Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Trưởng thành tâm linh Thầy và đệ tử Nhìn vào quan hệ Thầy và đệ tử
 
 
Thầy và đệ tử

Nhìn vào quan hệ Thầy và đệ tử


…nó là hoa sen khắp nơi.

Hai chim hót ở đó; một chim là guru,

và chim kia là đệ tử:

 

Bây giờ Thượng đế đã phân chia bản thân Ngài thành nhiều hình tướng và liên tục chơi trò chơi này, leela. Ở đâu đó Ngài là đàn ông và ở đâu đó Ngài là đàn bà, và họ cám dỗ nhau, và họ hát bài ca về yêu, và họ múa về yêu. Ở đâu đó Ngài là guru và ở  đâu đó Ngài là đệ tử -- cùng tính cực này. Đâu đó Ngài là vật chất và đâu đó Ngài là tâm trí; và đâu đó Ngài là âm thanh và đâu đó Ngài đã trở thành sống và đâu đó Ngài đã trở thành chết... nhưng cùng một tính cực. 'Đệ tử và Thầy' ngụ ý âm-dương, nam-nữ.

 

đệ tử chọn quả đa dạng của sự sống

 

Và cả hai ở bên trong bạn! Thầy là cốt lõi bên trong nhất của bạn -- nhân chứng; và đệ tử là ngoại vi của bạn, thế giới của bạn, samsar.

 

đệ tử chọn quả đa dạng của sự sống

và nếm chúng, và guru thấy anh ta đang vui vẻ.

 

Và Thầy ở bên trong bạn, trung tâm ở bên trong bạn, nhìn ngắm bạn trong niềm vui, trong mọi trò chơi của bạn. Bạn có quan sát điều đó không? Đôi khi dịch chuyển bản thân bạn tới quan điểm của Thầy và nhìn việc chơi đùa của bản thân bạn -- bạn chơi bao nhiêu trò chơi: trò chơi yêu, trò chơi tham vọng, trò chơi giận, hận -- mọi thứ là trò chơi, mọi thứ là trò chơi. Nhưng nếu bạn trở nên quá bị hấp thu, quá bị hấp thu, bạn đã trở thành đệ tử; nếu bạn đã trở nên tỉnh táo, bạn đã trở thành Thầy.

Đây là thay đổi duy nhất, chuyển hoá duy nhất được cần tới, giả kim thuật duy nhất. Quan sát đi. Kabir không nói, 'Dừng các trò chơi'; ông ấy đang nói, 'Ông chỉ quan sát từ quan điểm của Thầy nữa,'

Đôi khi đơn giản trở thành người quan sát, người chứng kiến, và thấy đệ tử chơi các trò chơi. Bạn đang nói với người đàn bà của bạn và chẳng nói cái gì dịu ngọt hay ho: quan sát. Tận hưởng từ phía của Thầy. Trong một khoảnh khắc, dịch chuyển toàn thể ý thức của bạn sang nhân chứng và nhìn trò chơi bạn đang chơi đẹp làm sao.

Nếu bạn có thể dịch chuyển từ Thầy sang đệ tử, từ đệ tử sang Thầy, bạn sẽ không bao giờ mắc vào trong bất kì trò chơi nào. Thế thì trò chơi sẽ vẫn còn là trò chơi: bạn có thể chơi nó nhiều như bạn muốn, tới ham muốn của tim bạn, nhưng bạn sẽ không bao giờ bị mắc vào, bạn sẽ không bao giờ trở nên bị đồng nhất. Bạn bao giờ cũng sẽ vẫn còn tự do, tự do trong thế giới: jeevan mukta -- tự do trong sống, mơ vậy mà không mơ.

Trò chơi mà bạn đang chơi với tôi, của việc là đệ tử, quan sát nó đi. Và đôi khi, để trung tâm của bạn trở thành Thầy, để trò chơi được hướng vào nội tâm. Nó là trò chơi hướng ngoại: tôi chỉ đang cố huấn luyện bạn để cho một ngày nào đó bạn có thể hướng nội cho trò chơi toàn thể. Dễ chơi trên sân khấu hướng nội, sân khấu được phóng chiếu. Nó là dễ dàng. Tôi là Thầy và bạn là đệ tử, cho nên không có mấy lẫn lộn. Mọi sự là đơn giản: bạn có qui tắc này, tôi có qui tắc khác. Một ngày nào đó bạn phải dịch chuyển nó vào bên trong; bạn phải nhắm mắt lại và để trung tâm của bạn có thể là Bhagwan, Thầy của bạn, và ngoại vi của bạn là đệ tử. Và thế rồi chơi trò chơi này, cùng trò chơi này, và sẽ có năng lượng vô cùng được xả ra. Hiểu biết lớn sẽ bừng lên trên bạn... buổi sáng... mặt trời đã mọc... bạn sẽ thấy trò chơi riêng của bạn. Và nhớ, đừng bị cám dỗ để dừng nó lại, không có vội vàng. Nếu bạn bị cám dỗ dừng nó lại, bạn lại trở nên bị đồng nhất với Thầy.

Việc đồng nhất phải bị bỏ đi. Người ta phải tự do chuyển từ Thầy sang đệ tử, từ đệ tử sang Thầy. Đây là tự do, đây là giải thoát: chuyển vào các cực. Rất dễ bị đồng nhất với đệ tử; bạn là đệ tử. Thế thì có Thầy, người bị đồng nhất với Thầy: cả hai là trong cùng đường chạy, trong cùng thuyền. Cả hai đang trong ảo tưởng sâu. Thầy thực là người không bị đồng nhất với người nào, người biết, 'Cả hai đều là con người của mình, cả hai là các cực của mình.'

Và Thầy ngồi ở trung tâm, và đệ tử liên tục chơi, và Thầy thậm chí không can thiệp. Thầy không nói, 'Không làm điều này!' Nó là ngọn lửa; trong trò chơi mọi thứ đều được phép -- vâng, đôi khi lừa dối nữa. Trong trò chơi... trong trò chơi mọi thứ đều được phép. Trò chơi là trò chơi; người ta không trung thực, nghiêm chỉnh về nó -- nó là trò chơi. Nhưng nhân chứng còn lại. Và thế rồi, dần dần, trò chơi tiếp tục, và vậy mà ở tầng sâu hơn nó đã dừng lại. Trò chơi tiếp tục trên bề mặt, sóng liên tục chơi trên bề mặt, và đại dương im lặng toàn bộ tại trung tâm. Đây là trạng thái của việc là một Christ hay một Phật hay một Krishna. Đó là điều Krishna đang cố nói với Arjuna, đệ tử của ông ấy: 'Đừng lo nghĩ về trò chơi. Chơi đi! Nếu nó đã đến lượt ông chơi trò chơi của chiến binh và đánh cuộc chiến này, đánh đi. Vẫn còn lại ở trung tâm và liên tục quan sát rằng đây là trò chơi. Và không cái gì là nghiêm chỉnh về nó.'

Bạn sẽ ngạc nhiên rằng Krishna là Thầy vĩ đại duy nhất trên thế giới người được biết đã lừa dối. Và người Hindu gọi ông ấy là 'Thầy hoàn hảo nhất'. Ông ấy là vậy. Rama không hoàn hảo đến đó; ông ấy rất sợ lừa dối, ông ấy quá chân thực. Chân thực là sự lệ thuộc của ông ấy. Ông ấy không được thảnh thơi. Ông ấy là thánh hoàn hảo: ông ấy đã phủ nhận mọi cái là sai -- nhưng điều đó là nghiêm chỉnh, và điều đó chỉ ra rằng bạn vẫn đang coi trò chơi này là rất, rất nghiêm chỉnh. Bạn không coi nó là trò chơi.

Krishna là khác toàn bộ: nó là trò chơi. Ông ấy hứa ngày này và quên vào ngày khác. Ông ấy thực sự được giải thoát; giải thoát của ông ấy là hoàn hảo, không có thiếu sót. Giải thoát của ông ấy là không thiếu sót vì ông ấy biết mọi thứ là trò chơi. Khi mọi thứ là trò chơi và mọi thứ là mơ, thế thì tại sao bị bận tâm? Ông ấy không lo nghĩ và bận tâm. Ông ấy chơi nó và vẫn còn không bị gắn bó.

Kabir lại là Thầy hoàn hảo. Ông ấy không bao giờ rời bỏ thế giới -- ông ấy vẫn còn trong thế giới, ông ấy vẫn còn là chủ hộ. Ông ấy có vợ và con và ông ấy tiếp tục làm công việc của ông ấy. Ông ấy đã là thợ dệt, người nghèo; ông ấy đã tiếp tục dệt, ông ấy đã tiếp tục bán vải ở chợ. Ông ấy đã sống cuộc sống rất bình thường. Ông ấy có hàng nghìn đệ tử và họ sẽ tới và họ sẽ nói, 'Thưa Thầy, tại sao thầy liên tục làm những điều này? Thầy đơn giản ngồi, thầy đơn giản thiền, thầy đơn giản nghỉ. Chúng tôi ở đây, tại sao thầy chẳng làm bất kì cái gì?' Nhưng ông ấy sẽ nói, 'Không. Bất kì trò chơi nào Thượng đế đã cho ta, ta phải chơi. Và điều đó là tốt, và ta tận hưởng nó. Ta sẽ bỏ lỡ nó rất nhiều nếu ta dừng lại. Ta sẽ bỏ lỡ khách hàng của ta ở chợ. Họ đợi ta, ta dệt cho họ, và Thượng đế tới qua họ để mua nó. Không, họ sẽ bỏ lỡ ta rất nhiều. Và ai sẽ dệt những quần áo đẹp thế cho họ? Không ai có thể làm nó đẹp như ta có thể làm nó.

Cả ngày ông ấy dệt, và đến tối ông ấy sẽ đi ra chợ -- vì ở Ấn Độ thợ dệt đi ra chợ để bán vải của họ, bất kì cái gì họ đã chế tạo. Và với từng khách hàng ông ấy sẽ nói, 'Ram. Vậy, Thượng đế, ông đã tới? Ông đang đợi sao? Vì ông tôi đã làm ra một mảnh vải thực đẹp. Và nó sẽ kéo dài lâu. Và tôi đã không chỉ dệt nó, tôi đã để toàn thể tim tôi vào trong nó. Chăm nom nó nhé; nó đã được làm qua yêu.'

Ông ấy tiếp tục. Ông ấy vẫn còn bình thường, và vậy mà với nhận biết phi thường.

Thầy ở bên trong bạn, trung tâm của bạn; và ngoại vi là đệ tử của bạn. Khi trung tâm của bạn nảy sinh, thế thì Thầy bên ngoài chỉ là sự phản xạ. Thế thì bạn biết ơn Thầy bên ngoài vì thầy đã trỏ tới thầy bên trong.

 

Từ "Con đường của Yêu", Ch.5