ở đó và đi ra khỏi thiền như bạn đi ra khỏi đền chùa. Điều đó là không thể được, và nếu bạn cố làm điều đó bạn sẽ cố một thứ giả. Bạn có thể đi vào nhà thờ và bạn đi ra khỏi nó, nhưng bạn không thể đi vào thiền và đi ra khỏi nó. Khi bạn đi vào, bạn đã đi vào rồi. Bất kì chỗ nào bạn đi bây giờ thiền sẽ là bạn. Đây là một trong những sự kiện cơ bản, chủ chốt, căn cơ bao giờ cũng cần được nhớ.

Thứ hai, bạn có thể đi vào thiền từ bất kì chỗ nào vì toàn thể cuộc sống là trong thiền sâu. Núi đang thiền, sao đang thiền, hoa, cây, các yếu tố này đang thiền, chính đất đang thiền. Toàn thể sự sống đang thiền, và bạn có thể đi vào nó từ bất kì chỗ nào; bất kì cái gì cũng có thể trở thành lối vào. Điều này đã được dùng. Đó là lí do tại sao có nhiều kĩ thuật thế; đó là lí do tại sao có nhiều tôn giáo thế; đó là lí do tại sao tôn giáo này không thể hiểu được tôn giáo khác - vì lối vào của họ là khác. Và đôi khi có những tôn giáo không được biết tới ngay cả bởi cái tên của tôn giáo. Bạn sẽ không nhận ra người nào đó là có tính tôn giáo vì lối vào của họ là khác thế.

Chẳng hạn, nhà thơ. Nhà thơ có thể đi vào thiền mà không đi tới bất kì thầy giáo nào, không đi tới bất kì đền chùa nào, không có tính tôn giáo, cái gọi là tính tôn giáo theo bất kì cách nào. Thơ ca của ông ấy, tính sáng tạo của ông ấy, có thể trở thành lối vào; ông ấy có thể đi vào qua nó. Hay thợ gốm người chỉ tạo ra những bình đất có thể đi vào thiền chỉ bằng việc tạo ra các bình đất. Chính nghề thủ công có thể trở thành lối vào. Hay cung thủ có thể trở thành có tính thiền qua cung thuật của mình, hay người làm vườn, hay bất kì người nào có thể đi vào từ bất kì chỗ nào. Bất kì cái gì bạn có thể làm cũng có thể trở thành cánh cửa. Nếu phẩm chất của nhận biết thay đổi trong khi bạn đang làm cái gì đó, nó trở thành kĩ thuật. Cho nên có thể có nhiều kĩ thuật như bạn có thể tưởng tượng. Bất kì hành động nào cũng có thể trở thành cánh cửa. Cho nên hành động, kĩ thuật, cách thức, phương pháp, không phải là chủ yếu, nhưng phẩm chất của tâm thức mà bạn mang vào cho hành động này mới là điều cơ bản.

Kabir, một trong những nhà huyền bí vĩ đại nhất của Ấn Độ, đã là thợ dệt, và ông ấy vẫn còn là thợ dệt ngay cả khi ông ấy đạt tới. Ông ấy có hàng nghìn, hàng nghìn đệ tử, và họ sẽ tới và họ nói với ông ấy, "Bây giờ dừng việc dệt của thầy lại đi. Thầy không cần việc đó. Chúng tôi ở đây và chúng tôi sẽ cung phụng cho thầy theo mọi cách.”

Kabir cười và ông ấy nói, "Việc dệt này không chỉ là dệt đâu. Ta đang làm vải vóc - đó là hành động bên ngoài - nhưng cái gì đó liên tục diễn ra bên trong ta đồng thời mà các ông không thể thấy được. Đây là thiền của ta." Làm sao thợ dệt có thể là thiền nhân qua việc dệt? Nếu phẩm chất của tâm trí mà bạn đem tới việc dệt là có tính thiền, thế thì hành động là không liên quan; nó là không liên quan.

Nhà huyền bí khác là thợ gốm; tên ông ấy là Gora. Ông ấy làm việc trên những bình đất, và ông ấy nhảy múa và ông ấy hát trong khi làm bình. Trong khi ông ấy làm bình trên bánh xe, khi bình được định tâm trên bánh xe ông ấy cũng định tâm bên trong bản thân ông ấy. Người ta sẽ chỉ thấy một điều: bánh xe chuyển động, bình đất nổi ra và ông ấy định tâm vào bình đất. Bạn chỉ thấy một việc định tâm. Việc định tâm khác đã xảy ra đồng thời: ông ấy cũng được định tâm. Trong khi định tâm cái bình, trong khi giúp cho bình nổi ra, ông ấy cũng nổi ra trong thế giới không nhìn thấy của tâm thức bên trong. Khi bình được tạo ra, cái đó không phải là điều thực mà ông ấy đang làm việc; ông ấy cũng tạo ra bản thân ông ấy.

Bất kì hành động nào cũng có thể trở thành có tính thiền, và một khi bạn biết cách hành động trở thành có tính thiền bạn có thể biến đổi mọi hành động của bạn thành thiền. Thế thì toàn thể cuộc sống trở thành yoga. Bước đi trên phố hay làm việc trong văn phòng hay chỉ ngồi và không làm bất kì cái gì - chỉ nhàn rỗi, hay bất kì cái gì - đều có thể trở thành thiền. Cho nên nhớ, thiền không thuộc vào hành động; nó thuộc vào phẩm chất bạn mang tới cho hành động này. Bây giờ chúng ta sẽ đi vào các kĩ thuật.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập