Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Siêu việt trên mơ: coi mọi thứ là mơ
 
 
Mật tông

Siêu việt trên mơ: coi mọi thứ là mơ

 Image result for everything is dream

Việc mơ này, giấc ngủ sâu này mà chúng ta đang ở trong, làm sao nó có thể được siêu việt lên? Câu hỏi này có nghĩa trong việc siêu việt trên nó: Xin thầy vui lòng giải thích cho chúng tôi cái gì trong số những yếu tố khác có thể làm cho người ta ý thức trong khi mơ? Tôi sẽ nói về hai phương pháp nữa. Một phương pháp chúng ta đã thảo luận hôm qua. Hôm nay, hai phương pháp nữa mà thậm chí còn dễ hơn.

Một phương pháp là bắt đầu diễn, cư xử dường như toàn thế giới chỉ là mơ. Bất kì cái gì bạn đang làm, nhớ điều này là mơ. Trong khi ăn, nhớ điều này là mơ. Trong khi bước đi, nhớ điều này là mơ. Để tâm trí bạn liên tục nhớ trong khi bạn thức rằng mọi thứ là mơ. Đây là lí do cho việc gọi thế giới là maya, ảo vọng, mơ. Đây không phải là luận cứ triết lí.

Không may, khi Shankara được dịch sang tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Pháp, sang các ngôn ngữ phương Tây, ông ấy đã bị hiểu chỉ là triết gia. Điều đó đã tạo ra nhiều hiểu lầm. Ở phương tây có các triết gia - chẳng hạn, Berkeley - người nói rằng thế giới chỉ là mơ, là phóng chiếu của tâm trí. Nhưng đây là lí thuyết triết lí. Berkeley đề nghị nó như một giả thuyết.

Khi Shankara nói rằng thế giới là mơ, nó không có tính triết lí, không là lí thuyết. Shankara đề nghị điều đó như sự giúp đỡ, như sự hỗ trợ cho việc thiền đặc biệt. Và đây là thiền: nếu bạn muốn nhớ trong khi mơ rằng đây là mơ, bạn sẽ phải bắt đầu khi bạn thức. Bình thường, khi bạn mơ bạn không thể nhớ được rằng đây là mơ; bạn nghĩ rằng đây là thực tại.

Tại sao bạn nghĩ rằng đây là thực tại? Vì cả ngày bạn nghĩ mọi thứ là thực tại. Điều đó đã trở thành thái độ, thái độ cố định. Khi thức bạn đã đi tắm - nó là thực. Khi thức bạn đã ăn - nó là thực. Khi thức bạn đã nói với người bạn - nó là thực. Trong cả ngày, cả đời, bất kì cái gì bạn nghĩ, thái độ của bạn là ở chỗ đây là thực. Điều này trở thành cố định. Điều này trở thành thái độ cố định trong tâm trí.

Cho nên khi bạn đang mơ trong đêm, cùng thái độ đó tiếp tục làm việc, rằng đây là thực. Cho nên chúng ta hãy phân tích trước hết. Phải có sự tương tự nào đó giữa mơ và thực tại; bằng không thái độ này sẽ là cái gì đó khó khăn.

Tôi đang thấy bạn. Thế rồi tôi nhắm mắt lại và tôi đi vào mơ, và tôi thấy bạn trong mơ của tôi. Trong cả hai việc thấy không có khác biệt. Khi tôi thực tế thấy bạn, tôi đang làm gì? Ảnh của bạn được phản xạ vào mắt tôi. Tôi không thấy bạn. Ảnh của bạn được soi gương trong mắt tôi, và thế rồi ảnh đó được biến đổi qua quá trình huyền bí - và khoa học vẫn không ở vị trí để nói thế nào. Ảnh đó được biến đổi theo hoá học và được mang đi đâu đó bên trong đầu, nhưng khoa học vẫn không có khả năng nói ở đâu - đích xác điều này xảy ra ở đâu. Nó không xảy ra trong mắt; mắt chỉ là cửa sổ. Tôi không thấy bạn bằng mắt, tôi thấy bạn qua mắt.

Trong mắt bạn được phản xạ. Bạn có thể chỉ là bức ảnh; bạn có thể là thực tại, bạn có thể là mơ. Nhớ, mơ theo ba chiều. Tôi có thể nhận ra bức ảnh vì bức ảnh là hai chiều. Mơ là ba chiều, cho nên chúng có vẻ đích xác giống bạn. Và mắt không thể nói liệu bất kì cái gì được thấy là thực hay không thực. Không có cách nào để phán xét; mắt không phải là kẻ phán xét.

Thế rồi bức ảnh được biến đổi thành thông điệp hoá chất. Những thông điệp hoá chất đó giống như sóng điện; chúng đi đâu đó trong đầu. Giờ vẫn không biết điểm mà mắt tới tiếp xúc với bề mặt của việc thấy là ở đâu. Chỉ sóng đạt tới tôi và thế rồi chúng được giải mã. Thế rồi tôi lại giải mã chúng, và theo cách này tôi biết cái gì đang xảy ra.

Tôi bao giờ cũng ở bên trong, và bạn bao giờ cũng ở bên ngoài, và không có gặp gỡ. Cho nên liệu bạn là thực hay chỉ là mơ là vấn đề. Ngay cả khoảnh khắc này, không có cách nào phán xét liệu tôi đang mơ hay bạn thực sự ở đây. Lắng nghe tôi, làm sao bạn có thể nói rằng thực sự bạn đang lắng nghe tôi, rằng bạn không mơ? Không có cách nào. Đó là lí do tại sao thái độ mà bạn duy trì cả ngày được mang vào trong đêm. Và trong khi bạn mơ bạn coi nó là thực.

Thử điều đối lập; đó là điều Shankara ngụ ý. Ông ấy nói rằng toàn thế giới là ảo vọng, ông ấy nói toàn thế giới là việc mơ - nhớ điều này. Nhưng chúng ta là người ngu. Nếu Shankara nói, "Đây là mơ," thế thì chúng ta nói, "Vậy cần gì làm bất kì cái gì? Nếu đây chỉ là mơ, thế thì không có nhu cầu ăn. Tại sao liên tục ăn và nghĩ rằng đây là mơ? Đừng ăn!" Nhưng thế thì nhớ - khi bạn cảm thấy đói, nó là mơ. Hay ăn, và khi bạn cảm thấy rằng bạn đã ăn quá nhiều, nhớ, đây là mơ.

Shankara không bảo bạn thay đổi mơ, nhớ lấy, vì nỗ lực thay đổi mơ lại là giả dựa trên niềm tin rằng nó là thực; bằng không thì không có nhu cầu thay đổi bất kì cái gì. Shankara chỉ nói rằng bất kì cái gì là hoàn cảnh đều là mơ.

Nhớ điều này: không làm bất kì cái gì để thay đổi nó, chỉ nhớ nó thường xuyên. Cố nhớ trong ba tuần liên tục rằng bất kì cái gì bạn đang làm nó chỉ là mơ thôi. Lúc ban đầu điều đó rất khó. Bạn sẽ rơi đi rơi lại vào hình mẫu cũ của tâm trí, bạn sẽ bắt đầu nghĩ rằng đây là thực tại. Bạn sẽ phải thường xuyên thức tỉnh bản thân bạn để nhắc nhở bản thân bạn rằng "Đây là mơ." Nếu trong ba tuần liên tục bạn có thể duy trì thái độ này, thế thì đến tuần thứ tư hay thứ năm, bất kì đêm nào trong khi mơ bạn sẽ đột nhiên nhớ ra rằng "Đây là mơ."

Đây là một cách để xuyên thấu vào mơ bằng ý thức, bằng nhận biết. Nếu bạn có thể nhớ trong đêm trong khi mơ rằng đây là mơ, thế thì ban ngày bạn sẽ không cần bất kì nỗ lực nào để nhớ rằng đây cũng là mơ. Thế thì bạn sẽ biết nó.

Lúc ban đầu, khi bạn đang thực hành điều này, nó sẽ chỉ là giả vờ. Bạn bắt đầu chỉ trong đức tin... "Đây là mơ." Nhưng khi bạn có thể nhớ trong mơ rằng đây là mơ, nó sẽ trở thành thực tại. Thế thì ban ngày, khi bạn thức dậy bạn sẽ không cảm thấy rằng bạn đang thức dậy từ giấc ngủ, bạn sẽ cảm thấy bạn đơn giản dậy từ việc mơ này sang việc mơ khác. Thế thì nó sẽ trở thành thực tại. Và nếu toàn thể hai mươi bốn giờ trở thành việc mơ, và bạn có thể cảm thấy và nhớ việc đó, bạn sẽ đứng ở trung tâm của bạn. Thế thì tâm thức của bạn sẽ trở thành mũi tên kép.

Bạn đang cảm thấy mơ, và nếu bạn đang cảm thấy chúng là mơ, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy người mơ - chủ thể. Nếu bạn coi mơ là thực, bạn không thể cảm thấy chủ thể. Nếu phim đã trở thành thực, bạn quên mất bản thân bạn. Khi phim dừng lại và bạn biết rằng nó là không thực, thực tại của bạn bùng nổ, bộc phát; bạn có thể cảm thấy bản thân bạn. Đây là một cách.

Điều này đã từng là một trong những phương pháp Ấn Độ cổ nhất. Đó là lí do tại sao chúng ta đã nhấn mạnh vào thế giới là không thực. Chúng ta không ngụ ý nó một cách triết lí; chúng ta không nói rằng ngôi nhà này là không thực cho nên bạn có thể đi qua tường. Chúng ta không ngụ ý điều đó! Khi chúng ta nói rằng ngôi nhà này là không thực, nó phương cách thôi. Đây không phải là luận cứ chống lại ngôi nhà.

Cho nên Berkeley đã đề nghị rằng toàn thế giới chỉ là mơ. Một hôm, vào buổi sáng, ông ấy đang bước đi cùng Ts. Johnson. Ts. Johnson là nhà hiện thực nghiêm ngặt, cho nên Berkeley nói, "Ông có nghe nói về lí thuyết của tôi không? Tôi đang làm việc trên nó. Tôi cảm thấy rằng toàn thế giới là không thực, và không thể nào chứng minh được rằng nó là thực. Và gánh nặng chứng minh điều đó đặt lên những người nói nó là thực. Tôi nói nó là không thực - chỉ như mơ. Johnson không phải là triết gia, nhưng ông ấy có tâm trí logic rất tinh khôn.

Họ đang ở trên phố, đi dạo buổi sáng sớm trên một phố đơn độc. Johnson cầm một hòn đá trong tay và đập vào chân của Berkeley. Máu túa ra, và Berkeley la lên. Johnson nói, "Sao ông la lên nếu đá chỉ là mơ? Bất kì cái gì ông nói, ông tin vào thực tại của hòn đá này. Điều ông nói là một thứ, và hành vi của ông là cái gì đó khác và mâu thuẫn. Nếu nhà của ông chỉ là mơ, thế thì ông đang trở về đâu? Ông trở về đâu sau việc đi dạo buổi sáng? Nếu vợ ông chỉ là mơ, ông sẽ không gặp bà ấy nữa."

Những người hiện thực bao giờ cũng tranh cãi theo cách này, nhưng họ không thể tranh cãi được cách này với Shankara vì cách của ông ấy không phải là lí thuyết triết lí. Nó không nói bất kì cái gì về thực tại; nó không đề nghị bất kì cái gì về vũ trụ. Thay vì thế, nó là phương cách để thay đổi tâm trí bạn, để thay đổi thái độ cố định cơ bản để cho bạn có thể nhìn vào thế giới theo cách khác, cách khác hẳn.

Đây là vấn đề, liên tục là vấn đề cho ý nghĩ Ấn Độ - vì với ý nghĩ của người Ấn Độ mọi thứ chỉ là phương cách cho thiền. Chúng ta không quan tâm về việc là đúng hay không đúng của nó. Chúng ta quan tâm về tiện dụng của nó trong biến đổi con người.

Đây là khác biệt theo cách nhấn mạnh với tâm trí phương Tây. Khi họ đề nghị một lí thuyết họ quan tâm tới liệu điều này là đúng hay không đúng, liệu điều này có thể được chứng minh một cách logic hay không. Khi chúng ta để nghị bất kì cái gì chúng ta không quan tâm về tính chân lí của nó; chúng ta quan tâm về tính tiện dụng của nó, chúng ta quan tâm về năng lực của nó, năng lực của nó để biến đổi tâm trí con người. Nó có thể đúng, nó có thể không đúng. Thực sự, nó không là cả hai - nó đơn giản là phương cách.

Tôi đã thấy hoa bên ngoài. Buổi sáng mặt trời lên và mọi thứ là đẹp. Bạn chưa bao giờ ở bên ngoài, và bạn chưa bao giờ thấy hoa, và bạn chưa bao giờ thấy mặt trời buổi sáng. Bạn chưa bao giờ thấy bầu trời mở; bạn không biết cái đẹp là gì. Bạn đã sống trong nhà tù khép kín. Tôi muốn đưa bạn ra ngoài. Tôi muốn bạn đi ra dưới bầu trời mở để gặp những hoa này. Làm sao tôi làm điều đó được?

Bạn không biết hoa. Nếu tôi nói về hoa, bạn nghĩ, "Ông ấy đã phát điên. Không có hoa." Nếu tôi nói về mặt trời buổi sáng, bạn nghĩ, "Ông ấy là người hão huyền. Ông ấy thấy linh ảnh và mơ. Ông ấy là nhà thơ." Nếu tôi nói về bầu trời mở, bạn sẽ cười. Bạn sẽ bắt đầu cười, "Bầu trời mở ở đâu? Chỉ có tường và tường và tường thôi."

Vậy tôi phải làm gì? Tôi phải phát minh ra cái gì đó mà bạn có thể hiểu được và là cái giúp cho bạn đi ra, cho nên tôi nói rằng nhà bị cháy và tôi bắt đầu chạy. Điều đó trở thành lây nhiễm: bạn chạy theo tôi và đi ra ngoài. Thế thì bạn sẽ biết rằng điều tôi đã nói không đúng không sai. Nó chỉ là phương cách. Thế thì bạn sẽ biết hoa và thế thì bạn có thể tha thứ cho tôi.

Phật đã làm điều đó, Mahavir đã làm điều đó, Shiva đã làm điều đó, Shankara đã làm điều đó. Chúng ta có thể tha thứ cho họ về sau. Chúng ta bao giờ cũng tha thứ cho họ vì một khi chúng ta đi ra ngoài chúng ta biết điều họ đã làm. Và thế thì chúng ta hiểu rằng thật vô dụng mà đi tranh cãi với họ vì vấn đề không phải là việc tranh cãi. Lửa không có ở đâu cả, nhưng chúng ta chỉ không thể hiểu được ngôn ngữ đó. Hoa đã hiện hữu, nhưng chúng ta đã không thể hiểu được ngôn ngữ của hoa, những biểu tượng đó đã là vô nghĩa với chúng ta.

Cho nên đây là một cách.

 

Từ Vigyan Bhairav Mật Tông - tập 1

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập