Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Môi trường niệm âm thanh yêu thích
 
 
Mật tông

Môi trường niệm âm thanh yêu thích

Không gian thiền tại gia mang bình yên tới gia đình - Thiền viện 

Niệm một âm một cách rõ ràng, thế rồi ngày càng ít rõ ràng khi cảm thấy sâu hơn trong hài hoà im lặng này. Và liên tục giảm âm thanh này đi. Niệm mỗi lúc một chậm hơn, mỗi lúc một ít rõ ràng hơn để cho ngay bạn cũng phải làm nỗ lực để nghe nó bên trong. Liên tục bỏ, liên tục bỏ, và bạn sẽ cảm thấy thay đổi. Âm thanh càng bị bỏ đi, bạn sẽ càng được chất đầy với tình cảm. Khi âm thanh biến mất, chỉ tình cảm còn lại. Tình cảm này không thể được đặt tên. Nó là tình yêu, tình yêu sâu sắc, nhưng không hướng tới bất kì người nào - đây là sự khác biệt.

Khi bạn dùng một âm thanh hay một lời, tình yêu được gắn với cái nhãn. Bạn nói, "Ram, Ram, Ram..." Bạn có tình cảm sâu sắc với lời này nhưng tình cảm được gửi tới "Ram," bị làm hẹp lại tới "Ram." Khi bạn liên tục thu nhỏ "Ram," một khoảnh khắc sẽ tới khi "Ram" biến mất, âm thanh này biến mất. Bây giờ chỉ tình cảm này còn lại, tình cảm về yêu - không hướng tới Ram, nó bây giờ không có địa chỉ. Đơn giản có tình cảm về yêu - không hướng tới bất kì người nào, thậm chí không hướng tới đâu; đơn giản có tình cảm yêu, dường như bạn đang trong đại dương yêu.

Khi nó không có địa chỉ, thế thì nó là của tâm. Khi nó có địa chỉ, nó là của đầu. Yêu hướng tới ai đó là qua cái đầu; yêu đơn giản là của tâm. Và khi yêu là đơn giản, không địa chỉ, nó trở thành lời cầu nguyện. Nếu nó có địa chỉ, nó chưa là lời cầu nguyện; bạn chỉ đang trên đường. Đó là lí do tại sao tôi nói nếu bạn là người Ki tô giáo bạn không thể bắt đầu như người Hindu, bạn phải bắt đầu như người Ki tô giáo. Nếu bạn là người Mô ha mét giáo bạn không thể bắt đầu như người Ki tô giáo, bạn phải bắt đầu như người Mô ha mét giáo. Nhưng bạn càng đi sâu hơn, bạn sẽ càng ít là người Mô ha mét giáo hay Ki tô giáo hay Hindu.

Chỉ chỗ bắt đầu sẽ là người Hindu, người Mô ha mét giáp hay người Ki tô giáo. Bạn càng tiến tới tâm nhiều, khi âm thanh này sẽ ngày càng ít hơn và tình cảm sẽ ngày càng nhiều hơn, bạn sẽ càng ít là người Hindu, ít là người Mô ha mét giáo. Khi âm thanh biến mất, bạn sẽ đơn giản là con người - không Hindu, không Mô ha mét giáo, không Ki tô giáo.

Điều đó giống như khác biệt giữa các 'giáo phái' và 'tôn giáo'. Tôn giáo là một, giáo phái là nhiều. Giáo phái giúp bạn bắt đầu. Nếu bạn nghĩ rằng chúng là chỗ cuối, thế thì bạn bị kết thúc. Chúng chỉ là bắt đầu. Bạn phải bỏ chúng và đi ra ngoài, vì cái bắt đầu không phải là cái kết thúc. Đến kết thúc có tôn giáo; lúc bắt đầu chỉ có giáo phái. Dùng giáo phái để đi tới tôn giáo; dùng cái bị giới hạn để đi tới cái vô giới hạn; dùng cái hữu hạn để đi tới cái vô hạn.

Bất kì âm thanh nào cũng sẽ có tác dụng. Tìm ra âm thanh riêng của bạn đi. Và khi bạn niệm nó, bạn sẽ cảm thấy liệu bạn có mối quan hệ tình cảm với nó hay không, vì tâm sẽ bắt đầu rung động. Toàn thân bạn sẽ bắt đầu nhạy cảm hơn. Bạn sẽ cảm thấy dường như bạn rơi vào cái gì đó ấm áp, hệt như lòng người yêu của bạn; cái gì đó ấm áp bao bọc bạn. Và đây là tình cảm vật lí nữa, không chỉ đơn giản là tình cảm tinh thần. Nếu bạn niệm âm nào đó mà bạn yêu thích, bạn sẽ cảm thấy hơi ấm nào đó bao quanh bạn, bên trong bạn. Thế thì thế giới không phải là thế giới lạnh lẽo, nó là ấm áp.

Nếu bạn đã vào một ngôi đền Hindu, thế thì bạn phải đã nghe nói tới garbhagriha - nhà bụng mẹ. Trung tâm bên trong nhất của ngôi đền được biết là garbha - bụng mẹ. Bạn không cần quan sát tại sao nó được gọi là bụng mẹ. Nếu bạn niệm âm thanh của đền này - và mọi đền đều có âm thanh riêng của nó, mật chú riêng của nó, ishta devata riêng của nó, vị thần riêng của nó, và mật chú liên quan của vị thần này - nếu bạn niệm âm thanh đó, cùng hơi ấm đó có đó, như có trong bụng mẹ của người mẹ, được tạo ra. Đó là lí do tại sao garbha, bụng mẹ của ngôi đền, được tạo ra tương tự như bụng mẹ của người mẹ: hình tròn, gần như đóng kín, chỉ với một lối mở.

Khi người Ki tô giáo tới Ấn Độ lần đầu tiên và khám phá các ngôi đền Hindu, họ cảm thấy rằng những ngôi đền này thực sự là không vệ sinh - không thông gió chút nào, có mỗi một cửa ra vào nhỏ. Nhưng bụng mẹ chỉ có một cửa ra vào và không thông gió chút nào. Đó là lí do tại sao ngôi đền được làm chỉ có một cửa ra vào, cũng giống như bụng mẹ, và nếu bạn niệm âm thanh đó, bụng mẹ đó trở thành sống động. Và nó cũng được gọi là garbha vì bạn có thể có được việc sinh thành mới ở đó, bạn có thể trở thành con người mới.

Nếu bạn niệm một âm thanh mà bạn yêu thích, âm thanh bạn có tình cảm, bạn sẽ tạo ra bụng mẹ âm thanh quanh bạn. Cho nên điều tốt là không thực hành phương pháp này dưới bầu trời mở. Bạn rất yếu, bạn không thể rót đầy toàn thể bầu trời bằng âm thanh của bạn. Tốt hơn cả là chọn một phòng nhỏ, và nếu phòng này nhỏ tới mức nó rung động theo âm thanh của bạn, điều đó là tốt, nó sẽ giúp bạn. Và nếu bạn có thể chọn cùng chỗ đó mọi ngày, điều đó sẽ là rất tốt. Nó trở nên được tích điện. Nếu cùng âm thanh này được lặp lại mọi ngày, mọi nguyên tử, chính không gian này trở thành một môi trường.

Đó là lí do tại sao những người đi theo của các tôn giáo khác không được phép ở trong đền. Ở Mecca, không người nào có thể vào nếu người đó không là người Mô ha mét giáo, và điều này là tốt. Không cái gì sai trong nó, chính bởi vì Mecca thuộc vào một khoa học đặc biệt. Người không là người Mô ha mét giáo tới đó với âm thanh sẽ quấy rối toàn thể môi trường này. Nếu người Mô ha mét giáo không được phép vào đền thời Hindu, không có xúc phạm trong điều đó. Và mọi nhà cải cách xã hội đó, những người không biết gì về những ngôi đền, tôn giáo và khoa học bí truyền, họ liên tục cho những khẩu hiệu, những khẩu hiệu vô nghĩa, và họ khuấy đảo mọi thứ.

Ngôi đền Hindu dành cho người Hindu vì đền Hindu là một chỗ đặc biệt - chỗ được tạo ra. Trong hàng nghìn năm họ đã từng làm việc trên nó để làm cho nó sống động, và bất kì người nào cũng có thể quấy rối nó. Việc quấy rối đó là rất nguy hiểm. Ngôi đền không phải là chỗ công cộng. Nó được dành cho chủ định đặc biệt và cho những người đặc biệt; nó không dành cho khách thăm. Đó là lí do tại sao khách thăm không được phép vào trong thời xưa. Ngày nay họ được phép vì chúng ta không biết chúng ta đang làm gì. Khách thăm không nên được phép. Nó không phải là chỗ để xem, để tới vãng cảnh. Nó là không gian được tạo ra với rung động đặc biệt.

Nếu đó là ngôi đền Ram và bạn đã được sinh trong một gia đình nơi cái tên Ram đã là linh thiêng, yêu mến, thế thì khi bạn đi vào một không gian sống động mà bao giờ cũng được rót đầy bằng cái tên Ram, cho dù bạn không muốn niệm, cho dù bạn không dùng mật chú Ram, bạn sẽ bắt đầu niệm. Không gian khắp xung quanh bạn sẽ thúc ép bạn. Những rung động đó ở khắp xung quanh sẽ đập vào bạn, và bạn sẽ bắt đầu tụng từ sâu bên dưới. Cho nên dùng một chỗ - ngôi đền là tốt.

Những phương pháp này là phương pháp ngôi đền. Ngôi đền là tốt, hay nhà thờ hồi giáo, hay nhà thờ đều được. Nhà riêng của bạn là không tốt cho những phương pháp này, vì bạn có nhiều âm thanh thế trong không gian hỗn độn quanh bạn, và bạn không mạnh tới mức chỉ bằng âm thanh của bạn mà bạn có thể làm thay đổi được không gian. Cho nên tốt hơn cả là đi tới chỗ nào đó thuộc vào âm thanh nào đó, và thế rồi dùng nó. Điều tốt là đi tới cùng một chỗ mọi ngày.

Dần dần bạn sẽ trở nên mạnh mẽ. Dần dần bạn sẽ rớt từ tâm trí xuống tới tâm. Thế thì bạn có thể làm phương pháp này và toàn thể vũ trụ trở thành ngôi đền của bạn. Thế thì không có vấn đề gì. Nhưng lúc bắt đầu điều tốt là chọn nơi chốn, và nếu bạn thậm chí có thể chọn thời gian, đích xác cùng thời gian mọi ngày, điều đó là tốt vì thế thì ngôi đền đợi bạn. Vào đích xác thời gian, ngôi đền chờ đợi bạn. Nó nhiều đón nhận hơn; nó vui mừng rằng bạn đã tới. Và tôi ngụ ý về mặt vật lí; Đây không phải là thứ biểu tượng, mà là thứ vật lí.

Cũng giống như bạn ăn bữa ăn hàng ngày vào một giờ đặc biệt. Vào giờ đặc biệt đó toàn thân bạn cảm thấy đói. Thân thể có đồng hồ bên trong riêng của nó, nó cảm thấy đói đích xác vào thời gian đó. Nếu bạn đi ngủ mọi ngày vào một giờ đặc biệt, toàn thân bạn sẽ sẵn sàng vào thời kì đó. Nếu bạn thay đổi mọi ngày thời gian cho việc ngủ của bạn và thời gian cho việc ăn của bạn, bạn đang làm rối loạn thân thể bạn.

Bây giờ họ nói tuổi của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi điều đó. Nếu bạn liên tục thay đổi hàng ngày thường lệ thân thể của bạn, thế thì đáng ra bạn sẽ sống tám mươi năm, bạn sẽ sống chỉ bẩy mươi năm thôi. Mười năm sẽ bị mất. Và nếu bạn đều đặn đi theo đồng hồ thân thể của bạn, thế thì đáng ra bạn sẽ sống tám mươi năm, bạn sẽ sống chín mươi năm rất dễ dàng. Mười năm có thể được thêm vào.

Đích xác giống điều này, mọi thứ quanh bạn đều có đồng hồ riêng của nó, và thế giới chuyển vận theo thời gian vũ trụ. Nếu bạn đi vào đền vào đích xác cùng giờ mọi ngày, đền sẵn sàng cho bạn và bạn sẵn sàng cho đền. Hai sự sẵn sàng này gặp gỡ, và kết quả được khuếch đại lên nghìn lần.

Hay bạn có thể tạo ra một góc nhỏ trong nhà bạn. Nhưng thế thì đừng dùng góc đó cho bất kì mục đích nào khác, vì mọi mục đích đều có rung động riêng của nó. Nếu bạn dùng góc đó cho mục đích kinh doanh hay bạn chơi bài ở đó, không gian đó trở nên bị trộn lẫn. Và bây giờ những lẫn lộn này thậm chí có thể được ghi lại trên thiết bị cơ khí; nó có thể được biết tới liệu không gian này có bị trộn lẫn không.

Nếu bạn có thể tạo ra một góc trong nhà bạn, một ngôi đền nhỏ, điều đó là rất tốt. Nếu bạn có thể đảm đương có một ngôi đền nhỏ, đó là điều đầu tiên cần được thử. Nhưng đừng dùng nó cho bất kì mục đích nào khác. Để nó tuyệt đối riêng tư cho bạn, và kết quả sẽ tới rất sớm.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập