Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Hiểu bản thân mình Bản ngã - Ham muốn Ham muốn về thiền
 
 
Bản ngã - Ham muốn

Ham muốn về thiền

 5 Step Manifestation Meditation Revealed To Manifest The Reality ...

Thầy đã nói về nhiều phương pháp và kĩ thuật thế. Sự khao khát thành công trong chúng là rất lớn. Làm sao chúng tôi có thể vượt qua nôn nóng lớn của chúng tôi?

 

Hai điều cần được nhớ. Một: tâm linh không thể là kết quả của ham muốn, vì ham muốn là căn nguyên của mọi lo âu và phiền não của chúng ta. Và bạn không thể ra lệnh cho ham muốn của bạn sang cõi tâm linh. Nhưng nó xảy ra, nó là tự nhiên, vì chúng ta chỉ biết một chuyển động - đó là ham muốn. Chúng ta ham muốn mọi thứ của thế giới. Ai đó ham muốn giầu có, ai đó ham muốn nổi tiếng, ai đó ham muốn danh vọng và quyền lực, hay cái gì đó khác. Chúng ta ham muốn mọi thứ của thế giới, và qua việc ham muốn này chúng ta bị thất vọng.

Và chúng ta nhất định bị thất vọng - nó là không liên quan dù ham muốn có được đáp ứng hay không. Nếu nó không được đáp ứng, hiển nhiên chúng ta sẽ bị thất vọng. Nếu nó được đáp ứng, thế nữa chúng ts sẽ bị thất vọng, vì bất kì khi nào một ham muốn được đáp ứng, ham muốn này được đáp ứng, nhưng hi vọng, lời hứa, không được đáp ứng. Bạn có thể có thật nhiều của cải như bạn ham muốn, nhưng của cải đó đã không thực sự được ham muốn; cái gì đó khác đã được ham muốn qua nó - cái đó không bao giờ được đáp ứng.

Bạn có thể đạt tới của cải, nhưng hi vọng vẫn nấn ná xung quanh - mơ về hạnh phúc, về phúc lạc, về cuộc sống cực lạc nào đó - cái đó không được đáp ứng. Nếu của cải không được đạt tới bạn sẽ cảm thấy thất vọng. Nếu của cải được đạt tới thế nữa bạn sẽ cảm thấy thất vọng, vì lời hứa không được đáp ứng, mơ không được đáp ứng. Mọi thứ có đó. Phương tiện có đó, và mục đích đã thoát đi. Mục đích bao giờ cũng khó nắm bắt.

Qua ham muốn người ta đi tới thất vọng sâu sắc. Khi thất vọng này xảy ra bạn bắt đầu tìm cái gì đó tuyệt đối khác hơn thế giới này - mong mỏi tôn giáo được sinh ra, khao khát tôn giáo, nhưng lần nữa bạn bắt đầu ham muốn. Bạn trở nên nôn nóng; bạn muốn đạt tới cái này và cái nọ. Tâm trí đã không thay đổi. Đối thể của ham muốn là khác: nó đã là của cải, bây giờ nó là thiền. Nó đã là quyền lực và danh vọng, bây giờ nó là im lặng và an bình. Trước kia nó đã là cái gì đó, nay nó là cái gì đó khác. Nhưng tâm trí, cái cơ chế này, chính cách làm việc của con người bạn, vẫn là như cũ. Bạn đã ham muốn A, giờ bạn ham muốn B - nhưng việc ham muốn có đó.

Và việc ham muốn là vấn đề, không phải cái bạn ham muốn; cái đó không phải là vấn đề. Cái bạn ham muốn không phải là vấn đề - việc ham muốn của bạn là vấn đề. Bây giờ bạn lại ham muốn và bạn sẽ lại bị thất vọng. Nếu bạn đạt tới, bạn sẽ bị thất vọng. Nếu bạn không đạt tới, bạn sẽ bị thất vọng. Cùng một điều sẽ xảy ra cho bạn, vì bạn đã không có khả năng thấy ra vấn đề, bạn đã bỏ lỡ vấn đề.

Bạn không thể ham muốn thiền được, vì thiền chỉ xảy ra khi không có ham muốn. Bạn không thể ham muốn giải thoát, niết bàn, vì nó chỉ xảy ra trong trạng thái vô ham muốn. Nó không thể được làm thành đối thể của ham muốn. Cho nên với tôi, và với mọi người biết, việc ham muốn là thế giới; không phải là bạn ham muốn các thứ thế gian. Việc ham muốn, chính hiện tượng ham muốn, là thế giới.

Và khi bạn ham muốn, nôn nóng nhất định có đó, vì tâm trí không muốn chờ đợi, tâm trí không muốn trì hoãn. Nó nôn nóng. Nôn nóng là cái bóng của ham muốn. Ham muốn càng mãnh liệt, nôn nóng sẽ càng có đó. Và nôn nóng sẽ tạo ra rối loạn. Cho nên làm sao bạn sẽ đạt tới thiền được? Ham muốn sẽ tạo ra chuyển động của tâm trí, và thế rồi việc ham muốn sẽ tạo ra nôn nóng, và nôn nóng sẽ mang bạn tới nhiều rối loạn hơn.

Cho nên nó xảy ra, và tôi quan sát nó hàng ngày, rằng một người đã sống cuộc sống rất trần tục thì bình thường không bị rối trí thế. Khi người đó bắt đầu thiền, hay tìm kiếm chiều hướng tôn giáo, người đó trở nên bị rối trí hơn, hơn bao giờ. Lí do là ở chỗ bây giờ người đó thậm chí có ham muốn mãnh liệt hơn, nhiều nôn nóng hơn. Và với những điều trần tục, mọi sự đã thực và khách quan tới mức người đó có thể chờ đợi chúng. Họ bao giờ cũng trong việc đi tìm. Bây giờ trong cõi tâm linh mọi sự là khó nắm bắt thế, xa xôi thế, chúng dường như không bao giờ trong tầm với. Cuộc sống dường như rất ngắn, và bây giờ đối thể của ham muốn dường như là vô hạn - có nhiều nôn nóng hơn và thế rồi nhiều rối trí hơn. Và với tâm trí rối tinh, làm sao bạn có thể thiền được?

Cho nên điều này là thách đố. Cố hiểu nó đi. Nếu bạn thực sự bị thất vọng và bạn đã đi tới cảm thấy rằng mọi thứ ở bên ngoài là vô tích sự - tiền hay dục hay quyền hay danh chỉ là vô tích sự - nếu bạn đã đi tới việc nhận ra này, thế thì việc nhận ra sâu hơn cũng được cần tới. Nếu những điều này là vô tích sự, thế thì việc ham muốn thậm chí là vô tích sự hơn: bạn ham muốn và ham muốn và không cái gì xảy ra - và việc ham muốn của bạn tạo ra khổ.

Nhìn vào sự kiện rằng việc ham muốn tạo ra khổ. Nếu bạn không ham muốn, không có khổ. Cho nên bỏ việc ham muốn đi. Và không tạo ra ham muốn mới; đơn giản bỏ việc ham muốn. Không tạo ra ham muốn tâm linh. Không nói, 'Bây giờ mình sẽ đi tìm Thượng đế. Bây giờ mình sẽ đi tìm cái này cái nọ. Bây giờ mình sẽ nhận ra chân lí.' Không tạo ra ham muốn mới. Nếu bạn tạo ra, điều đó chứng tỏ bạn đã không hiểu khổ của bạn.

Nhìn vào khổ mà ham muốn tạo ra. Cảm thấy rằng ham muốn là khổ và bỏ nó. Không nỗ lực nào được cần để bỏ nó. Nhớ, nếu bạn làm nỗ lực bạn sẽ tạo ra ham muốn khác. Đó là lí do tại sao bạn cần ham muốn khác nào đó, vì thế thì bạn có thể bỏ nó. Nếu ham muốn khác nào đó có đó, bạn có thể bám vào nó. Bạn có thể bám vào ham muốn mới và bạn có thể bỏ ham muốn cũ. Bỏ ham muốn cũ là dễ nếu cái mới nào đó được thu lấy, nhưng thế thì bạn đang bỏ lỡ toàn thể vấn đề. Đơn giản bỏ ham muốn bởi vì nó là khổ, và không tạo ra ham muốn mới.

Thế thì sẽ không có nôn nóng. Thế thì thiền không thực sự được thực hành; nó sẽ bắt đầu xảy ra cho bạn, vì tâm trí vô ham muốn là trong thiền. Thế thì bạn có thể chơi với những kĩ thuật này. Và tôi nói chơi. Thế thì bạn có thể chơi với những kĩ thuật này; không có thực hành. Thực hành không phải là từ tốt, chính từ này là sai. Thế thì bạn có thể chơi với những kĩ thuật này, và bạn có thể tận hưởng việc chơi, vì không có ham muốn đạt tới cái gì đó và không có nôn nóng đạt tới đâu đó.

Bạn có thể chơi, và qua chơi, khi thiền là trò chơi, mọi thứ là có thể. Và mọi thứ là có thể ngay lập tức, vì bạn không bị rối trí, bạn không nôn nóng, bạn không vội vàng gì, bạn không đi đâu đó, không đạt tới đâu đó. Bạn ở đây và bây giờ. Nếu thiền xảy ra, được. Nếu nó không xảy ra, vẫn được. Không cái gì là sai với bạn vì không có ham muốn, không mong đợi, không tương lai.

Và nhớ, khi thiền hay vô thiền là như nhau với bạn, thiền đã xảy ra cho bạn. Bạn đã đạt tới. Bây giờ mục đích đã tới, điều tối thượng đã giáng vào bạn. Điều này sẽ có vẻ kì lạ - rằng tôi nói đừng làm thiền thành việc thực hành, thay vì thế làm nó thành trò chơi, trò vui đùa. Tận hưởng nó trong khi làm nó, không vì bất kì kết quả nào.

Nhưng tâm trí chúng ta rất nghiêm chỉnh, cực kì nghiêm chỉnh. Cho dù chúng ta chơi, chúng ta làm nó thành thứ nghiêm chỉnh. Chúng ta làm nó thành công việc, nghĩa vụ. Chơi hệt như trẻ nhỏ đi. Chơi với các kĩ thuật thiền, và thế thì nhiều thứ nữa là có thể qua chúng. Đừng nghiêm chỉnh về chúng; coi chúng như trò vui đùa. Nhưng chúng ta làm mọi thứ thành nghiêm chỉnh. Cho dù chúng ta chơi, chúng ta làm nó thành nghiêm chỉnh. Và với tôn giáo chúng ta bao giờ cũng rất nghiêm chỉnh. Tôn giáo không bao giờ là trò vui đùa, đó là lí do tại sao trái đất này vẫn còn phi tôn giáo. Tôn giáo phải trở thành trò vui đùa và liên hoan, mở hội - mở hội của khoảnh khắc này, tận hưởng bất kì cái gì bạn đang làm; tận hưởng nhiều và sâu tới mức tâm trí dừng lại.

Nếu bạn thực sự hiểu tôi, 112 kĩ thuật này sẽ chỉ cho bạn rằng mọi thứ có thể trở thành kĩ thuật - nếu bạn thực sự hiểu. Đó là lí do tại sao có 112. Mọi thứ có thể trở thành kĩ thuật nếu bạn hiểu phẩm chất của tâm trí, cái mang tới thiền. Thế thì bất kì cái gì bạn làm đều có thể trở thành kĩ thuật. Là vui đùa đi, mở hội nó, tận hưởng nó. Đi sâu vào trong nó tới mức thời gian dừng lại.

Nhưng thời gian không thể dừng lại nếu ham muốn có đó. Thực sự, ham muốn là thời gian. Khi bạn ham muốn, tương lai được cần, vì ham muốn không thể được đáp ứng ở đây và bây giờ. Ham muốn có thể được đáp ứng chỉ trong tương lai ở đâu đó, cho nên bạn sẽ cần tương lai để chuyển vào. Và thế thì thời gian phá huỷ bạn. Bạn bỏ lỡ cái vĩnh hằng. Vĩnh hằng là ở đây.

Cho nên coi thiền như trò vui đùa, cuộc liên hoan, mở hội của bất kì cái gì. Bạn đang đào hố bên ngoài, trong vườn - nó có thể trở thành kĩ thuật. Đơn giản đào và tận hưởng và mở hội chính hành động này. Trở thành hành động này và quên người hành động đi. Cái 'tôi' không có đó, chỉ hành động còn lại, và bạn hiện diện cho hành động này, hiện diện một cách phúc lạc. Thế thì cực lạc có đó - không nôn nóng, không ham muốn, và không động cơ.

Nếu bạn mang động cơ, ham muốn và nôn nóng vào thiền, bạn sẽ phá huỷ toàn thể sự việc. Và thế thì bạn càng làm, bạn sẽ càng cảm thấy thất vọng. Bạn sẽ nói, 'Tôi đang làm nhiều thế mà chẳng cái gì xảy ra.' Mọi người tới tôi. Họ nói, 'Tôi đang làm điều này và tôi đang làm điều kia, và trong bao nhiêu tháng và bao nhiêu năm rồi, mà chẳng cái gì xảy ra.'

Một người tìm kiếm từ Hà Lan đã ở đây, và anh ấy đã làm một kĩ thuật đặc biệt ba trăm lần mọi ngày. Cho nên anh ta bảo tôi, 'Trong hai năm tôi đã từng làm kĩ thuật này ba trăm lần mọi ngày. Không một ngày nào bị bỏ mất. Tôi đã bỏ mọi thứ, vì tôi phải làm điều này ba trăm lần mọi ngày - và không cái gì đã xảy ra.' Và anh ta ở ngay bên bờ của suy sụp thần kinh, vì kĩ thuật này.

Cho nên tôi nói, 'Điều đầu tiên là bỏ việc này đi. Làm bất kì cái gì dù là bất kì cái gì, nhưng không làm cái này. Bạn sẽ phát điên.' Anh ta hết sức nghiêm chỉnh về nó. Đó là vấn đề sống chết với anh ta. Nó phải được đạt tới.

Và anh ta nói, 'Ai biết bao nhiêu ngày còn lại? Thời gian là ngắn, và tôi phải đạt tới nó trong đời này. Tôi không muốn được sinh ra lần nữa. Cuộc sống là khổ thế.'

Anh ta sẽ được sinh ra lặp đi lặp lại nữa. Cách anh ta đang làm, anh ta sẽ ngày càng phát điên hơn. Nhưng nó là sai - toàn thể thái độ này là sai. Coi thiền như chơi đùa đi, trò đùa, tận hưởng nó, và thế thì chính phẩm chất thay đổi. Thế thì nó không phải là cái gì đó bạn làm như nguyên nhân để thu được kết quả nào đó. Không, bạn đang tận hưởng nó ở đây và bây giờ. Nó là nguyên nhân và nó là hậu quả, cả hai. Nó là bắt đầu và nó là kết thúc.

Và thế thì bạn không thể bỏ lỡ thiền được. Bạn không thể bỏ lỡ nó được, nó sẽ xảy ra cho bạn, vì bây giờ bạn sẵn sàng nhận nó vào. Bạn mở. Không ai đã nói rằng thiền phải được coi như vui đùa, nhưng tôi nói nó đấy. Làm nó thành vui chơi đi. Hệt như trẻ nhỏ, chơi với nó.

 

Từ "Vigyan Bhairav Mật tông - tập 3, Ch.52"