Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Công phu và nguyên lý Mật tông Nhìn vật, rút cái nhìn, rút ý nghĩ, nhận ra
 
 
Mật tông

Nhìn vật, rút cái nhìn, rút ý nghĩ, nhận ra

 

Image result for a girl look into a rose

 

Nhìn vào vật nào đó, thế rồi chậm rãi rút cái nhìn của ông khỏi nó, thế rồi chậm rãi rút ý nghĩ của ông khỏi nó. Rồi.

 

Nhìn vào vật nào đó. Nhìn vào đoá hoa, nhưng nhớ việc nhìn đó nghĩa là gì. Nhìn thôi! Không nghĩ. Tôi không cần lặp lại điều đó. Bao giờ cũng nhớ nhìn nghĩa là: nhìn, không nghĩ. Nếu bạn nghĩ, nó không là nhìn; thế thì bạn đã làm ô uế mọi thứ. Nó phải là cái nhìn thuần khiết, cái nhìn đơn giản.

 

Nhìn vào vật nào đó. Nhìn đoá hoa - hoa hồng. Thế rồi chậm rãi rút cái nhìn của ông khỏi nó - rất chậm rãi. Hoa có đó - cái nhìn đầu tiên vào nó. Bỏ suy nghĩ; liên tục nhìn. Khi bạn cảm thấy rằng bây giờ không có ý nghĩ, đơn giản hoa có đó trong tâm trí bạn, không cái gì khác, bây giờ hơi chút chuyển mắt bạn đi. Dần dần hoa lùi ra, đi ra khỏi tiêu điểm, nhưng hình ảnh sẽ vẫn còn cùng bạn. Vật thể sẽ đi ra khỏi tiêu điểm; bạn sẽ chuyển cái nhìn của bạn đi. Hình ảnh này, đoá hoa bên ngoài này không còn đó nữa, nhưng nó được phản xạ - được phản xạ trong tấm gương tâm thức của bạn. Nó sẽ có đó! Thế rồi chậm rãi rút cái nhìn của ông khỏi nó, thế rồi chậm rãi rút ý nghĩ của ông khỏi nó.

 

Cho nên đầu tiên, rút ra khỏi vật bên ngoài. Chỉ thế thì hình ảnh bên trong còn lại - ý nghĩ về hoa hồng này. Bây giờ rút cả ý nghĩ đó đi. Điều này rất khó, phần thứ hai, nhưng nếu phần thứ nhất được làm đích xác như được nó, nó sẽ không khó thế. Đầu tiên rút tâm trí bạn ra khỏi vật này, cái nhìn của bạn. Thế rồi nhắm mắt lại, và cũng như bạn đã loại bỏ tầm nhìn khỏi vật này, loại bỏ bản thân bạn khỏi hình ảnh này. Rút bản thân bạn ra; trở thành dửng dưng. Không nhìn nó bên trong, chỉ cảm thấy rằng bạn đã đi mất khỏi nó. Chẳng mấy chốc hình ảnh này cũng sẽ biến mất.

Đầu tiên vật thể biến mất, thế rồi hình ảnh biến mất. Và khi hình ảnh biến mất, Shiva nói, Rồi. Thế thì bạn bị bỏ lại một mình. Trong sự một mình đó người ta nhận ra bản thân mình, người ta đi tới trung tâm, người ta được ném về cội nguồn nguyên thuỷ.

 

Đây là việc thiền rất tốt - bạn có thể làm nó. Lấy bất kì vật nào, nhưng để vật này vẫn còn như vậy mọi ngày để cho cùng hình ảnh đó được tạo ra bên trong và bạn loại bỏ bản thân bạn khỏi cùng hình ảnh đó. Hình ảnh trong các đền chùa đã được dùng cho kĩ thuật này. Bây giờ hình ảnh có đó, nhưng kĩ thuật bị mất. Bạn đi tới đền chùa - đây là kĩ thuật để làm. Nhìn vào tượng của Mahavir hay của Phật hay của Ram hay của Krishna hay của bất kì người nào khác. Nhìn vào bức tượng, tập trung vào nó; hội tụ toàn thể tâm trí để cho bức tượng trở thành hình ảnh bên trong. Thế rồi nhắm mắt lại. Loại bỏ mắt bạn khỏi bức tượng, thế rồi nhắm chúng lại. Và thế rồi loại bỏ hình ảnh, chùi sạch nó hoàn toàn.

Thế thì bạn ở đó trong sự một mình toàn bộ của bạn, trong sự thuần khiết toàn bộ của bạn, trong sự hồn nhiên toàn bộ của bạn. Nhận ra điều đó là tự do, nhận ra điều đó là chân lí.

  

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập