Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ mười một- cảm đối thể
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ mười một- cảm đối thể

Related image

 

Cảm thấy đối thể trước ông. Cảm thấy sự thiếu vắng của mọi đối thể khác trừ đối thể này. Thế rồi, gạt sang bên cảm giác về đối thể này và cảm giác thiếu vắng, nhận ra.

 

Cảm thấy đối thể trước ông - bất kì đối thể nào. Chẳng hạn, hoa hồng. Bất kì cái cũng được. Cảm thấy đối thể trước ông. Trước hết, cảm nó. Việc nhìn không có tác dụng - cảm nó đi. Bạn thấy hoa hồng, nhưng tâm bạn không bị khuấy động, bạn không cảm thấy nó; bằng không bạn có thể bắt đầu than và khóc, bằng không bạn có thể bắt đầu cười và múa. Bạn không cảm nó, bạn chỉ nhìn thấy nó. Và ngay cả việc nhìn đó có thể không đầy đủ, vì bạn không bao giờ thấy đầy đủ. Quá khứ, kí ức, nói rằng đây là hoa hồng, và bạn đi tiếp. Bạn đã không thực sự thấy nó. Tâm trí nói rằng đây là hoa hồng. Bạn biết mọi thứ về nó, như bạn đã biết hoa hồng trước đây, cho nên cái gì về hoa hồng này? Cho nên bạn đi tiếp. Chỉ một thoáng nhìn là đủ để làm sống lại kí ức về kinh nghiệm quá khứ của bạn về các hoa hồng, và bạn đi tiếp. Ngay cả việc nhìn cũng không đầy đủ.

Còn lại với hoa hồng này đi. Nhìn nó đi, thế rồi cảm nó. Làm gì để cảm nó? Ngửi nó, chạm nó, để nó trở thành trải nghiệm thân thể sâu sắc. Trước hết nhắm mắt lại và để hoa hồng chạm vào toàn thể mặt bạn. Cảm nó. Để nó lên mắt, để mắt chạm nó; ngửi nó. Để nó lên tim, im lặng cùng nó; trao cảm giác cho hoa hồng. Quên mọi thứ, quên toàn thế giới. Cảm thấy đối thể trước ông. Cảm thấy sự thiếu vắng của mọi đối thể khác, vì nếu tâm trí bạn vẫn nghĩ về các thứ khác thế thì việc cảm này sẽ không xuyên thấu sâu. Quên mọi hoa hồng khác, quên mọi người khác, quên mọi thứ đi. Chỉ để hoa hồng này vẫn còn ở đó. Chỉ hoa hồng, hoa hồng, hoa hồng! Quên mọi thứ khác, để hoa hồng này bao bọc bạn hoàn toàn... bạn được nhận chìm trong hoa hồng.

Điều này sẽ là khó vì chúng ta không nhạy cảm thế. Nhưng với đàn bà điều đó sẽ không khó thế; họ có thể cảm thấy nó dễ dàng hơn. Với đàn ông nó có thể hơi chút khó hơn, trừ phi họ có giác quan thẩm mĩ rất phát triển, như nhà thơ hay hoạ sĩ hay nhạc sĩ - họ có thể cảm mọi thứ. Nhưng cứ thử đi. Trẻ con có thể làm điều đó rất dễ dàng.

Tôi đã dạy phương pháp này cho con của một trong những người bạn tôi. Nó có thể cảm rất dễ dàng. Khi tôi đưa cho nó đoá hồng và tôi bảo nó mọi điều tôi đã nói cho bạn, nó đã làm điều đó, và nó thích thú điều đó sâu sắc. Và thế rồi tôi hỏi nó, "Cháu cảm thấy thế nào?" Nó nói, "Cháu đã trở thành hoa hồng - đó là cảm giác. Cháu đã trở thành hoa hồng." Trẻ con có thể làm điều đó rất dễ dàng, nhưng chúng ta không bao giờ huấn luyện chúng; bằng không chúng có thể là thiền nhân tốt nhất.

Quên mọi đối thể khác một cách hoàn toàn đi. Cảm thấy đối thể trước ông. Cảm thấy sự thiếu vắng của mọi đối thể khác trừ đối thể này. Đây là điều xảy ra trong yêu. Nếu bạn đang trong yêu ai đó, bạn quên toàn thế giới. Nếu bạn vẫn nhớ tới thế giới, thế thì biết rõ rằng đây không phải là yêu. Bạn đã quên toàn thế giới; chỉ người được yêu hay người yêu còn lại. Đó là lí do tại sao tôi nói yêu là thiền. Bạn có thể dùng kĩ thuật này nữa như kĩ thuật yêu: quên mọi thứ khác.

Mới vài ngày trước một người bạn tới tôi cùng vợ anh ấy. Vợ anh ấy phàn nàn về điều nào đó; đó là lí do tại sao cô ấy tới. Người bạn nói, "Tôi đã thiền trong một năm và giờ tôi ở sâu trong nó. Và trong khi tôi thiền tôi đã thấy có ích khi một đỉnh tới với thiền và tôi đột nhiên kêu lên, ‘Rajneesh, Rajneesh, Rajneesh!' Điều đó giúp cho tôi, nhưng bây giờ một điều lạ đã xảy ra. Khi tôi làm tình với vợ, khi tôi đi tới đỉnh dục, tôi bắt đầu kêu lên, ‘Rajneesh, Rajneesh, Rajneesh!' Vì điều này vợ tôi rất bối rối, và cô ấy nói, ‘Anh đang làm tình với em, hay anh đang làm cái gì? Và tại sao cái "Rajneesh" này lại bước vào?'"

Người này nói với tôi, "Bây giờ rất khó vì nếu tôi không kêu, ‘Rajneesh, Rajneesh!' tôi không thể đạt tới đỉnh. Còn nếu tôi kêu, vợ tôi rất bối rối. Cô ấy bắt đầu kêu khóc và gây chuyện. Cho nên tôi phải làm gì? Do đó, tôi phải mang vợ tôi tới." Tất nhiên, phàn nàn của vợ anh ấy là đúng, vì cô ấy không thích ai đó khác hiện diện giữa họ. Đó là lí do tại sao yêu cần riêng tư - tuyệt đối riêng tư. Sự riêng tư là có nghĩa, chỉ để quên đi mọi thứ khác.

Ở châu Âu và Mĩ, bây giờ họ đang làm việc với dục theo nhóm. Điều đó là vô nghĩa - nhiều đôi làm tình trong một phòng. Điều đó là tuyệt đối vô nghĩa vì thế thì yêu không bao giờ có thể đi rất sâu. Nó sẽ trở thành chỉ là cuộc truy hoan dục. Sự hiện diện của những người khác trở thành rào chắn; thế thì nó không thể có tính thiền.

Với bất kì đối thể nào, nếu bạn có thể quên đi toàn thế giới bạn ở trong yêu sâu sắc - với hoa hồng hay với hòn đá hay với bất kì cái gì. Nhưng điều kiện là cảm thấy sự hiện diện của đối thể này và cảm thấy sự vắng mặt của mọi thứ khác. Để đối thể này là thứ tồn tại duy nhất trong tâm thức bạn. Sẽ dễ dàng nếu bạn thử với đối thể nào đó bạn tự nhiên trong yêu với nó.

Sẽ khó cho bạn đặt hòn đá, tảng đá trước bạn và quên đi toàn thế giới. Điều đó sẽ là khó, nhưng các Thiền sư đã làm điều đó. Họ có khu vườn đá để thiền. Không hoa, không cây, không cái gì - chỉ đá và cát. Và họ thiền trên tảng đá vì, họ nói, nếu bạn có thể có mối quan hệ yêu sâu sắc với tảng đá, thế thì không người nào có thể tạo ra rào chắn cho bạn. Và con người như tảng đá. Nếu bạn có thể yêu tảng đá, thế thì bạn có thể yêu người, thế thì không có vấn đề gì. Con người như tảng đá - thậm chí còn đá hơn. Khó phá vỡ họ và xuyên thấu vào họ.

Nhưng chọn đối thể nào đó bạn yêu một cách tự nhiên, và thế rồi quên đi toàn thế giới. Thưởng thức sự hiện diện, nếm trải sự hiện diện, cảm nó, đi sâu vào trong nó và để nó đi sâu vào trong bạn. Thế rồi, gạt sang bên cảm giác về đối thể này... và thế rồi tới phần khó nhất của kĩ thuật này. Bạn đã bỏ đi mọi đối thể khác, và duy nhất một đối thể còn lại. Bạn đã quên tất cả, chỉ một đối thể còn lại.

Bây giờ, gạt sang bên cảm giác về đối thể này... Bây giờ gạt sang bên cảm giác mà bạn có cho đối thể này. Gạt sang bên cảm giác về đối thể này và cảm giác thiếu vắng - về các đối thể khác. Bây giờ chỉ có hai điều; mọi thứ khác đều vắng bóng. Bây giờ gạt cả cái thiếu vắng đó nữa. Chỉ hoa hồng này, khuôn mặt này, người đàn bà này, tảng đá này, là hiện diện. Gạt cả điều này nữa, và cả cảm giác này nữa. Đột nhiên bạn rơi vào trong chân không tuyệt đối và không cái gì còn lại. Và Shiva nói, nhận ra. Nhận ra chân không này, hư không này. Đây là bản tính của bạn, đây là hiện hữu thuần khiết.

Sẽ khó tiếp cận tới hư không một cách trực tiếp - rất khó và gian nan. Cho nên đi qua một đối thể như phương tiện là dễ. Đầu tiên để một đối thể trong tâm trí, và cảm nó một cách toàn bộ tới mức bạn không cần nhớ bất kì cái gì khác. Toàn thể tâm thức bạn được rót đầy bằng một đối thể này. Thế rồi bỏ cả đối thể này nữa, quên đối thể này nữa.

Bạn rơi vào trong vực thẳm. Bây giờ không cái gì còn lại, không đối thể. Chỉ tính chủ thể của bạn có đó - thuần khiết, không ô nhiễm, không bận bịu. Hiện hữu thuần khiết này, tâm thức thuần khiết này, là bản tính của bạn. Nhưng làm điều đó theo các bước; không thử toàn thể kĩ thuật này ngay một lần. Đầu tiên tạo ra việc cảm đối thể. Trong vài ngày chỉ làm phần này, không làm toàn thể kĩ thuật này.

Đầu tiên, trong vài ngày hay vài tuần, chỉ làm một phần phần - phần thứ nhất. Tạo ra việc cảm về đối thể; được rót đầy bằng đối thể này. Và dùng một đối thể thôi, không liên tục thay đổi các đối thể, vì với mọi đối thể bạn sẽ lại phải làm cùng nỗ lực. Nếu bạn đã chọn một hoa hồng, thế thì liên tục dùng hoa hồng đó mọi ngày. Được rót đầy bằng nó tới mức một hôm bạn có thể nói, "Bây giờ mình là đoá hoa." Thế thì phần thứ nhất được hoàn thành. Khi chỉ hoa có đó và mọi cái khác bị quên đi, thế thì thưởng thức ý tưởng này trong vài ngày. Nó là đẹp trong bản thân nó - rất, rất đẹp, sống động, mạnh mẽ trong bản thân nó.

Cứ cảm nó trong vài ngày. Và thế rồi, khi bạn được hoà điệu với nó và nó đã trở thành dễ dàng, thế thì bạn không cần vật lộn. Thế thì hoa tới đó một cách bất thần, toàn thế giới bị quên đi và chỉ đoá hoa còn lại.

Thế rồi thử phần thứ hai: nhắm mắt lại và quên cả đoá hoa đi. Nếu bạn đã làm phần thứ nhất, phần thứ hai sẽ không khó - nhớ lấy. Nhưng nếu bạn thử toàn thể kĩ thuật này trong một lần, phần thứ hai sẽ là không thể được - vì nếu bạn có thể làm phần thứ nhất, nếu bạn có thể quên đi toàn thế giới vì một đoá hoa, bạn cũng có thể quên đoá hoa đó vì hư không. Cho nên phần thứ hai sẽ tới, nhưng trước hết bạn phải vật lộn vì nó. Nhưng tâm trí rất thủ đoạn. Tâm trí bao giờ cũng sẽ nói thử toàn thể sự việc đi, và thế thì bạn sẽ không thành công. Thế rồi tâm trí sẽ bói, "Nó chẳng hữu dụng gì," hay, "Nó không dành cho mình." Thử nó theo từng phần nếu bạn muốn thành công. Để phần thứ nhất được hoàn thành, và thế rồi làm phần thứ hai. Thế thì đối thể không có đó và chỉ tâm thức của bạn còn lại, cũng giống như ánh sáng, như ngọn lửa không có bất kì cái gì quanh nó.

Bạn có chiếc đèn và ánh sáng của chiếc đèn chiếu lên nhiều vật. Hình dung ra nó. Trong phòng của bạn có nhiều, điều đồ vật. Nếu bạn mang chiếc đèn vào trong bóng tối của phòng, mọi đồ vật đều được chiếu sáng. Chiếc đèn toả ra ánh sáng lên mọi vật cho nên bạn có thể thấy chúng. Bây giờ vẫn còn với một đối thể; để có một đối thể thôi. Chiếc đèn vẫn vậy, nhưng bây giờ chỉ một đối thể có đó trong ánh sáng. Bây giờ loại bỏ cả đối thể đó nữa: bây giờ ánh sáng vẫn còn mà không có đối thể nào.

Cùng điều này xảy ra với tâm thức của bạn. Bạn là ngọn lửa, ánh sáng; toàn thế giới là đối thể của bạn. Bạn gạt bỏ toàn thể thế giới, và bạn chọn một đối thể cho việc tập trung của bạn. Ngọn lửa của bạn vẫn còn như vậy, nhưng bây giờ nó không bận rộn với nhiều đối thể, nó bận rộn chỉ với một đối thể. Và thế rồi bỏ cả đối thể đó nữa. Đột nhiên đơn giản có ánh sáng - tâm thức. Nó không rơi vào bất kì cái gì. Điều này Phật đã gọi là niết bàn; điều này Mahavir đã gọi là kaivalya - tính một mình toàn bộ. Upanishads đã gọi nó là là kinh nghiệm về brahman, hay về atman. Shiva nói rằng nếu bạn có thể làm một kĩ thuật này, bạn sẽ nhận ra điều tối cao.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập