Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thảnh thơi 2- Dừng giác quan
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thảnh thơi 2- Dừng giác quan

Image result for stop senses

 

Dừng các cánh cửa giác quan khi cảm thấy việc bò của kiến. Rồi.

 

Điều này có vẻ rất đơn giản, nhưng nó không đơn giản vậy. Tôi sẽ đọc lại nó: Dừng các cánh cửa giác quan khi cảm thấy việc bò của kiến. Rồi. Đây chỉ là một ví dụ; bất kì cái gì cũng sẽ có tác dụng. Dừng các cánh cửa giác quan khi cảm thấy việc bò của kiến, và thế rồi - rồi - việc này sẽ xảy ra. Shiva đang nói gì?

Bạn bị gai đâm vào chân - nó đau, bạn chịu đau. Hay một con kiến có đó đang bò trên chân bạn. Bạn cảm thấy việc bò đó và đột nhiên bạn muốn nó bị vứt đi ngay. Lấy bất kì kinh nghiệm nào! Bạn có vết thương - nó đau. Bạn bị đau đầu, hay bất kì chỗ đau nào trong thân thể. Bất kì cái gì cũng được coi như một đối thể. Đó chỉ là ví dụ - việc bò của kiến. Shiva nói: Dừng các cánh cửa giác quan khi cảm thấy việc bò của kiến. Bất kì cái gì bạn cảm thấy, dừng mọi cánh cửa giác quan lại.

Cái gì cần được làm? Nhắm mắt lại và nghĩ rằng bạn chỉ là mù và bạn không thể thấy được. Bịt tai lại và nghĩ rằng bạn không thể nghe được. Với cả năm giác quan, bạn đóng chúng lại. Làm sao bạn có thể đóng được chúng? Việc đó dễ. Dừng thở trong một khoảnh khắc: mọi giác quan của bạn sẽ được đóng lại. Khi hơi thở đã dừng và mọi giác quan được đóng, việc bò này ở đâu? Kiến ở đâu? Đột nhiên bạn được loại ra - xa xôi.

Một trong các bạn của tôi, một người bạn già, rất già, ngã cầu thang, và bác sĩ nói rằng bây giờ ông ấy sẽ không có khả năng đi khỏi giường mình trong ba tháng, ông ấy sẽ phải nghỉ trong ba tháng. Và ông ấy là người rất hiếu động; điều đó là khó cho ông ấy. Tôi tới thăm ông ấy, cho nên ông ấy nói, "Cầu nguyện cho tôi và ban phúc lành cho tôi để cho tôi có thể chết, vì ba tháng này còn nhiều hơn là chết. Tôi không thể vẫn còn như đá được. Và những người khác nói, ‘Không chuyển động.'"

Tôi bảo ông ấy, "Đây là cơ hội tốt. Ông cứ nhắm mắt lại và nghĩ rằng ông chỉ là tảng đá, ông không thể di chuyển được. Làm sao ông có thể di chuyển được? Ông là tảng đá - chỉ là đá, bức tượng. Nhắm mắt lại. Cảm thấy rằng ông bây giờ là tảng đá, bức tượng." Ông ấy hỏi tôi cái gì sẽ xảy ra. Tôi bảo ông ấy, "Cứ thử đi. Tôi ngồi đây, và không cái gì có thể được làm. Không cái gì có thể được làm! Đằng nào thì ông cũng sẽ phải ở đây trong ba tháng, cho nên thử đi."

Ông ấy chắc không bao giờ thử, nhưng tình huống này là không thể được tới mức ông ấy nói, "Thôi được! Tôi sẽ thử vì cái gì đó có thể xảy ra. Nhưng tôi không tin điều đó," ông ấy nói. "Tôi không tin rằng cái gì đó có thể xảy ra chỉ bằng việc nghĩ rằng tôi như đá, chết như tượng, nhưng tôi sẽ thử." Thế là ông ấy thử.

Tôi cũng không nghĩ rằng cái gì đó sẽ xảy ra, vì người này là như vậy. Nhưng đôi khi bạn ở trong tình huống không thể được, vô vọng, mọi sự bắt đầu xảy ra. Ông ấy nhắm mắt lại. Tôi chờ đợi, vì tôi đã tưởng rằng trong hai hay ba phút ông ấy sẽ mở mắt và ông ấy sẽ nói, "Chẳng cái gì xảy ra cả." Nhưng ông ấy không mở mắt, và ba mươi phút trôi qua. Tôi có thể cảm và thấy rằng ông ấy đã trở thành bức tượng. Mọi căng thẳng trên trán ông ấy biến mất. Mặt ông ấy đã thay đổi.

Tôi phải đi, nhưng ông ấy vẫn không mở mắt. Và ông ấy im lặng thế dường như chết. Việc thở của ông ấy chậm lại, và vì tôi phải đi, tôi phải nói với ông ấy, "Tôi cần đi bây giờ, cho nên xin ông mở mắt ra và nói cho tôi cái gì đã xảy ra."

Ông ấy mở mắt ra, một con người khác. Và ông ấy nói, "Đây là phép màu. Ông đã làm gì cho tôi vậy?"

Tôi bảo ông ấy, "Tôi chẳng làm gì cả."

Ông ấy nói, "Ông phải đã làm cái gì đó vì đây là phép màu. Khi tôi bắt đầu nghĩ rằng tôi chỉ là tảng đá, như bức tượng, đột nhiên cảm giác tới với tôi rằng cho dù tôi muốn cử động tay, việc đó là không thể làm được. Tôi muốn nhiều lần mở mắt ra, nhưng chúng như đá cho nên tôi không thể mở chúng được."

Ông ấy nói, "Tôi thậm chí trở nên lo nghĩ về ông sẽ nghĩ gì, vì nó lâu thế, nhưng tôi có thể làm được gì? Tôi không thể cử động bản thân tôi trong ba mươi phút này. Và khi mọi chuyển động bị dừng lại, đột nhiên thế giới biến mất và tôi có một mình, sâu bên dưới trong tôi, bản thân tôi. Thế rồi cái đau biến mất."

Đã có đau nặng; ông ấy không thể ngủ được trong đêm mà không có thuốc an thần. Nhưng đau đã biến mất. Tôi hỏi ông ấy làm sao ông ấy đã cảm thấy khi nào đau biến mất. Ông ấy nói, "Đầu tiên tôi đã bắt đầu cảm thấy rằng nó ở xa xa đâu đó. Đau có đó, nhưng ở rất xa xăm dường như nó xảy ra cho ai đó khác. Và thế rồi dần dần, dần dần, dường như ai đó đi xa và ông không thể nhìn thấy anh ta, nó biến mất. Đau biến mất Trong ít nhất mười phút, đau không có đó. Làm sao một thân thể đá có thể có đau được?"

Kinh này nói, dừng các cánh cửa giác quan. Trở thành như đá, đóng với thế giới. Khi bạn bị đóng với thế giới, thực sự, bạn bị đóng với thân thể riêng của bạn nữa, vì thân thể không phải là một phần của bạn; nó là một phần của thế giới. Khi bạn bị đóng hoàn toàn với thế giới, bạn bị đóng với thân thể riêng của bạn nữa. Thế thì, Shiva nói, thế thì sự việc sẽ xảy ra.

Cho nên thử nó với thân thể đi. Bất kì cái gì cũng được, bạn sẽ không cần con kiến nào đó bò lên bạn. Bằng không bạn sẽ nghĩ, "Khi nào kiến bò, mình sẽ thiền." Và con kiến hữu ích như thế cũng khó mà tìm ra, cho nên bất kì cái gì cũng được. Bạn đang nằm trên giường, bạn cảm thấy chăn lạnh - trở thành chết đi. Đột nhiên chăn sẽ đi đâu mất, xa xôi, và chúng sẽ biến mất. Giường của bạn sẽ biến mất; phòng ngủ của bạn sẽ biến mất; toàn thế giới sẽ biến mất. Bạn bị đóng, chết, như đơn tử Leibnitz không có cửa sổ ra ngoài - không cửa sổ nào! Bạn không thể cử động!

Và thế rồi, khi bạn không thể cử động, bạn bị tóm trở lại bản thân bạn, bạn được định tâm trong bản thân bạn. Thế thì, lần đầu tiên bạn có thể nhìn từ trung tâm của bạn. Và một khi bạn có thể nhìn từ trung tâm của bạn, bạn không bao giờ có thể là con người cũ nữa.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập