Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Chiều ngang và chiều đứng
 
 
Mật tông

Chiều ngang và chiều đứng

 Lamborghini VS airplane - YouTube

"Nếu một ham muốn hay tâm trạng xúc động trở thành vui vẻ cho chúng ta, và nếu chúng ta không diễn đạt nó ra ngoài, liệu năng lượng này có cần thiết quay lại nguồn và làm cho người này tươi tắn và mạnh mẽ?"

 

Không cần thiết đâu! Nhưng nếu bạn nhận biết, thế thì nó là vậy, cần thiết. Bất kì năng lượng nào, bất kì năng lượng nào, đều cần gốc để đi, và không năng lượng nào có thể bị phá huỷ. Năng lượng là không thể bị huỷ diệt. Nó chỉ có thể thay đổi thành các dạng khác; nó không bao giờ có thể trở thành hư không. Cho nên khi bạn cố đè nén bất kì năng lượng nào, bạn đang làm điều tuyệt đối vô nghĩa với bản thân bạn. Năng lượng không thể bị đè nén: nó chỉ có thể được biến đổi. Năng lượng bị đè nén sẽ trở thành ung thư. Nếu bạn cảm thấy giận, hai con đường là sẵn có: hoặc diễn đạt nó hoặc đè nén nó. Nếu bạn diễn đạt nó, thế thì nó trở thành dây chuyền, vì thế thì bạn tạo ra giận trong người khác và người đó sẽ diễn đạt nó - và không có tận cùng cho điều đó. Thế thì bạn sẽ diễn đạt nó, và điều đó có thể liên tục trong nhiều năm. Nó liên tục! Đó là cách mọi người đang sống. Nó diễn ra mãi.

Những người biết sâu, họ nói rằng trong nhiều kiếp nữa, trong nhiều kiếp cùng nhau, nó liên tục diễn ra. Bạn đã từng giận một người trong kiếp sống quá khứ của bạn, và dầu vậy trong kiếp sống này bạn đang lặp lại cùng hình mẫu với cùng người. Bạn không nhận biết, bạn vô nhận biết một cách phúc lạc. Cho nên điều tốt là nếu bạn nghĩ cái gì đó mới đang xảy ra. Chín mươi chín phần trăm thời gian không cái gì mới đang xảy ra; những hình mẫu cũ chỉ đang được lặp đi lặp lại.

Đôi khi bạn đột nhiên gặp một người lạ, và bạn trở nên giận. Người đó đã không làm bất kì cái gì - bạn thậm chí đã không gặp người đó trước đây - nhưng bạn cảm thấy chán nản hay giận hay bạo hành, hay bạn chỉ muốn thoát khỏi người này. Bạn cảm thấy tồi tệ. Tại sao? Nó là hình mẫu cũ nào đó. Năng lượng không bao giờ chết, nó còn lại, cho nên nếu bạn diễn đạt nó, bạn đang rơi vào trong dây chuyền vĩnh hằng. Một ngày nào đó bạn sẽ phải đi ra khỏi nó. Và toàn thể sự việc là vô dụng, điều đó chỉ là lãng phí. Đừng bắt đầu dây chuyền.

Thế thì một phương án khác là đè nén nó, và khi bạn đè nén nó bạn đang tạo ra vết thương bên trong bản thân bạn. Điều đó sẽ là khổ. Điều đó sẽ tạo ra vấn đề. Và giận sẽ liên tục bị đè nén, và bạn sẽ trở thành núi lửa giận.

Cho nên có thể là bạn bây giờ không diễn đạt giận của bạn, nhưng bây giờ toàn thể nhân cách của bạn sẽ trở thành giận. Sẽ không có bùng nổ, không người nào sẽ thấy bạn đáng ai đó và là bạo hành, nhưng bây giờ toàn thể nhân cách của bạn sẽ trở thành giận vì nhiều giận thế ở bên trong đầu độc bạn. Bây giờ bất kì cái gì bạn làm, phần giận có đó. Ngay cả khi bạn làm tình với ai đó, phần giận có đó - trong mọi thứ. Nếu bạn đang ăn thức ăn, phần giận sẽ có đó. Bạn sẽ bạo hành với thức ăn, bạn sẽ không là yêu thương. Nếu bạn đang mở cửa, phần giận sẽ có đó. Bạn sẽ bạo hành với cửa.

Một hôm vào buổi sáng, Mulla Nasruddin đi qua phố vừa đi vừa hô lời thề và nói một cách rất giận dữ, "Quỉ sẽ ám ảnh linh hồn mày và củ cải đường sẽ mọc ra ở bụng mày" - và rồi điều đó cứ diễn ra mãi.

Một người nhìn anh ta và nói, "Mulla, anh đang nguyền rủa ai vào sáng quá sớm thế?"

Mulla nói, "Ai à? Tôi không biết. Nhưng đừng lo, sớm hay muộn ai đó sẽ ló ra."

Nếu bạn bị chất đầy với giận, điều này xảy ra: bạn đang đợi, và sớm hay muộn ai đó sẽ ló mặt ra. Bên trong bạn sôi lên với lửa, chỉ đợi đối thể nào đó, trung gian nào đó, người nào đó sẽ giúp bạn làm nhẹ gánh bản thân bạn. Thế thì toàn thể nhân cách của bạn trở thành giận hay bạo hành hay dâm dục. Bạn có thể đè nén dục, và thế thì dục bị đè nén trở thành toàn thể nhân cách của bạn. Thế thì bất kì chỗ nào bạn nhìn bạn sẽ thấy dục, bất kì cái gì bạn làm đều sẽ là hành động dục. Bạn có thể đè nén dục rất dễ dàng; điều đó không khó. Nhưng thế thì dục sẽ lan toả khắp bạn. Mọi thớ thịt, mọi tế bào sẽ trở nên có tính dục.

Nhìn người vô dục mà xem. Tâm trí học trở thành dâm dục toàn bộ; họ mơ về dục, họ tranh đấu với dục; thường xuyên tưởng tượng về dục. Họ bị ám ảnh. Điều mà có thể đã là tự nhiên nay đã trở nên bị suy đồi. Nếu bạn diễn đạt nó bạn tạo ra dây chuyền, nếu bạn đè nén bạn tạo ra vết thương, và cả hai là không tốt. Cho nên mật tông nói rằng bất kì cái gì bạn làm - chẳng hạn, nếu bạn giận, khi bạn cảm thấy rằng giận đang tới - là nhận biết không ngắt quãng. Không đè nén nó và không diễn đạt nó. Làm điều thứ ba, lấy phương án thứ ba: đột nhiên nhận biết rằng giận đang tới. Nhận biết này làm thay đổi năng lượng đang đi vào giận thành năng lượng khác. Chính năng lượng được biết là giận trở thành từ bi. Qua tỉnh táo có chuyển hoá.

Cùng năng lượng này mà được biết là dục trở thành brahmacharya, tâm linh, qua nhận biết. Tỉnh táo là giả kim thuật. Qua nó mọi thứ thay đổi. Thử nó đi, và bạn sẽ đi tới biết. Khi bạn mang tỉnh táo, nhận biết, tới bất kì tâm trạng nào, bất kì cảm giác nào, bất kì năng lượng nào, nó thay đổi bản chất và phẩm chất của nó. Nó không bao giờ là như cũ nữa, và con đường mới mở ra. Nó sẽ không trở lại lần nữa tói cùng chỗ mà nó đã ở, từ chỗ nó đã tới; nó không đi ra ngoài. Chuyển động chiều ngang đã dừng lại. Với tỉnh táo nó trở thành chiều đứng, nó đi lên. Đó là chiều khác. Chiếc xe bò kéo đi theo chiều ngang; máy bay đi theo chiều đứng - đi lên.

Tôi muốn kể cho bạn một chuyện ngụ ngôn. Một thầy tu fakir, người Sufi, thường kể rằng ai đó được tặng cho một máy bay, một chiếc máy bay rất nhỏ, từ một người bạn, là một vị vua lớn. Nhưng người này nghèo. Anh ta đã nghe nói về máy bay, nhưng anh ta chưa bao giờ thấy máy bay. Anh ta chỉ biết xe bò kéo, cho nên anh ta tưởng rằng đây là thiết bị mới - một kiểu xe bò kéo mới. Anh ta dùng hai xe bò kéo của mình để đem máy bay về nhà, và thế rồi anh ta dùng máy bay như chiếc xe bò kéo. Anh ta rất hạnh phúc. Tất nhiên, chiếc máy bay nhỏ làm việc như chiếc xe bò kéo. Nhưng thế rồi, dần dần, chỉ từ tò mò anh ta bắt đầu nghiên cứu nó. Thế rồi anh ta đi tới hiểu rằng xe bò kéo không được cần tới. Nó có động cơ và nó có khả năng tự đi lấy, cho nên anh ta đổ xăng và dùng nó như chiếc xe mô tô.

Nhưng thế rồi dần dần, anh ta trở nên nhận biết về cánh, và anh ta nghĩ "Sao chúng có đó?" Và với anh ra dường như là người đã phát minh ra cái máy này phải đã rất thông minh, một thiên tài; do vậy, anh ta đã không thể thêm được cái gì đó một cách không cần thiết. Cánh chỉ ra rằng chiếc máy này cũng có thể bay. Cho nên anh ta thử. Thế rồi máy bay tới theo cách riêng của nó; nó trở thành chiều đứng.

Bạn đang dùng tâm trí mà bạn có như chiếc xe bò kéo. Cùng tâm trí này trở thành chiếc xe mô tô; thế thì xe bò kéo sẽ không được cần tới. Nó có cơ chế dựng sẵn, nhưng thế nữa nó sẽ đi theo chiều ngang. Tuy nhiên, cùng tâm trí này có cánh. Bạn đã không quan sát, đó là lí do tại sao bạn không biết rằng nó có cánh. Nó có thể bay! Nó có thể đi theo chiều đi lên! Và một khi nó đi lên, một khi năng lượng của bạn bắt đầu đi lên, toàn thế giới là khác. Những câu hỏi cũ đơn giản rơi rụng xuống và các vấn đề cũ của bạn không còn có đó, vì bạn bây giờ đi theo chiều đứng.

Mọi vấn đề có đó bởi vì bạn đã đi theo chiều ngang. Vấn đề của xe bò kéo không phải là vấn đề cho máy bay. Đường không tốt, cho nên có vấn đề. Đường bị chắn, cho nên có vấn đề. Bây giờ đây không phải là vấn đề vì đường không được dùng chút nào. Dù bị chắn hay không, dù tốt hay không, nó là không liên quan.

Các giáo lí đạo đức là giáo lí xe bò kéo; giáo huấn của mật tông là chiều đứng. Đó là lí do tại sao mọi vấn đề đó là không liên quan đối với mật tông. Năng lượng mà bạn biết như giận, dục, tham hay bất kì cái gì, đang di chuyển theo chiều ngang. Một khi bạn mang tỉnh táo của bạn tới nó, bạn đã mang vào một chiều mới. Chỉ bằng việc tỉnh táo, bạn đi theo chiều đứng.

Tại sao? Quan sát sự kiện này: khi bạn tỉnh táo, bạn bao giờ cũng ở trên sự kiện. Trở nên tỉnh táo về bất kì cái gì đi, và bạn bao giờ cũng ở trên sự kiện đó. Sự kiện nằm ở đâu đó bên dưới, xuống dưới, và bạn đang nhìn từ bên trên, từ đỉnh. Bất kì khi nào bạn đã chứng kiến cái gì đó bạn đã đi lên, và điều này vẫn còn ở bên dưới. Nếu chú ý này thực sự đích thực và bạn có thể nhận biết không ngắt quãng, thế thì năng lượng đã chuyển theo chiều ngang như giận, như dục, sẽ chuyển vào chiều mới này. Nó sẽ tới gần bạn, tới nhân chứng. Thế thì bạn đã bắt đầu bay. Và trong hết kiếp nọ tới kiếp kia bạn đã từng dùng phương tiện mà được ngụ ý dành cho bay như chiếc xe bò kéo, tạo ra những vấn đề không cần thiết vì bạn đã chỉ không biết cái gì là có thể cho bạn.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập