Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Con đường và phương pháp Mật tông Không cần bạn tình
 
 
Mật tông

Không cần bạn tình

Image result for make love with universe

“Thậm chí nhớ tới việc hợp nhất, không ôm nhau, biến đổi.”

 

Một khi bạn biết điều này, ngay cả bạn tình cũng không được cần tới. Bạn có thể đơn giản nhớ lại hành động này và đi vào trong nó. Nhưng trước hết bạn phải có việc cảm  này. Nếu bạn biết việc cảm này, bạn có thể đi vào trong hành động này mà không có bạn tình. Điều này hơi chút khó khăn, nhưng nó xảy ra. Và chừng nào nó chưa xảy ra, bạn liên tục bị phụ thuộc, sự phụ thuộc được tạo ra. Bởi nhiều lí do thế nó xảy ra. Nếu bạn đã có việc cảm này, nếu bạn đã biết khoảnh khắc khi bạn đã không có đó nhưng chỉ có năng lượng rung động, đã trở thành một và đã có vòng tròn với bạn tình, trong khoảnh khắc đó đã không có bạn tình. Trong khoảnh khắc đó chỉ bạn hiện hữu, và với bạn tình bạn không hiện hữu: chỉ anh ấy hay cô ấy hiện hữu. Tính một đó được định tâm bên trong bạn; bạn tình không còn đó nữa. Và có việc cảm này là dễ hơn đối với đàn bà vì họ bao giờ cũng làm tình với mắt nhắm.

Trong kĩ thuật này, điều tốt là bạn nên để mắt nhắm. Chỉ thế thì việc cảm bên trong về vòng tròn, chỉ việc cảm bên trong về tính một, có đó. Thế thì cứ nhớ lấy nó. Nhắm mắt lại; nằm ra dường như bạn đang ở cùng với bạn tình. Chỉ nhớ lại và bắt đầu cảm nó. Thân thể bạn sẽ bắt đầu run lên và rung động. Cho phép nó run! Quên hoàn toàn rằng người kia không có đó. Chuyển động dường người kia đang hiện diện. Chỉ lúc đầu nó là “dường như.” Một khi bạn biết, thế thì nó không là “dường như”, thế thì người kia có đó.

Chuyển động dường như bạn thực tại đi vào trong hành động dục. Làm bất kì cái gì bạn chắc đã làm với bạn tình của bạn. La hét, chuyển động, run lên. Vòng tròn sẽ sớm có đó, và vòng tròn này là huyền diệu. Bạn sẽ sớm cảm thấy rằng vòng tròn được tạo ra, nhưng bây giờ vòng tròn này không được tạo ra bởi người đàn ông và người đàn bà. Nếu bạn là đàn ông, thế thì toàn thể vũ trụ đã trở thành đàn bà; nếu bạn là đàn bà, thế thì toàn thể vũ trụ đã trở thành đàn ông. Bây giờ bạn ở trong giao cảm sâu với bản thân sự tồn tại, và cánh cửa, người kia, không còn đó.

Người kia đơn giản là cánh cửa. Trong khi làm tình với người đàn bà, bạn thực sự làm tình với bản thân sự tồn tại. Người đàn bà chỉ là cánh cửa, người đàn ông chỉ là cánh cửa. Người kia chỉ là cánh cửa cho cái toàn thể, nhưng bạn vội vàng bạn không bao giờ cảm thấy điều đó. Nếu bạn vẫn còn trong giao cảm, trong ôm sâu sắc trong nhiều giờ cùng nhau, bạn sẽ quên người kia và người kia sẽ chỉ trở thành việc mở rộng của cái toàn thể. Một khi kĩ thuật này được biết tới bạn có thể dùng nó một mình, và khi bạn có thể dùng nó một mình nó cho bạn tự do mới - tự do khỏi người kia.

Điều thực sự xảy ra là toàn thể sự tồn tại trở thành người kia - người yêu của bạn - và thế thì kĩ thuật này có thể được dùng liên tục, và người ta có thể vẫn còn trong giao cảm thường xuyên với sự tồn tại. Và thế thì bạn có thể làm nó theo các chiều hướng khác nữa. Đi dạo buổi sáng, bạn có thể làm nó. Thế thì bạn ở trong giao cảm với không khí, với mặt trời mọc và các ngôi sao và cây cối. Nhìn lên sao ban đêm, bạn có thể làm điều đó. Nhìn vào trăng, bạn có thể làm điều đó. Bạn có thể trong hành động dục với toàn thể vũ trụ một khi bạn biết cách nó xảy ra.

Nhưng điều tốt là bắt đầu với con người vì họ là gần bạn nhất - phần gần nhất của vũ trụ. Nhưng họ là có thể bỏ qua được. Bạn có thể lấy cú nhảy và quên cánh cửa hoàn toàn - "Thậm chí nhớ tới việc hợp nhất, không ôm nhau, biến đổi" - và bạn sẽ được biến đổi, bạn sẽ trở thành mới.

Mật tông dùng dục như phương tiện. Nó là năng lượng; nó có thể được dùng như phương tiện. Nó có thể biến đổi bạn, và nó có thể cho bạn trạng thái siêu việt. Nhưng khi chúng ta dùng dục, nó có vẻ khó với chúng ta - vì chúng ta đang dùng nó theo cách rất sai, và cách sai là không tự nhiên. Thậm chí con vật còn giỏi hơn chúng ta: chúng dùng nó theo cách tự nhiên. Cách của chúng ta bị hư hỏng. Việc gõ búa thường xuyên vào tâm trí con người rằng dục là tội lỗi đã tạo ra rào chắn sâu bên trong bạn. Bạn không bao giờ cho phép bản thân bạn việc buông bỏ toàn bộ. Cái gì đó bao giờ cũng đứng tách rời kết án, ngay cả với thế hệ mới. Họ có thể nói họ không bị nặng gánh, không bị ám ảnh, nói rằng dục không là điều cấm kị cho họ, nhưng bạn không thể làm nhẹ gánh cho vô thức của bạn một cách dễ dàng thế. Nó đã được dựng qua hàng thế kỉ và thế kỉ; toàn thể quá khứ nhân loại có đó. Cho nên trong khi bạn có thể không kết án nó là tội lỗi một cách có ý thức, vô thức có đó thường xuyên kết án nó. Bạn không bao giờ là toàn bộ trong nó. Cái gì đó bao giờ cũng bị bỏ ra ngoài. Cái bị bỏ ra ngoài đó tạo ra chia chẻ.

Mật tông nói chuyển vào trong nó một cách toàn bộ đi. Cứ quên bản thân bạn, nền văn minh, tôn giáo, văn hoá, ý thức hệ của bạn. Quên mọi thứ. Chỉ chuyển vào hành động dục: chuyển vào nó một cách toàn bộ; không bỏ bất kì cái gì ra ngoài. Trở thành tuyệt đối vô suy nghĩ. Chỉ thế thì nhận biết mới xảy ra rằng bạn đã trở thành một với ai đó. Và việc cảm này về tính một này do đó có thể được tách rời khỏi bạn tình và nó có thể được dùng với toàn thể vũ trụ. Bạn có thể trong hành động dục với cây, với trăng, với bất kì cái gì. Một khi bạn biết cách tạo ra vòng tròn này, nó có thể được tạo ra bằng bất kì cái gì - ngay cả với không có cái gì.

Bạn có thể tạo ra vòng tròn này bên trong bản thân bạn vì đàn ông là cả đàn ông và đàn bà, và đàn bà là cả đàn bà và đàn ông. Bạn là cả hai vì bạn đã được tạo ra bởi hai người. Bạn đã được tạo ra bởi người đàn ông và người đàn bà cả hai, cho nên một nửa của bạn vẫn còn là người kia. Bạn có thể quên mọi thứ hoàn toàn, và vòng tròn này có thể được tạo ra bên trong bạn. Một khi vòng tròn được tạo ra bên trong bạn - người đàn ông của bạn đang gặp gỡ người đàn bà của bạn, người đàn bà trên trong đang gặp gỡ với người đàn ông bên trong - bạn ở trong cái ôm bên trong bản thân bạn. Và chỉ khi vòng tròn này được tạo ra là thực, thì vô dục mới được đạt tới. Bằng không mọi vô dục đều chỉ là suy đồi, và thế thì họ tạo ra vấn đề riêng của họ. Khi vòng tròn này được tạo ra bên trong, bạn được tự do.

Đây là điều mật tông nói: "Dục là lệ thuộc sâu sắc nhất, vậy mà nó có thể được dùng như phương tiện cho tự do cao nhất." Mật tông nói chất độc có thể được dùng như thuốc, nhưng trí huệ được cần tới. Cho nên đừng kết án bất kì cái gì. Thay vì thế, dùng nó. Và đừng chống lại bất kì cái gì. Tìm ra những cách thức làm sao nó có thể được dùng và được biến đổi. Mật tông là việc chấp nhận sống toàn bộ, sâu sắc. Nó là cách tiếp cận duy nhất thuộc loại của nó. Trên khắp thế giới, trong mọi thế kỉ đã trôi qua, mật tông là duy nhất. Nó nói đừng vứt bất kì cái gì đi và đừng chống lại bất kì cái gì và đừng tạo ra bất kì xung đột nào, vì với bất kì xung đột nào bạn sẽ có tính phá huỷ với bản thân bạn.

Mọi tôn giáo đều chống lại dục, sợ nó, vì nó là năng lượng lớn thế. Một khi bạn ở trong nó bạn không còn nữa, và thế thì dòng chảy sẽ đem bạn đi tới bất kì chỗ nào. Đó là lí do tại sao có sợ. Cho nên tạo ra rào chắn trong đó bạn và dòng chảy trở thành hai, và không cho phép năng lượng sống này có bất kì sở hữu nào trên bạn: là người chủ của nó.

Duy nhất mật tông nói rằng việc làm chủ này sẽ là giả, là bị bệnh, bệnh hoạn, vì bạn thực sự không thể bị phân chia với dòng chảy này. Bạn là nó! Cho nên mọi phân chia sẽ là giả, tuỳ tiện, và về căn bản, không phân chia nào là có thể bởi vì bạn là dòng chảy này - một phần của nó, chỉ là con sóng trong nó. Bạn có thể trở nên bị đông cứng và bạn có thể tách rời bản thân bạn khỏi dòng chảy này, nhưng việc đông cứng đó sẽ là chết. Và nhân loại đã trở thành chết. Không người nào thực sự sống động; bạn chỉ là trọng lượng chết nổi trong dòng chảy. Tan ra đi!

Mật tông nói cố tan chảy đi. Đừng trở thành giống như núi băng: tan chảy và trở thành một với sông. Trở thành một với sông, cảm thấy là một với sông, hội nhập trong sông, nhận biết và sẽ có biến đổi. Có biến đổi. Biến đổi không qua xung đột; nó là qua nhận biết. Ba kĩ thuật này là rất, rất khoa học, nhưng thế thì dục trở thành cái gì đó khác hơn điều bạn biết. Thế thì nó không phải là việc giảm nhẹ tạm thời; thế thì nó không phải là ném năng lượng ra. Thế thì không có kết thúc cho nó. Nó trở thành vòng tròn thiền.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập