Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Chấp nhận để được biến đổi
 
 
Mật tông

Chấp nhận để được biến đổi

 Total Acceptance - Uninhibited Wellness

“Vật thể và ham muốn tồn tại trong tôi như trong người khác. Cho nên chấp nhận, để chúng được biến đổi.”

 

Kĩ thuật này có thể rất giúp đỡ. Khi bạn giận, bạn bao giờ cũng biện minh cho giận của bạn, nhưng khi ai đó khác nổi giận bạn bao giờ cũng phê phán. Việc điên của bạn là tự nhiên, nhưng việc điên của người khác chỉ là “suy đồi." Bất kì cái gì bạn làm cũng đều tốt - hay ngay cả nếu nó không tốt, nó là “cần làm." Bạn bao giờ cũng tìm ra việc hợp lí hoá nào đó cho nó.

Cùng điều này được những người khác làm, nhưng thế thì cùng việc hợp lí hoá này không được nêu ra. Nếu bạn giận, bạn nói nó là cần để giúp người khác. Nếu bạn không giận, người khác chắc đã bị phá huỷ, người đó chắc đã mắc thói quen sai, cho nên điều tốt là cho người đó sự trừng phạt. Điều đó chỉ là vì “tốt” cho người đó. Nhưng khi ai đó nổi giận với bạn, cùng cách hợp lí hoá này không áp dụng được. Thế thì người đó là "điên," người đó là "ác."

Chúng ta có chuẩn kép - một chuẩn cho bản thân người ta và chuẩn khác cho mọi người khác. Tâm trí chuẩn kép này bao giờ cũng sẽ ở trong khổ sâu sắc. Tâm trí này không công bằng, và chừng nào tâm trí bạn chưa công bằng bạn không thể có thoáng nhìn về chân lí. Chỉ tâm trí công bằng mới có thể rời bỏ chuẩn kép này.

Jesus nói, "Không làm cho người khác điều ông không muốn làm cho ông." Điều này nghĩa là một chuẩn tương tự được cần. Kĩ thuật này dựa trên ý tưởng về một chuẩn riêng: "Vật thể và ham muốn tồn tại trong tôi như trong người khác...." Bạn không là ngoại lệ, mặc dầu mọi người nghĩ mình là ngoại lệ. Nếu bạn nghĩ bạn là ngoại lệ, biết rõ đây là cách mọi tâm trí bình thường nghĩ. Biết rằng người ta là bình thường là điều phi thường nhất trên thế giới này.

Ai đó hỏi Suzuki về thầy giáo của ông ấy: "Cái gì là ngoại lệ trong thầy giáo của ông, Suzuki?" Suzuki là một Thiền sư, cho nên ông ấy nói, "Điều duy nhất tôi sẽ không bao giờ quên là điều này, rằng tôi không bao giờ thấy một người nghĩ bản thân mình là bình thường thế. Thầy tôi chỉ là bình thường, và đó là điều phi thường nhất, vì mọi tâm trí bình thường đều nghĩ mình là ngoại lệ, phi thường."

Nhưng không người nào là phi thường, và nếu bạn biết điều này bạn trở thành phi thường. Mọi người đều giống như mọi người khác. Cùng ham muốn treo lơ lửng quanh bạn cũng treo lơ lửng quanh mọi người khác. Nhưng bạn gọi dục của bạn là yêu; yêu của người khác bạn gọi là dục. Bất kì cái gì bạn làm, bạn bảo vệ nó. Bạn nói nó là tốt. Đó là lí do tại sao bạn làm nó, và cùng điều đó được người khác làm là "không cùng điều." Và điều này xảy ra không chỉ cho con người; nó xảy ra cho các giống nòi, quốc gia. Đây là lí do tại sao toàn thế giới đã trở thành đống lộn xộn, vì điều này.

Nếu Ấn Độ liên tục làm mạnh quân đội của nó, đó là “để phòng thủ," và nếu Trung Quốc liên tục làm mạnh quân đội của nó đó là "để tấn công." Mọi chính phủ trên thế giới đều gọi tổ chức quân sự của nó là "phòng thủ." Thế thì ai tấn công? Nếu mọi người đều phòng thủ, ai là kẻ xâm lược? Nếu bạn đi vào trong lịch sử, bạn không thể tìm ra bất kì người nào là kẻ xâm lược. Tất nhiên, kẻ thua cuộc chứng tỏ là kẻ xâm lược. Kẻ thua cuộc bao giờ cũng chứng tỏ là kẻ xâm lược vì họ không thể viết ra lịch sử. Kẻ chiến thắng viết lịch sử.

Nếu Hitler mà có thể thắng, thế thì lịch sử chắc đã khác. Thế thì ông ta chắc đã là đấng cứu tinh của thế giới, không phải là kẻ xâm lược. Thế thì Churchill và Roosevelt và các đồng minh khác chắc đã là kẻ xâm lược, và chắc đã là điều tốt nếu họ bị tiêu diệt. Nhưng vì Hitler đã không thể thắng được, ông ta đã là kẻ xâm lược, và Churchill và Roosevelt và Stalinvà các nước đồng minh khác đã cứu nhân loại. Không chỉ với con người, mà với mọi thứ chúng ta làm - như các quốc gia, như các giống nòi - cùng logic này hoạt động. Chúng ta là cái gì đó khác và người khác là khác.

Không người nào là khác! Tâm trí tôn giáo biết rằng mọi người là như nhau, cho nên nếu bạn cho cách hợp lí hoá cho bản thân bạn, xin cho cùng cách hợp lí hoá đó cho người khác nữa. Nếu bạn phê phán người khác, thế thì áp dụng cùng cách phê phán đó cho bản thân bạn. Đừng tạo ra hai chuẩn. Một chuẩn sẽ biến đổi con người bạn toàn bộ vì với một chuẩn bạn trở thành công bằng và lần đầu tiên bạn có thể nhìn thẳng vào thực tại, như nó vậy. "Vật thể và ham muốn tồn tại trong tôi như trong người khác. Cho nên chấp nhận, để chúng được biến đổi." Chấp nhận chúng và chúng sẽ được biến đổi."

Chúng ta đang làm gì? Chúng ta chấp nhận rằng chúng tồn tại trong người khác. Bất kì cái gì là sai đều tồn tại trong người khác; bất kì cái gì là đúng đều tồn tại trong bạn. Thế thì làm sao bạn có thể được biến đổi? Bạn đã bị biến đổi rồi. Bạn nghĩ rằng bạn đã là tốt và mọi người khác là xấu; thế giới cần biến đổi, không phải bạn. Đó là lí do tại sao bao giờ cũng có những người lãnh đạo, các phong trào, các nhà tiên tri. Họ liên tục kêu từ mái nhà để thay đổi thế giới, để tạo ra cách mạng, và chúng ta đã từng làm các cuộc cách mạng và cuộc cách mạng và chẳng cái gì thay đổi.

Con người vẫn còn như cũ và trái đất vẫn còn trong cùng khổ. Chỉ các bộ mặt và nhãn thay đổi, nhưng khổ tiếp tục. Vấn đề không phải là làm sao thay đổi thế giới. Thế giới không sai; bạn sai. Câu hỏi là làm sao thay đổi bản thân bạn: "Làm sao thay đổi bản thân tôi?" là cuộc truy tìm tôn giáo. "Làm sao thay đổi mọi người khác?" là chính trị. Nhưng chính khách nghĩ ông ta là được; thực sự, ông ta là mô hình của cách toàn thế giới đáng phải vậy. Ông ta là mô hình, ông ta là lí tưởng, và đó là tuỳ ở ông ta để thay đổi cái toàn thể.

Bất kì cái gì người tôn giáo thấy trong mọi người khác, người đó cũng thấy trong bản thân mình. Nếu có bạo hành, người đó lập tức tự hỏi liệu bạo hành có tồn tại trong người đó hay không. Nếu có tham, nếu người đó thấy tham ở đâu đó, suy nghĩ đầu tiên của người đó là liệu cùng tham đó có trong người đó hay không. Và người đó càng tìm kiếm người đó càng thấy rằng người đó là nguồn của mọi việc ác. Thế thì vấn đề không phải là làm sao thay đổi thế giới; chính vấn đề là làm sao thay đổi bản thân người ta. Và thay đổi bắt đầu vào khoảnh khắc bạn chấp nhận một chuẩn. Thế thì bạn đã thay đổi.

Đừng kết án người khác. Tôi không ngụ ý kết án bản thân bạn - không! Chỉ đừng kết án người khác. Và nếu bạn không kết án người khác, bạn sẽ có từ bi sâu sắc với họ, vì cùng vấn đề có đó. Nếu ai đó phạm tội, tội trong con mắt của xã hội, bạn bắt đầu kết án người đó, không bao giờ nghĩ rằng bạn cũng có hạt mầm để phạm phải tội đó bên trong bạn. Nếu ai đó phạm tội giết người, bạn kết án người đó, nhưng bạn có phải không khi nào nghĩ đến giết ai đó, đến sát hại không? Chẳng phải hạt mầm tiềm năng bao giờ cũng có đó sao? Người đã phạm tội giết người đã không là kẻ giết người khoảnh khắc trước, nhưng hạt mầm đã có đó rồi. Và hạt mầm này là có cùng với bạn nữa. Một khoảnh khắc sau, ai biết? Bạn có thể là kẻ sát nhân. Cho nên đừng kết án người đó, Thay vì thế, chấp nhận đi. Thế thì bạn sẽ cảm thấy từ bi sâu sắc với người đó vì bất kì cái gì người đó đã làm, bất kì người nào cũng có năng lực làm; bạn có năng lực làm nó.

Tâm trí không kết án sẽ có từ bi; tâm trí không kết án sẽ có chấp nhận sâu sắc. Người đó biết rằng đây là cách nhân loại hiện hữu và rằng "đây là cách mình hiện hữu." Thế thì toàn thế giới sẽ trở thành chỉ là sự phản xạ của cái ngã riêng của bạn. Nó sẽ trở thành tấm gương. Thế thì mọi bộ mặt trở thành gương cho bạn; bạn nhìn bản thân bạn trong mọi bộ mặt.

"Vật thể và ham muốn tồn tại trong tôi như trong người khác. Cho nên chấp nhận, để chúng được biến đổi." Chấp nhận trở thành biến đổi. Điều này là khó hiểu vì chúng ta bao giờ cũng bác bỏ, và thế nữa chúng ta không thể biến đổi bất kì cái gì. Bạn có tham, nhưng bạn bác bỏ nó. Không ai muốn nghĩ về bản thân mình là tham. Bạn có tính dục, nhưng bạn bác bỏ nó. Không ai muốn cảm thấy bản thân mình là có dục. Bạn giận, bạn có giận, nhưng bạn bác bỏ nó. Bạn tạo ra mẽ ngoài, và bạn cố biện minh nó. Bạn không bao giờ cảm thấy rằng bạn là giận hay rằng bạn là cơn giận.

Nhưng bác bỏ không bao giờ biến đổi bất kì cái gì. Nó đơn giản đè nén, và cái bị đè nén trở nên mạnh hơn. Nó chuyển tới rễ của bạn, tới vô thức của bạn ở sâu bên dưới trong bạn, và nó bắt đầu vận hành từ đó. Và từ bóng tối đó của vô thức nó trở nên mạnh hơn. Bạn không thể chấp nhận được nó bây giờ vì bạn thậm chí không ý thức tới nó. Chấp nhận mang mọi thứ lên. Không cần đè nén.

Bạn biết bạn tham, bạn biết bạn có giận, bạn biết bạn có dục, và bạn chấp nhận chúng là sự kiện tự nhiên mà không có kết án nào. Không cần đè nén chúng. Chúng tới bề mặt của tâm trí, và từ bề mặt của tâm trí chúng có thể bị ném đi rất dễ dàng. Từ trung tâm sâu chúng không thể bị ném đi. Và khi chúng ở trên bề mặt bạn bao giờ cũng nhận biết về chúng, nhưng khi chúng ở trong vô thức bạn trở nên vô nhận biết. Và bệnh mà chúng ta nhận biết được thì có thể được chữa; bệnh mà chúng ta không nhận biết được không thể được chữa.

Đem mọi thứ lên bề mặt đi. Chấp nhận tính người của bạn, tính con vật của bạn. Bất kì cái gì có đó, chấp nhận nó mà không có bất kì kết án nào. Nó có đó, và nhận biết về nó. Tham có đó; đừng cố làm cho nó thành không tham. Bạn không thể làm được. Và nếu bạn cố làm nó thành không tham, bạn sẽ đơn giản đè nén nó. Cái không tham của bạn sẽ đơn giản là hình tướng khác của tham và không gì khác. Đừng cố thay đổi nó thành cái khác; bạn không thể thay đổi được nó. Nếu bạn muốn thử thay đổi tham, bạn sẽ làm gì? Và tâm trí tham có thể bị hấp dẫn chỉ hướng tới ý tưởng về không tham nếu tham thêm nào đó là có thể qua nó.

Nếu ai đó nói rằng "Nếu bạn bỏ mọi của cải của bạn, bạn sẽ được phép vào Vương quốc của Thượng đế," thế thì bạn thậm chí có thể từ bỏ. Tham thêm nữa trở thành có thể. Đây là mặc cả. Tham phải không trở thành không tham; tham là để được siêu việt lên. Bạn không thể thay đổi được nó.

Làm sao tâm trí bạo hành có thể trở thành bất bạo hành được? Nếu bạn ép buộc bản thân bạn là bất bạo hành, điều này sẽ là bạo hành lên bản thân bạn. Bạn không thể thay đổi cái này thành cái khác, bạn đơn giản có thể nhận biết và chấp nhận. Chấp nhận tham như nó vậy đi. Với chấp nhận không có nghĩa rằng không có nhu cầu biến đổi nó. Với chấp nhận chỉ có nghĩa là việc bạn chấp nhận sự kiện, sự kiện tự nhiên, như nó vậy. Thế rồi chuyển vào trong cuộc sống vẫn biết rõ rằng tham có đó. Làm bất kì cái gì bạn đang làm, vẫn nhớ rõ rằng tham có đó. Nhận biết này sẽ biến đổi bạn, Nó biến đổi vì một cách cố ý bạn không thể tham được, một cách cố ý bạn không thể giận được.

Với giận, với tham, với bạo hành, vô nhận biết là yêu cầu cơ bản, cũng như bạn không thể uống chất độc một cách cố ý, cũng như bạn không thể đưa tay bạn vào ngọn lửa một cách cố ý. Vô ý bạn có thể đưa nó vào. Nếu bạn không biết ngọn lửa có đó, lửa là gì, bạn có thể đưa tay bạn vào trong nó. Nhưng nếu bạn biết rằng lửa gây bỏng, bạn không thể để tay bạn vào trong nó.

“Việc biết” của bạn càng phát triển, tham càng trở thành lửa và giận trở thành độc. Chúng đơn giản trở thành không thể được. Không có bất kì đè nén nào, chúng biến mất. Và khi tham biến mất không có bất kì lí tưởng nào về không tham, nó có cái đẹp của riêng nó. Khi bạo hành biến mất không có việc làm bạn thành bất bạo hành, nó có cái đẹp của riêng nó.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập