Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật định tâm thứ sáu- nhìn yêu thương (phần 1)
 
 
Mật tông

Kĩ thuật định tâm thứ sáu- nhìn yêu thương (phần 1)

Image result for look lovely 

Nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó. Không đi sang đối thể khác. Ở đây ở giữa đối thể này - phúc lành.

 

Tôi phải nhắc lại nó: Nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó. Không đi sang đối thể khác. Không di chuyển sang đối thể khác. Ở đây ở giữa đối thể này - phúc lành.

Nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó... Yêu thương là từ khoá. Bạn đã bao giờ nhìn một cách yêu thương vào bất kì đối thể nào chưa? Bạn có thể nói có vì bạn không biết nhìn một cách yêu thương vào đối thể ngụ ý gì. Bạn có thể đã nhìn một cách thèm khát vào một đối thể - đó là việc khác. Điều đó là đối lập đối xứng, khác toàn bộ. Cho nên trước hết, sự khác biệt này; cố cảm thấy sự khác biệt này.

Một khuôn mặt đẹp, một thân thể đẹp - bạn nhìn nó, và bạn cảm thấy rằng bạn đang nhìn nó một cách yêu thương. Nhưng tại sao bạn nhìn vào nó? Bạn có muốn lấy cái gì từ nó ra không? Thế thì đó là thèm khát, không phải là yêu. Bạn có muốn khai thác nó không? Thế thì nó là thèm khát, không phải yêu. Thế thì thực sự, bạn đang nghĩ về cách dùng thân thể này, cách sở hữu nó, cách làm cho thân thể này thành công cụ cho hạnh phúc của bạn.

Thèm khát nghĩa là làm sao dùng cái gì đó cho hạnh phúc của bạn; yêu nghĩa là hạnh phúc của bạn không phải là mối quan tâm chút nào. Thực sự, thèm khát nghĩa là làm sao lấy được cái gì đó từ nó còn yêu nghĩa là làm sao cho cái gì đó. Chúng là đối lập đối xứng.

Nếu bạn thấy một khuôn mặt đẹp và bạn cảm thấy yêu hướng tới khuôn mặt đó, cảm giác tức khắc trong ý thức của bạn sẽ là làm sao làm cái gì đó để làm cho khuôn mặt này hạnh phúc, làm sao làm cái gì đó để làm cho người đàn ông này hay người đàn bà này hạnh phúc. Mối quan tâm không phải với bản thân bạn, mối quan tâm là với người kia.

Trong yêu người khác là quan trọng; trong thèm khát bạn là quan trọng. Trong thèm khát bạn nghĩ cách làm người khác thành công cụ của bạn; trong yêu bạn nghĩ cách bản thân bạn trở thành công cụ. Trong thèm khát bạn sẽ hi sinh người khác; trong yêu bạn sẽ hi sinh bản thân bạn. Yêu ngụ ý cho; thèm khát ngụ ý lấy. Yêu là buông xuôi; thèm khát là hung hăng.

Điều bạn nói là vô nghĩa. Ngay cả trong thèm khát bạn nói theo lời của yêu. Ngôn ngữ của bạn không rất có nghĩa, cho nên đừng bị lừa. Nhìn vào bên trong, và thế thì bạn sẽ đi tới hiểu rằng bạn đã không một lần trong đời bạn nhìn một cách yêu thương hướng tới ai đó hay đối thể nào đó.

Phân biệt thứ hai cần được làm rõ: kinh này nói, nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó. Thực sự, ngay cả nếu bạn nhìn một cách yêu thương vào cái gì đó vật chất, vật vô tình, đối thể này sẽ trở thành người. Nếu bạn nhìn một cách yêu thương vào nó, yêu của bạn là chìa khoá để biến đổi bất kì cái gì thành người. Nếu bạn nhìn một cách yêu thương vào cây, cây trở thành người.

Mới hôm nọ, tôi đã nói với Vivek, một đệ tử gần gũi, và tôi đã bảo cô ấy rằng khi chúng ta chuyển tới đạo tràng mới chúng ta sẽ đặt tên cho mọi cây, vì từng cây đều là một người. Bạn đã bao giờ nghe nói về bất kì ai đặt tên cho cây chưa? Không ai đã đặt tên cho cây vì không ai cảm thấy yêu nó. Nếu hoàn cảnh là khác đi, cây chắc sẽ trở thành người. Thế thì nó không chỉ là người trong đám đông, nó trở thành duy nhất.

Bạn đặt tên cho chó và mèo. Khi bạn đặt tên cho chó và bạn gọi nó là Hổ hay cái gì đó khác, con chó trở thành người. Thế thì đó không chỉ là một con chó trong những con chó khác, nó có nhân cách; bạn đã tạo ra một người. Bất kì khi nào bạn nhìn một cách yêu thương vào cái gì đó, nó trở thành người.

Và điều ngược lại cũng đúng. Bất kì khi nào bạn nhìn với con mắt thèm khát hướng tới một người, người này trở thành một đối thể, một vật. Đó là lí do tại sao con mắt thèm khát có sự kinh tởm - vì không ai thích trở thành đồ vật. Khi bạn nhìn vào vợ bạn với con mắt thèm khát - hay vào bất kì người đàn bà khác, hay người đàn ông khác, với đôi mắt thèm khát - người kia cảm thấy bị tổn thương. Thực sự bạn đang làm gì? Bạn đang đổi một người, một người sống thành công cụ chết. Bạn đang nghĩ cách “dùng,” và người này bị chết.

Đó là lí do tại sao đôi mắt thèm khát cho cảm giác kinh tởm, xấu. Khi bạn nhìn ai đó bằng yêu, người khác được nâng lên. Người đó trở thành duy nhất. Đột nhiên người đó trở thành người. Người không thể bị thay thế; đồ vật có thể bị thay thế. ‘Đồ vật' ngụ ý cái có thể thay thế được; ‘người’ ngụ ý cái không thể bị thay thế: không có khả năng nào thay thế người đó. Người là duy nhất; đồ vật là không duy nhất.

Yêu làm mọi thứ thành duy nhất. Đó là lí do tại sao không có yêu bạn không bao giờ cảm thấy thích người. Chừng nào ai đó không yêu bạn một cách sâu sắc, bạn không bao giờ cảm thấy rằng bạn có tính duy nhất nào. Bạn chỉ là một người trong đám đông - chỉ là một số, một dữ liệu. Bạn có thể bị thay đổi.

Chẳng hạn, nếu bạn là thư kí trong văn phòng hay thầy giáo ở trường hay giáo sư ở đại học, vị trí giáo sư của bạn là thay thế được. Giáo sư khác sẽ thay thế bạn; người đó có thể thay thế bạn vào bất kì khoảnh khắc nào vì bạn chỉ được dùng ở đó như một giáo sư. Bạn có nghĩa và ý nghĩa chức năng.

Nếu bạn là thư kí, ai đó khác dễ dàng có khả năng làm công việc này. Công việc này sẽ không đợi bạn. Nếu bạn chết khoảnh khắc này, khoảnh khắc tiếp ai đó sẽ thay thế bạn và bộ máy sẽ tiếp tục. Bạn chỉ là một con số - con số khác sẽ có tác dụng. Bạn chỉ là một tiện dụng.

Nhưng thế rồi ai đó rơi vào yêu thư kí này hay giáo sư này. Đột nhiên thư kí không còn là thư kí; người đó đã trở thành người duy nhất. Nếu người đó chết, thế thì người được yêu không thể thay thế được người đó. Người đó là không thể thay thế được. Thế thì toàn thế giới có thể vẫn tiếp diễn theo cùng cách, nhưng người đã trong yêu không thể là cùng người. Tính duy nhất này, việc là người này, xảy ra qua yêu.

Kinh này nói, nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó. Không tạo ra phân biệt giữa đối thể và người. Không có nhu cầu, vì khi bạn nhìn một cách yêu thương bất kì cái gì sẽ trở thành người. Chính việc nhìn làm thay đổi, biến đổi.

Bạn có thể hay không thể quan sát điều xảy ra khi bạn lái một chiếc xe đặc biệt, chẳng hạn xe Fiat. Có cả nghìn và nghìn và nghìn xe Fiats đích xác tương tự, nhưng xe của bạn, nếu bạn đang trong yêu nó, trở thành duy nhất - thành người. Nó không thể bị thay thế; mối quan hệ được tạo ra. Bây giờ bạn cảm thấy chiếc xe này là người. Nếu cái gì đó đi sai... âm thanh hơi khác, và bạn cảm thấy nó. Và xe là rất có khí chất, và bạn cảm thấy điều đó. Và xe là rất có khí chất. Bạn biết tính tình của xe của bạn - khi nào nó cảm thấy khoẻ và khi nào nó cảm thấy yếu. Chiếc xe dần dần trở thành người.

Tại sao? Nếu có mối quan hệ yêu, bất kì cái gì cũng trở thành người. Nếu có quan hệ thèm khát, thế thì người sẽ trở thành vật. Và đây là một trong những hành động vô nhân nhất mà con người có thể làm - làm ai đó thành đồ vật.

Nhìn một cách yêu thương vào đối thể nào đó... Vậy người ta sẽ làm gì? Khi bạn nhìn một cách yêu thương, bạn định làm gì? Điều đầu tiên: quên bản thân bạn. Quên bản thân bạn hoàn toàn! Nhìn vào hoa và quên bản thân bạn hoàn toàn. Để hoa hiện hữu; bạn trở thành vắng bóng hoàn toàn. Cảm thấy hoa, và yêu sâu sẽ tuôn chảy từ tâm thức của bạn sang đoá hoa. Và để tâm thức bạn được chất đầy bằng chỉ một ý nghĩ - làm sao bạn có thể giúp cho đoá hoa này nở hoa nhiều hơn, trở nên đẹp hơn, trở nên phúc lạc hơn. Bạn có thể làm gì?

Liệu bạn có thể làm được hay không là không có nghĩa; điều đó là không liên quan. Cảm thấy điều bạn có thể làm - cái đau này, cái đau sâu này trên điều bạn có thể làm cho đoán hoa này đẹp hơn, sống động hơn, nở hoa nhiều hơn - mới là có nghĩa. Để ý nghĩ này vang dội trong toàn thể bản thân bạn. Để mọi thớ thịt của thân thể bạn và tâm trí cảm thấy nó. Bạn sẽ được sững sờ trong cực lạc, và hoa sẽ trở thành người.

Không đi sang đối thể khác... Bạn không thể đi được. Nếu bạn đang trong quan hệ yêu, bạn không thể đi được. Nếu bạn yêu ai đó trong nhóm này, thế thì bạn quên toàn thể đám đông; chỉ một bộ mặt còn lại. Thực sự, bạn không thấy bất kì người nào khác, bạn chỉ thấy một bộ mặt. Mọi người khác có đó, nhưng họ ở dưới ngưỡng cảm giác - chỉ trên ngoại vi của ý thức của bạn. Họ không có. Họ chỉ là cái bóng; chỉ một khuôn mặt còn lại. Nếu bạn yêu ai đó thế thì chỉ khuôn mặt đó còn lại, cho nên bạn không thể di chuyển được.

Đừng đi sang đối thể khác, vẫn còn lại với một đối thể. Còn lại với một hoa hồng hay còn lại với một khuôn mặt của người bạn yêu. Còn lại đó trong yêu thương, tuôn chảy, với chỉ một tâm, với cảm giác về, "Mình có thể làm gì cho người mình yêu hạnh phúc hơn, phúc lạc hơn?"

Ở đây ở giữa đối thể này - phúc lành. Và khi đây là hoàn cảnh bạn vắng bóng, không quan tâm tới bản thân bạn chút nào, không ích kỉ, không nghĩ dưới dạng vui thú của bạn, hài lòng của bạn. Bạn đã quên bản thân bạn hoàn toàn, và bạn chỉ nghĩ vì người kia. Người kia đã trở thành trung tâm của tình yêu của bạn; ý thức của bạn chảy hướng tới người kia. Với từ bi sâu sắc, với tình cảm về yêu sâu sắc, bạn nghĩ, "Mình có thể làm gì để làm cho người mình yêu phúc lạc?" Trong trạng thái này, đột nhiên, Ở đây ở giữa đối thể này - phúc lành. Đột nhiên, như sản phẩm phụ, phúc lành tới với bạn. Đột nhiên bạn trở nên được định tâm.

Điều này có vẻ ngược đời vì kinh này nói quên bản thân bạn hoàn toàn, không định tâm vào cái ta, không chuyển sang cá khác hoàn toàn. Phật tương truyền đã nói liên tục rằng bất kì khi nào bạn cầu nguyện, cầu nguyện cho người khác - không bao giờ cho bản thân bạn. Bằng không lời cầu nguyện chỉ là vô dụng.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập