Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Kĩ thuật nhìn vào cái tối - phần 2
 
 
Mật tông

Kĩ thuật nhìn vào cái tối - phần 2

Đi vào cái đen đó như hình dạng của các hình dạng.

 

Đi vào cái đen đó... Làm sao bạn có thể đi vào cái đen? Ba điều. Một: nhìn chăm chăm vào trong cái đen. Khó đấy. Dễ nhìn chăm chăm vào ngọn lửa, vào bất kì nguồn sáng nào, vì nó có đó như một đối thể, được làm nổi bật; bạn có thể hướng chú ý của bạn vào nó. Cái tối không phải là vật; nó ở mọi nơi, nó ở khắp xung quanh. Bạn không thể thấy được nó như một vật. Nhìn chăm chăm vào chân không đi. Khắp xung quanh nó có đó; bạn chỉ nhìn vào trong nó. Cảm thấy thoải mái và nhìn vào trong nó. Nó sẽ bắt đầu đi vào mắt bạn. Và khi tối đi vào mắt bạn, bạn đang đi vào trong nó.

Vẫn còn với mắt mở khi làm kĩ thuật này trong đêm tối. Đừng nhắm mắt lại, vì với mắt nhắm bạn có cái tối khác. Đó là cái tối riêng của bạn, về mặt tâm trí; nó không là thực. Thực sự nó không là thực, nó là phần âm; nó không là cái tối dương. Ở đây là sáng: bạn nhắm mắt lại và bạn có thể có cái tối, nhưng cái tối đó đơn giản là phần âm của sáng. Cũng như khi bạn nhìn vào cửa sổ và thế rồi bạn nhắm mắt lại, bạn có hình ảnh âm của cửa sổ. Mọi kinh nghiệm của chúng ta đều là về sáng, cho nên khi chúng ta nhắm mắt lại chúng ta có kinh nghiệm âm về sáng điều chúng ta gọi là tối. Nó không là thực, nó sẽ không có tác dụng.

Mở mắt ra, vẫn còn với mắt mở trong cái tối, và bạn sẽ có cái tối khác - tối dương, cái có đó. Nhìm chăm chăm vào nó. Liên tục nhìn chăm chăm vào tối. Nước mắt của bạn sẽ bắt đầu chảy, mắt bạn sẽ cay, chúng sẽ đau. Đừng lo nghĩ, cứ tiếp tục. Và một khoảnh khắc cái tối, cái tối thực, cái đang có đó, đi vào trong mắt bạn, nó sẽ cho bạn cảm giác dịu dàng rất sâu. Khi cái tối thực đi vào trong bạn, bạn sẽ được rót đầy bởi nó.

Và việc đi vào cái tối này sẽ làm trống rỗng mọi cái tối âm của bạn. Đây là hiện tượng rất sâu. Cái tối mà bạn có bên trong là ở trong một vật âm; nó lại là sáng. Nó không là việc thiếu vắng sáng; nó là ngược lại sáng. Nó không phải là cái tối mà Shiva đang nói tới như hình dạng của mọi hình dạng - cái tối thực mà đang có đó. Chúng ta sợ nó tới mức chúng ta đã tạo ra nhiều nguồn sáng chỉ như việc bảo vệ, và chúng ta sống trong thế giới được chiếu sáng. Thế rồi chúng ta nhắm mắt lại và thế giới được chiếu sáng đó phản xạ bên trong theo chiều âm. Chúng ta đã mất tiếp xúc với cái tối thực, cái đang có đó - cái tối của người Essenes, hay cái tối của Shiva. Chúng ta không có tiếp xúc với nó. Chúng ta đã trở nên sợ nó nhiều tới mức chúng ta đã quay bản thân chúng ta đi. Chúng ta đang đứng quay lưng lại nó.

Cho nên điều này sẽ là khó, nhưng nếu bạn có thể làm được điều đó, nó là huyền diệu, nó là thần diệu. Bạn sẽ có sự hiện hữu khác hoàn toàn. Khi cái tối đi vào bạn, bạn đi vào trong nó. Điều đó bao giờ cũng tương hỗ, cùng nhau. Bạn không thể đi vào trong bất kì hiện tượng càn khôn nào mà hiện tượng càn khôn đó không đi vào bạn. Bạn không thể cưỡng bách nó, bạn không thể ép buộc nó đi vào được. Nếu bạn sẵn có, mở, mong manh, và nếu bạn nhường đường cho bất kì thực tại càn khôn nào đi vào trong bạn, chỉ thế thì bạn sẽ đi vào trong nó. Nó bao giờ cũng hai chiều cùng nhau. Bạn không thể ép buộc; bạn chỉ có thể cho phép nó.

Khó tìm ra cái tối thực trong các thành phố bây giờ; trong nhà chúng ta khó tìm ra cái tối thực. Với ánh sáng không thực chúng ta đã làm cho mọi thứ thành không thực. Ngay cả cái tối của chúng ta cũng bị ô nhiễm, nó không thuần khiết. Cho nên điều tốt là đi tới chỗ xa xôi nào đó chỉ để cảm cái tối. Cứ đi về một làng rất xa xôi nơi không có điện, hay đi lên đỉnh núi. Chỉ ở đó trong một tuần để trải nghiệm cái tối thuần khiết.

Bạn sẽ quay lại là người khác, vì trong bẩy ngày đó của cái tối tuyệt đối, mọi sợ, mọi sợ nguyên thuỷ, sẽ trồi ra. Bạn sẽ phải đối diện với các con quỉ, bạn sẽ phải đối diện với vô thức riêng của bạn. Toàn thể nhân loại sẽ... sẽ dường như bạn đang đi qua toàn thể lối chuyển đã đi qua, và sâu từ vô thức của bạn nhiều thứ sẽ nảy sinh. Chúng sẽ có vẻ thực. Bạn có thể sợ, hoảng sợ, vì chúng sẽ thực thế - và chúng chỉ là là sáng tạo tâm trí của bạn.

Nhiều người điên trong nhà thương điên đang khổ không phải từ bất kì cái gì khác mà chỉ là từ nỗi sợ nguyên thuỷ bên trong họ đã bùng phát ra. Nỗi sợ có đó; người điên sợ, hoảng hốt mọi khoảnh khắc của cuộc sống của họ. Và chúng ta chưa biết làm sao cho phép những nỗi sợ nguyên thuỷ này bay hơi. Nếu người điên có thể được giúp để thiền về cái tối, chứng điên sẽ biến mất.

Nhưng chỉ ở Nhật bản họ làm chút ít hướng tới điều này. Với người điên họ cư xử tuyệt đối khác. Nếu ai đó phát điên, tâm thần hay thần kinh, phương pháp Nhật Bản là cho phép người đó sống ở chỗ cô lập trong ba tuần hay sáu tuần, tuỳ ca có thể cần. Họ chỉ cho phép người đó sống ở chỗ cô lập. Không bác sĩ, không nhà phân tâm nào đi tới người đó. Thức ăn được chu cấp, nhu cầu của người đó được chăm nom, và người đó được bỏ lại một mình.

Ban đêm không có đèn; trong tối người đó một mình - khổ tất nhiên, trải qua nhiều pha. Mọi chăm sóc được tiến hành, nhưng không tình bạn nào được trao cho người đó. Người đó phải đối diện với cái điên riêng của mình tức khắc và trực tiếp. Và trong vòng ba tới sáu tuần, chứng điên bắt đầu biến mất. Không cái gì đã được làm thực sự; người đó đơn giản bị bỏ lại một mình. Đây là biện pháp duy nhất đã từng được lấy.

Các nhà tâm thần phương tây đã trở nên kinh ngạc. Họ không thể hiểu được thực sự làm sao điều đó có thể xảy ra, vì họ làm việc trong nhiều năm. Họ làm phân tâm, họ chữa trị, họ làm mọi thứ, nhưng họ không bao giờ để người này một mình. Họ không bao giờ bỏ người đó đối diện với vô thức bên trong của người đó một cách toàn bộ theo cách riêng của người đó. Vì bạn càng cho nhiều giúp đỡ, bạn càng làm cho người đó thành bất lực, vì người đó càng phụ thuộc vào bạn. Và vấn đề là việc đương đầu bên trong; không người nào có thể thực sự giúp được. Cho nên những người biết, họ sẽ bỏ bạn đối diện với bản thân bạn.

Bạn phải thoả thuận với vô thức của bạn. Và việc thiền này về cái tối sẽ hấp thu mọi chứng điên của bạn một cách hoàn toàn. Thử nó đi. Ngay cả trong nhà bạn, bạn có thể thử nó. Mọi đêm, trong một giờ vẫn còn với cái tối. Đừng làm bất kì cái gì, chỉ nhìn chăm chăm vào trong tối. Bạn sẽ có cảm giác tan chảy, và bạn sẽ cảm thấy rằng cái gì đó đang đi vào bạn và bạn đang đi vào trong cái gì đó.

Ở, sống cùng cái tối trong ba tháng, mỗi ngày một giờ, bạn sẽ mất mọi cảm giác về tính cá nhân, về phân tách. Thế thì bạn sẽ không là hòn đảo; bạn sẽ trở thành đại dương. Bạn sẽ là một với cái tối. Và cái tối có tính đại dương thế: không cái gì là bao la thế, không cái gì là vĩnh hằng thế. Và không cái gì là gần bạn thế, và không cái gì làm bạn hoảng và sợ thế. Nó chỉ ở ngay góc kia, bao giờ cũng chờ đợi.

 

Trong cơn mưa trong đêm đen

đi vào cái đen đó như hình dạng của các hình dạng.

 

Nhìn chăm chăm để cho nó đi vào trong mắt bạn.

Thứ hai: nằm xuống và cảm thấy dường như bạn ở gần mẹ bạn. Cái tối là mẹ, mẹ của tất cả. Nghĩ mà xem: khi đã không có cái gì, cái gì có đó? Bạn không thể nghĩ được bất kì cái gì khác hơn cái tối. Nếu mọi thứ biến mất, cái gì sẽ vẫn có đó? Cái tối sẽ có đó.

Cái tối là mẹ, bụng mẹ, cho nên nằm xuống và cảm thấy rằng bạn đang nằm trong bụng mẹ của mẹ bạn. Và điều đó sẽ trở thành thực, nó sẽ trở thành ấm áp, và sớm hay muộn bạn sẽ bắt đầu cảm thấy rằng cái tối, bụng mẹ, đang bao bọc bạn từ mọi nơi. Bạn ở trong nó.

Và thứ ba: di chuyển, đi làm việc, nói, ăn, làm bất kì cái gì, mang một mảnh của cái tối bên trong bạn. Cái tối đã đi vào trong bạn, chỉ mang nó theo. Như khi chúng ta thảo luận về phương pháp mang ngọn lửa, mang cái tối đi. Và như tôi đã nói với bạn rằng nếu bạn mang ngọn lửa và cảm thấy bạn là ánh sáng, thân thể bạn sẽ bắt đầu toả ra ánh sáng kì lạ nào đó và những người nhạy cảm sẽ bắt đầu cảm thấy nó, cùng điều này sẽ xảy ra với cái tối.

Nếu bạn mang cái tối bên trong bạn, toàn thân bạn sẽ trở thành thảnh thơi và bình thản, bình tĩnh tới mức điều đó sẽ được cảm thấy. Và như khi bạn mang ánh sáng bên trong bạn, một số người sẽ trở nên bị hấp dẫn tới bạn, khi bạn mang cái tối bên trong bạn, một số người sẽ đơn giản trốn khỏi bạn. Họ sẽ trở nên sợ và hoảng hốt. Họ sẽ không có khả năng chịu được một người im lặng thế; điều đó sẽ trở thành không thể chịu được với họ.

Nếu bạn mang cái tối bên trong bạn, những người sợ tối sẽ cố trốn khỏi bạn; họ sẽ không tới gần bạn. Và mọi người đều sợ tối. Bạn sẽ bắt đầu cảm thấy rằng các bạn bè đang rời khỏi bạn. Gia đình bạn sẽ bị bối rối khi bạn vào, vì bạn vào như một luồng khí mát, và mọi người bị náo động và kích động. Sẽ khó cho họ nhìn vào trong mắt bạn, vì mắt bạn sẽ trở thành sâu như thung lũng, vực thẳm. Nếu ai đó nhìn vào trong mắt bạn, người đó sẽ trở nên choáng váng, vực sâu thế sẽ được cảm thấy ở đó.

Nhưng bạn sẽ cảm thấy nhiều điều. Bạn sẽ không thể nào nổi giận được. Mang cái tối bên trong, bạn không thể giận được. Mang ngọn lửa bạn có thể giận rất dễ dàng, dễ hơn bao giờ, vì ngọn lửa có thể kích động bạn. Mang ngọn lửa bạn sẽ cảm thấy nhiều dục hơn bao giờ, vì ngọn lửa sẽ kích động bạn, nó sẽ tạo ra đam mê. Nhưng mang cái tối bên trong bạn, bạn sẽ cảm thấy tính chất vô giới tính sâu xảy ra cho bạn. Bạn sẽ không cảm thấy tính dục; bạn sẽ không có khả năng dễ dàng lâm vào giận. Đam mê sẽ biến mất. Bạn sẽ không cảm thấy rằng bạn là đàn ông hay đàn bà. Bạn sẽ cảm thấy rằng những từ đó đã trở thành không liên quan, vô nghĩa. Bạn đơn giản hiện hữu.

Mang cái tối bên trong suốt cả ngày sẽ giúp bạn rất nhiều, vì thế thì bạn suy tư và thiền về cái tối trong đêm, cái tối bên trong mà bạn đã mang cả ngày sẽ giúp bạn gặp gỡ - cái bên trong sẽ đi tới gặp cái bên ngoài.

Và chỉ nhớ rằng bạn đang mang cái tối - bạn được rót đầy với cái tối, mọi lỗ chân lông của thân thể, mọi tế bào của thân thể được rót đầy bằng cái tối - bạn sẽ cảm thấy được thảnh thơi thế. Thử nó đi. Bạn sẽ cảm thấy được thảnh thơi thế. Mọi thứ trong bạn sẽ được làm chậm lại. Bạn sẽ không có khả năng chạy, bạn sẽ bước đi, và việc bước đó cũng sẽ được làm chậm lại. Bạn sẽ bước chậm, hệt như người đàn bà mang thai bước. Bạn sẽ bước chậm, rất cẩn thận. Bạn đang mang cái gì đó.

Và điều hoàn toàn đối lập sẽ xảy ra khi bạn mang ngọn lửa: việc bước của bạn sẽ trở nên nhanh hơn; đúng hơn, bạn sẽ muốn chạy. Sẽ có nhiều chuyển động hơn, bạn sẽ trở nên tích cực hơn. Với việc mang cái tối, bạn sẽ được thảnh thơi. Người khác sẽ bắt đầu cảm thấy rằng bạn là lười.

Trong những ngày tôi còn ở đại học, tôi đã làm thực nghiệm này trong hai năm. Tôi đã trở nên lười tới mức ngay cả dậy ra khỏi giường buổi sáng cũng khó. Các giáo sư của tôi rất bồn chồn về điều đó, và họ tưởng cái gì đó đã đi sai với tôi - hoặc là tôi ốm, hoặc tôi đã trở nên tuyệt đối dửng dưng. Một giáo sư yêu mến tôi lắm. Ông trưởng khoa của tôi trở nên lo nghĩ tới mức vào ngày thi của tôi ông ấy tới tóm tôi từ kí túc xá vào buổi sáng chỉ để đưa tôi tới phòng thi để cho tôi có thể ở đó đúng giờ. Mọi ngày ông ấy phải thấy tôi đã vào phòng, và chỉ thế thì ông ấy mới cảm thấy được và về nhà.

Thử điều đó đi. Mang cái tối trong bụng mẹ của bạn, trở thành cái tối, là một trong những kinh nghiệp đẹp nhất trong cuộc sống. Bước đi, ăn, ngồi, làm bất kì cái gì, nhớ, cái tối được rót đầy trong bạn; bạn được ngập đầy bởi nó. Và thế rồi xem cách mọi sự thay đổi. Bạn không thể bị kích động, bạn không thể rất chủ động, bạn không thể bị căng thẳng. Giấc ngủ của bạn sẽ trở thành sâu tới mức mơ sẽ biến mất và cả ngày bạn sẽ di chuyển dường như ngất ngây.

Người Sufis đã dùng phương pháp này, một giáo phái đặc biệt của Sufis, và những người Sufis đó nổi tiếng là người Sufis say. Họ say với cái tối này. Họ làm ra các cái hố trong đất, và họ nằm vào trong các hố này mọi đêm, và họ thiền khi nằm trong hố - thiền cái tối, trở thành một với nó. Và mắt họ sẽ biểu lộ cho bạn rằng họ đang ngất ngây. Bạn có thể cảm thấy từ mắt họ sự thảnh thơi sâu, rung động thảnh thơi sâu tới mức nó chỉ có thể xảy ra nếu bạn đang ngất ngây sâu hay cảm thấy rất buồn ngủ. Chỉ thế thì mắt bạn mới có thể biểu lộ cách diễn đạt đó. Họ được biết tới là những người say Sufis - và họ say với cái tối.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3. Ch. 51"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập