Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật dừng thứ năm- sùng kính - phần 1
 
 
Mật tông

Kĩ thuật dừng thứ năm- sùng kính - phần 1

Related image

 

Kĩ thuật thứ năm là rất đơn giản theo một nghĩa nào đó và là khó nhất theo nghĩa khác, và nó chỉ có hai từ. Kĩ thuật thứ năm nói, Sùng kính cho tự do.

Chỉ hai từ: Sùng kính cho tự do. Nó thực sự là một từ thôi, vì tự do là hậu quả của sùng kính. Cái gì được ngụ ý bởi sùng kính? Trong Vigyana Bhairava Mật tông, có hai kiểu kĩ thuật. Một kiểu dành cho những người có khuynh hướng trí tuệ, khuynh hướng khoa học, và kiểu kia dành cho những người hướng tâm, hướng xúc động, hướng thơ ca. Và chỉ có hai kiểu tâm trí: tâm trí khoa học và tâm trí thơ ca - và đây là các cực rời nhau. Họ không gặp nhau ở đâu cả, và họ không thể gặp nhau. Đôi khi họ chạy song song, nhưng dầu vậy, không có gặp gỡ.

Đôi khi việc xảy ra trong một cá nhân rằng người đó là nhà thơ và là nhà khoa học. Hiếm có, nhưng thỉnh thoảng điều xảy ra là người đó là cả nhà thơ và nhà khoa học. Thế thì người đó có nhân cách chia chẻ. Người đó thực sự là hai người, không là một. Khi người đó là nhà thơ, người đó quên nhà khoa học hoàn toàn; bằng không nhà khoa học sẽ quấy rối. Và khi người đó là nhà khoa học, người đó phải quên nhà thơ hoàn toàn và chuyển vào thế giới khác với thu xếp khác về các quan niệm - ý tưởng, logic, suy luận, toán học.

Khi người đó chuyển vào thế giới của thơ ca, toán học không còn đó - âm nhạc có đó. Các khái niệm không còn đó: lời có đó - nhưng linh động, không vững chắc. Lời này chảy vào lời khác, và lời này có thể ngụ ý nhiều điều hay nó có thể không ngụ ý bất kì cái gì. Văn phạm bị mất; chỉ nhịp điệu còn lại. Nó là một thế giới khác.

Suy nghĩ và cảm - đây là hai kiểu, hai kiểu cơ bản. Kĩ thuật thứ nhất tôi đã dạy dành cho tâm trí khoa học. Kĩ thuật thứ hai, sùng kính cho tự do, dành cho kiểu người cảm. Nhớ tìm ra kiểu của bạn. Và không kiểu nào là cao hơn hay thấp hơn. Đừng nghĩ rằng kiểu trí tuệ là cao hơn hay kiểu cảm là cáo hơn - không! Chúng đơn giản là kiểu. Không kiểu nào là cao hơn hay thấp hơn. Cho nên chỉ nghĩ một cách sự kiện kiểu của bạn là gì.

Kĩ thuật thứ hai này dành cho kiểu cảm. Tại sao? Vì sùng kính là hướng tới cái gì đó khác và sùng kính là điều mù quáng. Trong sùng kính người kia trở thành quan trọng hơn bạn. Nó là tin cậy. Người trí thức không thể tin cậy được vào bất kì người nào; người đó chỉ có thể phê phán. Người đó không thể tin cậy được. Người đó có thể hoài nghi, nhưng người đó không thể tin cậy. Và nếu đôi khi nhà trí thức nào đó đi tới tin cậy, nó không bao giờ là đích thực. Trước hết người đó cố thuyết phục bản thân mình về tin cậy của mình; nó không bao giờ đích thực. Người đó tìm bằng chứng, luận cứ, và khi người đó được thoả mãn rằng luận cứ giúp đỡ, bằng chứng giúp đỡ, thế thì người đó tin cậy. Nhưng người đó đã bỏ lỡ vấn đề, vì tin cậy không có tính biện luận và tin cậy không dựa trên bằng chứng. Nếu bằng chứng có đó, thế thì không cần tin cậy.

Bạn không tin vào mặt trời, bạn không tin vào bầu trời - bạn biết. Làm sao bạn có thể tin được vào mặt trời mọc? Nếu ai đó hỏi niềm tin của bạn là gì về mặt trời mọc, bạn không phải nói, "Tôi tin vào nó. Tôi là người tin lớn lao." Bạn nói, "Mặt trời mọc và tôi biết việc đó." Không có vấn đề về tin hay không tin. Có người nào đó không tin vào mặt trời không? Không có người nào. Chân lí ngụ ý việc nhảy vào cái không biết mà không có bất kì bằng chứng nào.

Nó là khó - khó cho kiểu nhà trí thức, vì toàn thể sự việc trở thành ngớ ngẩn, ngu xuẩn. Trước hết bằng chứng phải có đó. Nếu bạn nói, "Có Thượng đế. Buông xuôi bản thân ông theo Thượng đế," trước hết Thượng đế phải được chứng minh. Nhưng thế thì Thượng đế trở thành một định lí - tất nhiên được chứng minh, nhưng vô dụng. Thượng đế phải vẫn còn không được chứng minh; bằng không ngài chẳng có cái dụng gì, vì thế thì tin cậy là vô nghĩa. Nếu bạn tin vào Thượng đế được chứng minh, thế thì Thượng đế của bạn chỉ là một định lí hình học. Không người nào tin vào các định lí của Euclid - không có nhu cầu, chúng có thể được chứng minh. Cái mà có thể được chứng minh không thể được làm thành cơ sở của tin cậy.

Một trong những thánh nhân Ki tô giáo huyền bí nhất, Tertullian, đã nói, "Tôi tin vào Thượng đế vì ngài là ngớ ngẩn." Điều đó là đúng. Đó là thái độ của kiểu cảm. Ông ấy nói, "Vì ngài không thể được chứng minh, đó là lí do tại sao tôi tin vào ngài." Phát biểu này là phi logic, bất hợp lí, vì phát biểu logic phải giống thế này: "Đây là những bằng chứng về Thượng đế; do đó tôi tin vào ngài." Còn ông ấy nói, "Vì không có bằng chứng, và không có luận cứ nào có thể chứng minh rằng Thượng đế hiện hữu, do đó tôi tin vào ngài." Và ông ấy là đúng theo cách nào đó, vì tin cậy ngụ ý cú nhảy vào cái không biết mà không có bất kì lí do nào. Chỉ kiểu cảm mới có thể làm điều đó.

Quên sùng kính đi, trước hết hiểu yêu đã; thế thì bạn sẽ có khả năng hiểu sùng kính. Bạn rơi vào yêu. Tại sao chúng ta nói “rơi vào yêu"? Không cái gì rơi cả - chỉ đầu bạn thôi. Cái gì rơi vào yêu ngoài đầu bạn? Bạn rơi xuống từ đầu. Đó là lí do tại sao chúng ta nói "rơi vào yêu" - vì ngôn ngữ được tạo ra bởi kiểu trí thức. Với họ yêu là cung trăng, yêu là điên; người ta đã rơi vào yêu. Điều đó ngụ ý, bây giờ bạn có thể mong đợi bất kì cái gì từ người đó... bây giờ người đó điên, bây giờ không suy luận nào sẽ giúp được, bạn không thể dùng lí trí với người đó. Bạn có thể dùng lí trí với ai đó đang trong yêu không? Mọi người thử. Mọi người thử nhưng không cái gì có thể được chứng minh.

Bạn đã rơi vào trong yêu với ai đó. Mọi người nói, "Người đó không xứng đáng," hay "Anh đang đi vào mảnh đất nguy hiểm," hay "Anh đang tự chứng tỏ mình là ngu xuẩn; anh có thể tìm bạn tình tốt hơn." Nhưng không cái gì sẽ giúp, không lập luận nào sẽ giúp. Bạn trong yêu - bây giờ lí trí là vô dụng. Yêu có lập luận riêng của nó. Chúng ta nói "rơi vào trong yêu." Điều đó ngụ ý bây giờ hành vi của bạn sẽ là phi lí.

Nhìn vào hai người yêu, nhìn vào hành vi của họ, trao đổi của họ. Nó trở thành phi lí. Họ bắt đầu dùng việc nói trẻ thơ. Tại sao? Ngay cả nhà khoa học lớn, khi người đó rơi vào yêu, sẽ dùng ngôn ngữ trẻ thơ. Tại sao không dùng ngôn ngữ công nghệ, đã được phát triển cao? Tại sao dùng việc nói trẻ thơ này? Vì ngôn ngữ công nghệ cao là vô dụng.

Một trong những người bạn của tôi kết hôn với một cô gái. Cô gái này là người Tiệp. Cô ấy biết chút ít tiếng Anh, tuy nhiên, người đàn ông này lại biết chút ít tiếng Tiệp; họ kết hôn. Anh ấy là người có giáo dục cao, giáo sư trong đại học, và cô gái cũng là một giáo sư. Nhưng người này nói với tôi - tôi đã ở cùng anh ta - "Rất khó vì tôi chỉ biết thuật ngữ công nghệ Tiệp, và cô ấy cũng chỉ biết tiếng Anh công nghệ, cho nên chúng tôi không thể có việc nói trẻ thơ được. Cho nên điều đó thật là lạ. Chúng tôi cảm thấy tình yêu của chúng tôi chỉ ở đâu đó trên bề mặt; nó không thể đi sâu được. Ngôn ngữ trở thành rào chắn. Tôi có thể nói như một giáo sư - khi có liên quan tới chủ đề của tôi, tôi có thể nói về nó - và cô ấy có thể nói về chủ đề của cô ấy. Nhưng yêu đã không là chủ đề của chúng tôi."

Cho nên tại sao bạn rơi vào việc nói trẻ thơ? Vì đó là kinh nghiệm yêu đầu tiên của bạn, với mẹ bạn. Những lời đó mà bạn đã thốt ra đầu tiên đã là lời yêu. Chúng đã không hướng đầu, chúng tới từ tâm; chúng thuộc về việc cảm. Chúng có phẩm chất khác.

Cho nên ngay cả khi bạn có ngôn ngữ rất phát triển, khi bạn yêu, bạn lại rơi trở lại - bạn rơi trở lại vào việc nói trẻ thơ. Những lời đó là khác. Chúng không thuộc vào phân loại này của tâm trí; chúng thuộc vào tâm. Chúng có thể không diễn đạt thế, không có nghĩa thế. Dầu vậy, chúng lại có tính diễn đạt nhiều hơn, và có nghĩa nhiều hơn - nhưng nghĩa của chúng là của chiều hướng khác hoàn toàn. Chỉ nếu bạn ở rất sâu trong yêu bạn mới rơi vào im lặng. Thế thì bạn không thể nói được với người yêu của bạn, hay bạn có thể nói chỉ nhân tiện, nhưng thực sự, không có nói chuyện.

Nếu yêu đi sâu, lời trở thành vô dụng; bạn vẫn còn im lặng. Nếu bạn không thể vẫn còn im lặng cùng người yêu của bạn, biết rõ rằng không có yêu - vì rất khó sống trong im lặng với ai đó mà bạn không yêu người đó. Với người lạ bạn lập tức bắt đầu nói. Khi bạn đang đi tầu hoả hay xe bus bạn lập tức nói, vì ngồi bên cạnh người lạ là rất khó, vụng về. Không có chiếc cầu khác, cho nên chừng nào bạn chưa tạo ra chiếc cầu ngôn ngữ thì không có cầu.

Không chiếc cầu bên trong nào có thể có với người lạ đó. Bạn đóng trong bản thân bạn và người đó đóng trong bản thân người đó, và hai cái đóng đó ở ngay bên cạnh nhau. Có mọi nỗi sợ đụng độ và sợ nguy hiểm, cho nên bạn tạo ra chiếc cầu. Bạn bắt đầu nói về thời tiết hay về bất kì cái gì, bất kì cái gì vô nghĩa nhưng cho cảm giác rằng bạn được bắc cầu và bạn đang trao đổi. Hai người yêu sẽ rơi vào im lặng, và khi hai người yêu bắt đầu nói lại, bạn có thể biết rõ rằng yêu đã biến mất; họ đã trở thành người lạ.

Cho nên đi và nhìn mà xem... Vợ và chồng, bất kì khi nào họ một mình, họ sẽ nói về bất kì cái gì. Và họ cả hai đều biết, họ cả hai đều nhận biết rằng không có nhu cầu nói, nhưng sao khó thế để vẫn còn im lặng. Cho nên bất kì cái gì, bất kì cái tầm thường nào cũng được, nhưng nói để cho bạn có thể có cảm giác rằng trao đổi có đó. Nhưng hai người yêu sẽ rơi vào im lặng. Ngôn ngữ sẽ biến mất vì ngôn ngữ thuộc vào lí trí. Đầu tiên nó sẽ trở thành việc nói trẻ thơ, và thế rồi điều này sẽ biến mất. Thế rồi họ sẽ im lặng trong trao đổi. Trao đổi của họ là gì? Nó là phi lí. Họ cảm thấy được hoà hợp với chiều khác của sự tồn tại, và họ cảm thấy hạnh phúc trong hài hoà đó. Và nếu bạn yêu cầu họ chứng minh hạnh phúc của họ là gì, họ không thể chứng minh được điều đó.

Không người yêu nào đã từng có khả năng chứng minh mãi cho tới giờ tại sao người đó hạnh phúc trong yêu. Tại sao? Vì yêu ngụ ý khổ nhiều. Dầu vậy, những người yêu hạnh phúc. Yêu có đau khổ sâu sắc, vì khi bạn trở thành một với người nào đó nó bao giờ cũng khó. Hai tâm trí trở thành một… đó không chỉ là hai thân thể trở thành một. Đó là khác biệt giữa dục và yêu. Nếu chỉ hai thân thể trở thành một, điều đó không rất khó và không có khổ. Đó là một trong những điều dễ nhất; bất kì con vật nào cũng có thể làm điều đó. Nó là dễ. Nhưng khi hai người đang trong yêu, nó là rất khó, vì hai tâm trí phải tan biến, hai tâm trí phải vắng bóng. Chỉ thế thì không gian mới được tạo ra, và yêu có thể nở hoa.

Không người nào suy luận được về yêu; không người nào có thể chứng minh được rằng yêu cho hạnh phúc. Không người nào thậm chí có thể chứng minh rằng yêu tồn tại. Và có những nhà khoa học, nhà hành vi, người theo Watson và Skinner, người nói yêu chỉ là ảo tưởng. Không có yêu; bạn chỉ trong ảo tưởng. Bạn cảm thấy rằng bạn đang trong yêu, nhưng không có yêu, bạn chỉ đang mơ. Và không ai có thể chứng minh được họ sai. Họ nói rằng yêu chỉ là ảo giác, kinh nghiệm phiêu diêu. Không cái gì thực, chỉ hoá chất thân thể ảnh hưởng lên bạn, chỉ hooc môn, hoá chất, đang ảnh hưởng lên hành vi của bạn và cho bạn sự mạnh khoẻ giả tạo. Không ai có thể chứng minh được họ sai.

Nhưng phép màu là thế này, rằng ngay cả một Watson cũng rơi vào yêu, vẫn biết rõ ràng đây chỉ là chuyện hoá chất. Và ngay cả một Watson sẽ hạnh phúc. Nhưng yêu không thể được chứng minh, nó là bên trong và chủ thể thế. Cái gì xảy ra trong yêu? Người kia trở thành quan trọng - quan trọng hơn bạn. Bạn trở thành ngoại vi và người kia trở thành trung tâm.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập