Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật thở thứ hai: nhận ra việc chuyển
 
 
Mật tông

Kĩ thuật thở thứ hai: nhận ra việc chuyển

 

Kĩ thuật thứ hai - tất cả chín kĩ thuật này đều liên quan tới hơi thở.

 

Khi hơi thở chuyển từ xuống sang lên, và lại khi hơi thở uốn từ lên sang xuống - qua cả hai lần chuyển, nhận ra đi.

 

Kĩ thuật này vẫn là như thế, nhưng có hơi khác chút. Nhấn mạnh bây giờ không vào kẽ hở, mà vào việc chuyển. Hơi thở đi ra và đi vào tạo ra vòng tròn. Nhớ, đây không phải là những đường song song. Chúng ta bao giờ cũng nghĩ về chúng như hai đường song song - hơi thở đi vào và hơi thở đi ra. Bạn cho rằng đây là hai đường song song sao? Chúng không phải vậy. Hơi thở đi vào là một nửa vòng tròn; hơi thở đi ra là nửa kia của vòng tròn.

Cho nên hiểu điều này: thứ nhất, việc thở vào và ra tạo ra vòng tròn. Chúng không là các đường song song, vì đường song song không bao giờ gặp nhau ở bất kì chỗ nào. Thứ hai, hơi thở đi vào và hơi thở đi ra không phải là hai hơi thở, chúng là một hơi thở. Cùng hơi thở đi vào, lại đi ra, cho nên nó phải có việc chuyển bên trong. Nó phải chuyển ở đâu đó. Phải có một điểm nơi hơi thở đi vào trở thành đi ra.

Tại sao đặt nhấn mạnh thế vào việc chuyển? Vì, Shiva nói, khi hơi thở chuyển từ xuống sang lên, và lại khi hơi thở uốn từ lên sang xuống - qua cả hai lần chuyển, nhận ra đi. Rất đơn giản, nhưng ông ấy nói: nhận ra những việc chuyển và bạn sẽ nhận ra cái ngã.

Tại sao có việc chuyển? Nếu bạn biết lái xe bạn biết về sang số xe. Mỗi lần bạn sang số, bạn phải chuyển qua số trung lập, mà chẳng là số chút nào. Từ số một bạn chuyển sang số hai hay từ số hai bạn chuyển sang số ba, nhưng bạn bao giờ cũng phải chuyển qua số trung lập. Số trung lập đó là điểm chuyển. Trong điểm chuyển đó số một trở thành số hai, và số hai trở thành số ba. Khi hơi thở của bạn đi vào và chuyển ra, nó đi qua số trung lập; bằng không nó không thể chuyển ra được. Nó đi qua lãnh thổ trung lập.

Trong lãnh thổ trung lập đó bạn không là thân thể không là linh hồn, không thể chất không tâm trí, vì thể chất là hộp số của bản thể bạn và tâm trí là hộp số khác của bản thể bạn. Bạn liên tục chuyển từ số nọ sang số kia, nhưng bạn phải có một số trung lập nơi bạn không là thân thể không là tâm trí. Trong số trung lập đó bạn đơn giản hiện hữu: bạn đơn giản là sự tồn tại - thuần khiết, đơn giản, vô thân thể, không tâm trí.

Đó là lí do tại sao có nhấn mạnh vào việc chuyển. Con người là cái máy - cái máy lớn, rất phức tạp. Bạn có nhiều số trong thân thể bạn, nhiều số trong tâm trí bạn. Bạn không nhận biết về cơ chế lớn của bạn, nhưng bạn là cái máy lớn. Và điều tốt là bạn không nhận biết; bằng không bạn có thể phát điên. Thân thể là cái máy lớn tới mức các nhà khoa học nói nếu chúng ta phải tạo ra một cơ xưởng song song với thân thể con người, nó chắc yêu cầu tớn bốn dặm vuông đất, và tiếng ồn chắc sẽ tới mức đất trong một trăm dặm vuông chắc sẽ bị quấy rối bởi nó.

Thân thể là thiết bị máy móc lớn - lớn nhất. Bạn có hàng triệu và hàng triệu tế bào và từng tế bào đều sống. Cho nên bạn là một thành phố lớn gồm bẩy mươi triệu tế bào; có bẩy mươi triệu cư dân bên trong bạn, và toàn thể thành phố đang vận hành rất im lặng, trơn tru. Mọi khoảnh khắc cái máy này đều làm việc. Nó rất phức tạp. Những kĩ thuật này sẽ có quan hệ tại nhiều điểm với cái máy của thân thể bạn và cái máy của tâm trí bạn. Nhưng bao giờ nhấn mạnh cũng sẽ đặt vào những điểm mà đột nhiên bạn không là một phần của cơ chế này - nhớ điều này. Đột nhiên bạn không là một phần của cơ chế này. Có những khoảnh khắc mà bạn sang số.

Chẳng hạn, trong đêm khi bạn rơi vào trong giấc ngủ, bạn sang số, vì trong ngày bạn cần một cơ chế khác cho ý thức tỉnh thức - một phần khác của chức năng tâm trí. Thế rồi bạn rơi vào giấc ngủ, và phần đó trở thành không vận hành. Phần khác của tâm trí bắt đầu vận hành, và có kẽ hở, khoảng hở, việc chuyển. Số được thay đổi. Buổi sáng khi bạn lại thức dậy, số được thay đổi. Bạn ngồi im lặng, và đột nhiên ai đó nói cái gì đó và bạn nổi giận - bạn chuyển vào một số khác. Đó là lí do tại sao mọi thứ thay đổi.

Nếu bạn nổi giận, việc thở của bạn sẽ đột nhiên thay đổi. Việc thở của bạn sẽ trở nên bị kích động, hỗn độn. Sự run run sẽ len vào trong việc thở của bạn; bạn sẽ cảm thấy ngạt thở. Toàn thân bạn sẽ giống như làm cái gì đó, đảo lộn cái gì đó, chỉ thế thì cơn ngạt mới có thể biến mất. Việc thở của bạn sẽ thay đổi; máu bạn sẽ lấy nhịp khác, chuyển động khác. Các hoá chất khác nhau sẽ phải được tiết ra trong thân thể, toàn thể hệ thống tuyến nội tiết sẽ phải thay đổi. Bạn trở thành người khác khi bạn giận.

Một chiếc xe đang đậu... bạn khởi động nó. Không để nó vào bất kì số nào, để nó ở số trung lập. Nó sẽ liên tục kéo, rung động, runh rinh, nhưng nó không thể di chuyển được; nó sẽ phát nóng lên. Đó là lí do tại sao, khi bạn giận và bạn không thể làm cái gì đó, bạn sẽ phát nóng lên. Cơ chế này sẵn sàng để chạy và làm cái gì đó và bạn không làm - bạn sẽ phát nóng. Bạn là một cơ chế, nhưng, tất nhiên, không chỉ là cơ chế. Bạn là nhiều hơn, nhưng “nhiều hơn” này phải được tìm thấy. Khi bạn chuyển vào một số, mọi thứ thay đổi bên trong. Khi bạn sang số, có việc chuyển.

Shiva nói,

 

Khi hơi thở chuyển từ xuống sang lên, và lại khi hơi thở uốn từ lên sang xuống - qua cả hai lần chuyển, nhận ra đi.

 

Nhận biết vào việc chuyển. Nhưng nó là việc chuyển rất ngắn; việc quan sát rất chi li sẽ được cần tới. Và chúng ta không có bất kì năng lực quan sát nào; chúng ta không thể quan sát được bất kì cái gì. Nếu tôi nói với bạn, "Quan sát hoa này; quan sát hoa này mà tôi đã đưa cho bạn," bạn không thể quan sát được nó. Trong một khoảnh khắc bạn sẽ thấy nó, và thế rồi bạn sẽ bắt đầu nghĩ về cái gì đó khác. Nó có thể là về hoa, nhưng nó sẽ không là đoá hoa này. Bạn có thể nghĩ về hoa, về nó đẹp làm sao - thế thì bạn đã chuyển đi rồi. Bây giờ đoá hoa này không còn nữa trong quan sát của bạn, trường của bạn đã thay đổi. Bạn có thể nói rằng nó mầu đỏ, nó mầu thanh thiên, nó mầu trắng... thế thì bạn đã di chuyển đi rồi. Quan sát ngụ ý vẫn còn lại mà không có lời, không nói ra lời, không sôi lên bên trong - chỉ vẫn còn cùng đó. Nếu bạn có thể vẫn còn cùng với đoá hoa trong ba phút, đầy đủ, không chuyển động của tâm trí, sự việc sẽ xảy ra - phúc lành. Bạn sẽ nhận ra.

Nhưng chúng ta không là người quan sát chút nào. Chúng ta không nhận biết, chúng ta không tỉnh táo; chúng ta không thể chú ý tới bất kì cái gì. Chúng ta chỉ liên tục nhảy. Đây là một phần của di sản kế thừa của chúng ta, di sản khỉ của chúng ta. Tâm trí chúng ta chỉ là sự tăng trưởng của tâm trí khỉ, cho nên khỉ vẫn tiếp diễn. Nó liên tục nhảy đây đó. Khỉ không thể ngồi tĩnh lặng được. Đó là lí do tại sao Phật nhấn mạnh nhiều thế vào việc chỉ ngồi mà không có bất kì chuyển động nào, vì thế thì tâm trí khỉ không được phép tiếp diễn theo cách của nó.

Ở Nhật Bản họ có một kiểu thiền đặc biệt mà họ gọi là Zazen - toạ thiền. Từ 'zazen' trong tiếng Nhật Bản có nghĩa chỉ ngồi, không làm gì cả. Không chuyển động nào là được phép. Người ta chỉ ngồi như tượng - chết, không chuyển động chút nào. Nhưng không có nhu cầu ngồi như tượng trong nhiều năm. Nếu bạn có thể quan sát việc chuyển của hơi thở của bạn mà không có chuyển động nào của tâm trí, bạn sẽ đi vào. Bạn sẽ đi vào trong bản thân bạn hay bên trong cõi bên kia.

Tại sao những việc chuyển này là quan trọng thế? Chúng là quan trọng vì khi chuyển, hơi thở rời khỏi bạn để đi vào hướng khác. Nó đã cùng với bạn khi bạn nó đi vào; nó sẽ cùng với bạn lần nữa khi nó đi ra. Nhưng ở điểm chuyển nó không cùng với bạn và bạn không cùng với nó. Trong khoảnh khắc đó hơi thở là khác với bạn, và bạn là khác với nó: nếu việc thở là sống, thế thì bạn là chết; nếu việc thở là thân thể bạn, thế thì bạn là vô thân thể; nếu việc thở là tâm trí bạn, thế thì bạn là vô trí... trong khoảnh khắc đó.

Tôi tự hỏi liệu bạn có quan sát điều đó hay không: nếu bạn dừng hơi thở, tâm trí đột nhiên dừng lại. Nếu bạn dừng hơi thở ngay bây giờ, tâm trí bạn sẽ đột nhiên dừng lại; tâm trí không thể vận hành được. Việc dừng hơi thở đột ngột và tâm trí dừng lại. Tại sao? Vì chúng bị tách rời ra. Chỉ hơi thở đang chuyển động mới được nối với tâm trí, với thân thể; hơi thở không chuyển động bị tách rời ra. Thế thì bạn ở trong số trung lập. Xe đang chạy, công suất đang bật lên, xe tạo tiếng ồn - nó sẵn sàng đi tới - nhưng nó không vào số, cho nên thân xe và cơ chế của xe không được nối lại. Xe bị phân chia thành hai. Nó sẵn sàng di chuyển, nhưng cơ chế chuyển động không được nối với nó.

Cùng điều đó xảy ra khi hơi thở lấy việc chuyển. Bạn không được nối với nó. Trong khoảnh khắc đó bạn có thể dễ dàng trở nên nhận biết về bạn là ai. Con người này là gì? Nó sẽ là gì? Ai ở bên trong ngôi nhà thân thể này? Ai là người chủ? Tôi chỉ là ngôi nhà hay cũng có người chủ nào đó? Tôi có chỉ là cơ chế này hay cái gì đó khác cũng xuyên thấu vào cơ chế này? Trong kẽ hở chuyển đó, Shiva nói, nhận ra đi. Ông ấy nói chỉ nhận biết về việc chuyển, và bạn trở thành linh hồn đã nhận ra.

 

Từ Vigyan Braihav Mật Tông - tập 1

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập