Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Thầy và đệ tử Vai trò của guru
 
 
Thầy và đệ tử

Vai trò của guru

 Tradition has it that when the disciple is ready the master ...

"Trong kĩ thuật cuối cùng hôm qua, thầy đã giải thích rằng trong thế giới của maya, ý thức bên trong của người tìm kiếm là trong tâm thực duy nhất cho người đó. Trong tham chiếu này, xin thầy giải thích ý nghĩa và vai trò của guru trong thế giới maya này."

 

Thế giới của maya này không phải là thế giới của maya dành cho bạn; nó rất thực, và vai trò của guru là để chỉ cho bạn rằng nó là không thực. Nó là thực với bạn, cho nên làm sao bạn có thể nghĩ rằng nó là không thực? Bạn có thể nghĩ về cái hão huyền chỉ nếu bạn có thoáng nhìn về cái thực; chỉ thế thì bạn có thể so sánh. Thế giới này không phải là maya ảo vọng, với bạn. Bạn đã nghe nói, bạn đã đọc rằng thế giới này là maya, và bạn có thể đã nhớ điều đó hệt như vẹt, cho nên bạn cũng gọi thế giới là ảo vọng.

Mọi ngày ai đó tới tôi, người đó gọi thế giới này là ảo vọng và thế rồi người đó nói, "Tâm trí tôi rất lo lắng. Tôi rất căng thẳng, cho nên nói cho tôi cách đạt tới an bình?" Và thế giới này là "ảo vọng"! Nếu thế giới này là ảo vọng, làm sao tâm trí bạn có thể căng thẳng được? Nếu bạn đã biết rằng thế giới này là ảo vọng, thế giới chắc sẽ biến mất, và với thế giới mọi khổ của nó biến mất. Nhưng tâm trí vẫn hiện hữu. Bạn không “biết’ rằng thế giới này là ảo vọng.

Buổi sáng khi giấc ngủ đã biến mất, và cùng với nó mơ biến mất,  bạn có lo nghĩ về giấc mơ không? Bạn có lo nghĩ rằng trong mơ bạn cảm thấy ốm hay rằng bạn thậm chí chết? Trong khi mơ có đó, bạn đã lo nghĩ, bạn đã ốm, bạn đã đi khám bác sĩ, để được cho thuốc nào đó. Nhưng đến sáng, khoảnh khắc bạn không ngủ và mơ đã biến mất, bạn không lo nghĩ. Bây giờ bạn biết nó đã là mơ, và bạn không ốm.

Nếu ai đó tới tôi và nói, "Tôi biết rằng đó đã là mơ rằng tôi bị ốm, nhưng bây giờ nói cho tôi cái gì đó đi: tôi sẽ đi đâu tìm thuốc để vượt qua bệnh đó?" điều đó sẽ chỉ ra cái gì? Nó sẽ chỉ ra anh ta vẫn còn ngủ; nó sẽ chỉ ra rằng anh ta vẫn đang mơ. Mơ vẫn có đó.

Ở Ấn Độ, việc nói tựa vẹt này rằng "toàn thế giới là ảo tưởng" đã đi sâu trong tâm trí, nhưng trong trung tâm giả. Nó không phải là trưởng thành. Chúng ta đã nghe thấy, Upanishads, Vedas và những rishi đã từng nói trong nhiều thế kỉ, rằng thế giới là ảo vọng. Họ đã tuyên truyền ý tưởng này mạnh tới mức những người đang ngủ và mơ, họ tưởng họ thức. Toàn thế giới ngủ, nhưng khổ của họ chỉ ra rằng thế giới là thực, phiền não của họ chỉ ra rằng thế giới là thực.

Vai trò của guru là để cho bạn thoáng nhìn về cái thực - không phải là việc dạy, nhưng là việc làm thức tỉnh. Guru không phải là thầy giáo: guru là người thức tỉnh. Ông ấy phải không cho bạn học thuyết. Nếu ông ấy cho bạn học thuyết, ông ấy là triết gia. Nếu ông ấy nói về thế giới là ảo vọng và tranh cãi và chứng minh rằng thế giới là ảo vọng, nếu ông ấy thảo luận, tranh luận, nếu ông ấy cho bạn học thuyết về mặt trí tuệ, ông ấy không phải là guru, ông ấy không phải là thầy. Ông ấy có thể là thầy giáo, thầy giáo về một học thuyết đặc biệt, nhưng ông ấy không phải là thầy, không phải là guru.

Guru không phải là người cho học thuyết. Ông ấy là người cho phương pháp - những phương pháp có thể giúp bạn ra khỏi giấc ngủ của bạn. Đó là lí do tại sao guru bao giờ cũng là người phá rối giấc mơ của bạn, và khó sống với guru. Rất dễ sống với thầy giáo vì ông ấy không bao giờ phá rối bạn. Thay vì thế, ông ấy liên tục tăng tích luỹ tri thức của bạn. Ông ấy giúp bạn trở nên bản ngã hơn; ông ấy làm cho bạn thành thông thái hơn. Bản ngã của bạn được đáp ứng nhiều hơn. Bây giờ bạn biết nhiều hơn, bạn có thể tranh cãi nhiều hơn. Bạn có thể dạy bản thân bạn, nhưng guru bao giờ cũng là người phá rối. Ông ấy sẽ phá rối giấc mơ của bạn và giấc ngủ của bạn, và bạn có thể đã mơ giấc mơ rất đẹp. Bạn có thể đã trên cuộc hành trình, cuộc hành trình đẹp. Ông ấy sẽ phá rối nó, và bạn sẽ nổi giận.

Guru bao giờ cũng trong nguy hiểm với đệ tử của ông ấy. Bất kì khoảnh khắc nào họ có thể giết ông ấy vì ông ấy sẽ phá rối; đó là điều công việc của ông ấy là gì. Ông ấy không thể giúp được bạn là bản thân bạn như bạn vậy vì bạn là giả. Ông ấy phải phá huỷ sự đồng nhất giả của bạn. Điều đó là đau đớn. Đó là lí do tại sao, chừng nào chưa có tình yêu rất sâu sắc, công việc này là không thể được. Sự thân thiết rất sâu sắc được cần; bằng không ghét sẽ có đó. Cho nên guru không thể cho phép bạn ở gần ông ấy chừng nào bạn chưa buông xuôi; bằng không bạn sẽ là kẻ thù. Chỉ với sự buông xuôi toàn bộ của bạn guru mới có thể làm việc được, vì đó là việc giải phẫu tâm linh.

Do cần thiết, nhiều đau khổ sẽ có đó đối với đệ tử, và nếu anh ta không trong thân thiết sâu sắc với guru điều đó là không thể được. Anh ta sẽ không sẵn sàng để chịu đựng nhiều thế. Anh ta đã tới trong việc tìm kiếm phúc lạc và guru cho anh ta đau khổ. Anh ta đã tới để cảm thấy thật hạnh phúc, và guru tạo ra địa ngục cho anh ta. Lúc ban đầu địa ngục sẽ có đó vì hình ảnh của bạn sẽ bị tan nát, mong đợi của bạn sẽ bị tan nát. Bất kì cái gì bạn đã biết, bạn sẽ phải vứt nó đi. Bất kì cái gì bạn đang là, ông ấy sẽ hoàn tác nó. Thực sự, bạn đang đi qua cái chết.

Ở Ấn Độ, vào thời xưa, chúng ta nói, "acharya mrityuh." Nó nghĩa là thầy, guru, là cái chết. Ông ấy là vậy! Và chừng nào bạn chưa tin cậy vào ông ấy một cách toàn bộ thế, việc mổ giải phẫu này là không thể được vì lúc ban đầu sẽ có đau khổ. Phiền não của bạn sẽ kéo tới; mọi địa ngục bị đè nén của bạn sẽ được lộ ra. Và chỉ nếu bạn tin tưởng, nếu bạn có đức tín sâu sắc và tin cậy vào ông ấy, bạn mới có thể vẫn còn lại với ông ấy; bằng không bạn sẽ trốn đi, vì người này đang làm rối bạn hoàn toàn.

Cho nên, nhớ, công việc của guru, vai trò của ông ấy, là làm cho bạn nhận biết về cái giả của bạn, và bởi vì trung tâm giả của bạn, thế giới của bạn là giả. Thực sự thế giới không phải là ảo vọng, nó không phải là maya. Nó là maya vì mắt của bạn mang tính ảo vọng. Chúng đầy mơ. Bạn phóng chiếu mơ của bạn khắp xung quanh, và thực tại bị làm giả đi. Cùng thế giới đó sẽ trở thành thực khi mắt bạn là thực. Khi trung tâm giả bị phá vỡ và bạn lại được bắt rễ trong trung tâm thực của bạn, trong hiện hữu của bạn, thế giới này sẽ trở thành niết bàn.

Các Thiền sư đã từng liên tục nói rằng thế giới này là niết bàn, chính thế giới này là moksha, giải thoát. Vấn đề chỉ là con mắt. Với mắt giả mọi thứ bị làm giả đi; với mắt thực mọi thứ là thực. Thực thể giả của bạn tạo ra thế giới giả quanh bạn. Và đừng nghĩ rằng tất cả các bạn đều sống trong một thế giới. Các bạn không thể sống cùng được! Từng người sống trong thế giới riêng của mình, và có nhiều thế giới như có các tâm trí vì từng tâm trí đều tạo ra thế giới riêng của nó, môi trường riêng của nó. Ngay cả bạn đang sống trong gia đình, chồng sống trong thế giới riêng của anh ta và vợ sống trong thế giới riêng của cô ta, và có đụng độ mọi ngày giữa hai thế giới này. Chúng không bao giờ gặp gỡ; chúng đụng độ. Gặp gỡ là không thể được.

Với tâm trí không thể có gặp gỡ được - chỉ có đụng độ, xung đột. Khi tâm trí không có, có thể có gặp gỡ. Vợ sống trong thế giới riêng của cô ta, trong mong đợi riêng của cô ta. Chồng với cô ta không phải là chồng thực có đó trong thế giới, anh ta chỉ là hình ảnh riêng của cô ta. Chồng sống trong thế giới riêng của anh ta, và vợ thực không phải là vợ anh ta. Anh ta có hình ảnh của người vợ, và bất kì khi nào người vợ này không đạt tới hình ảnh của anh ta là lại có tranh đấu, xung đột, giận dữ, căm hận. Anh ta yêu mến hình ảnh riêng về người vợ và người vợ yêu mến hình ảnh riêng của cô ta về người chồng, và cả hai người này đều là ảo vọng; họ không tồn tại ở đâu cả. Người vợ thực này có đó và người chồng thực này có đó, nhưng họ không thể gặp gỡ vì giữa hai điều thực này là vợ không thực và chồng không thực. Họ bao giờ cũng có đó, họ sẽ không cho phép gặp gỡ của những người thực.

Mọi người đều đang sống trong thế giới riêng của mình, trong mơ, trong mong đợi, phóng chiếu riêng của mình. Có nhiều thế giới như có các tâm trí. Những thế giới đó là ảo vọng, maya. Khi trung tâm giả của bạn biến mất, toàn thế giới thay đổi. Thế thì nó là thế giới thực. Thế thì lần đầu tiên bạn thấy mọi thứ như chúng vậy. Thế thì không có khổ vì mong đợi ảo vọng biến mất, và với thực tại có thể không có khổ. Thế thì người ta đi tới cảm thấy, "Nó là vậy! Sự kiện là sự kiện!" Chỉ với hư cấu mới có vấn đề, và hư cấu không bao giờ cho phép bạn biết sự kiện. Những hư cấu này của tâm trí là maya.

Vai trò của guru là đập tan hư cấu để cho sự kiện trở thành sẵn có cho bạn và bạn trở thành sẵn có cho sự kiện. "Tính sự kiện" đó là chân lí. Một khi bạn biết tính sự kiện đó, ngay cả guru sẽ là khác. Nếu bạn tới một guru bây giờ, bạn tới với hình ảnh riêng của bạn về ông ấy. Ai đó tới tôi: anh ta tới với hình ảnh riêng của anh ta về tôi. Và thế rồi, nếu tôi không tuân theo hình ảnh của anh ta, anh ta gặp khó khăn. Nhưng làm sao tôi tuân theo hình ảnh của anh ta được? Và nếu tôi cố tuân theo hình ảnh của mọi người, tôi sẽ trong đống lộn xộn. Và mọi đệ tử đều nghĩ tôi phải giống như thế này hay thế nọ; anh ta có khái niệm riêng của mình về guru. Nếu tôi không đáp ứng cho quan niệm của anh ta, anh ta trở nên thất vọng, nhưng đây là cách nó sẽ là vậy. Đệ tử tới với tâm trí, và đây là vấn đề. Tôi phải thay đổi tâm trí anh ta, phá huỷ nó. Anh ta tới với một tâm trí và anh ta nhìn tôi cũng với tâm trí của anh ta.

Tôi đã ở trong một nhà với một gia đình. Gia đình này là người Jaina, cho nên họ không ăn vào ban đêm. Người già trong gia đình này, người ông, ông ấy là người yêu mến sách của tôi. Ông ấy chưa bao giờ gặp tôi, và dễ dàng yêu sách: sách là thứ chết. Ông ấy đến gặp tôi. Ông ấy rất già, và thậm chí đi từ phòng ông ấy đã là khó cho ông ấy. Ông ấy chín mươi hai tuổi, và ông ấy tới gặp tôi. Tôi đã bảo ông ấy tôi sẽ tới phòng ông ấy, nhưng ông ấy nói, "Không! Tôi kính trọng ông nhiều lắm, tôi sẽ tới." Thế là ông ấy tới, và ông ấy đã ca ngợi tôi nhiều lắm.

Ông ấy nói, "Ông giống hệt một tirthankara, như người cao nhất trong huyền thoại Jaina, Mahavira." Các thầy giáo vĩ đại nhất được biết tới là tirthankaras, cho nên ông ấy nói, "Ông giống hệt một tirthankara." Ông ấy ca ngợi và ca ngợi tôi và bóng tối buông xuống.

Ai đó trong nhà tới và nói, "Bây giờ trời muộn rồi. Mời thầy đi ăn tối ạ."

Thế là tôi nói, "Đợi một chút vì cụ già này. Để cụ nói bất kì điều gì cụ muốn nói; thế rồi tôi sẽ tới."

Cụ già nói, "Ông nói gì vậy? Ông định ăn ban đêm à?"

Tôi nói, "Điều đó là được với tôi."

Thế là ông ấy nói, "Tôi rút lại lời của tôi. Ông không là tirthankara. Người thậm chí không biết rằng ăn ban đêm là tội lỗi lớn nhất, người đó có thể biết cái gì khác?"

Bây giờ người này không thể có bất kì gặp gỡ nào với tôi. Không thể được! Nếu tôi không ăn ban đêm, tôi là một tirthankara, một thầy lớn. Tôi còn chưa ăn. Tôi mới chỉ nói rằng tôi sẽ ăn ban đêm, và đột nhiên tôi không còn là tirthankara. Ông già đó nói với tôi, "Tôi đã đi tới biết cái gì đó từ ông, nhưng bây giờ điều đó là không thể được. Bây giờ tôi cảm thấy tôi phải dạy ông cái gì đó."

Khi thế giới này trở thành ảo vọng, guru của bạn cũng sẽ là một phần của nó và sẽ biến mất. Đó là lí do tại sao, khi đệ tử thức tỉnh, không có guru. Điều này sẽ dường như rất ngược đời: khi đệ tử thực sự thức tỉnh, không có guru.

Có những bài thơ hay về Saraha, nhà huyền bí Phật giáo. Với mọi bài thơ dòng kết thúc cuối cùng là "và Saraha biến mất." Ông ấy dạy cái gì đó; ông ấy cho cái gì đó. Ông ấy nói, "Không thế giới không niết bàn, không tốt không xấu. Đi ra ngoài, và Saraha biến mất." Điều đó đã từng là thách đố. Tại sao Saraha liên tục nói "và Saraha biến mất"?

Nếu bạn thực sự đạt tới bài thơ này, tới bất kì cái gì ông ấy đã nói - "Không tốt không xấu, không thế giới không niết bàn" - nếu đệ tử thực sự thức tỉnh tới điều này, Saraha sẽ biến mất. Guru sẽ ở đâu? Guru là một phần của thế giới của đệ tử. Bây giờ sẽ không có thực thể nào như guru và đệ tử; họ sẽ trở thành một. Khi đệ tử thức tỉnh, anh ta trở thành guru, và Saraha biến mất. Thế thì guru không còn đó. Ngay cả guru cũng là một phần của mơ của bạn, của thế giới ảo vọng của bạn. Nhưng bởi vì điều này nhiều vấn đề nảy sinh.

Krishnamurti liên tục nói không có thầy giáo - và ông ấy đúng. Đây là chân lí tối thượng. Khi bạn đã thức tỉnh, bạn là thầy giáo và không có thầy giáo khác. Nhưng đây là chân lí tối thượng, và trước khi điều này xảy ra thầy giáo hiện hữu vì đệ tử hiện hữu. Đệ tử tạo ra thầy giáo; đó là nhu cầu của đệ tử.

Cho nên nhớ điều này: nếu bạn gặp thầy giáo giả, bạn xứng đáng với thầy giáo giả; đó là lí do tại sao bạn gặp thầy giáo giả. Đệ tử giả không thể gặp thầy giáo thực. Bạn tạo ra thầy giáo của bạn, thầy của bạn. Thầy giáo nhỏ hay thầy giáo lớn tuỳ thuộc vào bạn; bạn sẽ gặp người bạn xứng đáng gặp. Nếu bạn gặp người giả đó là vì bạn. Bạn chịu trách nhiệm cho điều đó, không phải người giả kia. Guru cũng là một phần của tâm trí bạn, nó là một phần của thế giới mơ. Nhưng chừng nào bạn chưa trở nên thức tỉnh, bạn sẽ cần ai đó phá rối bạn, ai đó giúp đỡ. Ai đó này là guru nếu người đó cho bạn phương pháp. Người đó đơn giản là thầy giáo nếu người đó chỉ cho bạn học thuyết, nguyên lí, giảng dạy, nhưng bạn có thể cần người đó ngay bây giờ.

Nghĩ về điều đó theo cách này: ngay cả trong mơ có cái gì đó mà có thể giúp được bạn đi ra khỏi nó. Ngay cả trong mơ cái gì đó có thể giúp bạn đi ra khỏi nó. Bạn có thể thử nó trong khi ngủ say. Liên tục lặp lại trong tâm trí, "Bất kì khi nào có mơ, mắt mình sẽ mở ra." Trong ba tuần liên tục nhẩm điều đó ngay khi bạn rơi vào giấc ngủ: "Bất kì khi nào có mơ, mắt mình sẽ mở ra; đột nhiên mình sẽ thức tỉnh." Và bạn sẽ được thức tỉnh. Ngay cả từ giấc mơ bạn có thể được thức tỉnh bởi phương pháp nào đó. Ngay khi rơi vào giấc ngủ, tự nhủ bản thân bạn - nếu tên bạn là Ram, nói - "Ram, đánh thức tôi vào năm giờ sáng." Lặp lại nó hai lần, và thế rồi im lặng rơi vào giấc ngủ. Sớm hay muộn bạn sẽ có được thủ đoạn này. Đích xác vào 5 giờ sáng ai đó sẽ đánh thức bạn. Ngay cả trong mơ, ngay cả trong ngủ, các phương pháp có thể được dùng mà sẽ đánh thức bạn. Cùng phương pháp là hoàn cảnh cho giấc ngủ tâm linh bạn đang ở trong.

Thầy có thể cho bạn phương pháp sẽ giúp cho điều này. Thế thì bất kì khi nào bạn rơi vào trong mơ, các phương pháp này sẽ không cho phép bạn rơi vào, hay bất kì khi nào bạn đã rơi vào trong mơ, đột nhiên bạn sẽ được thức tỉnh. Khi việc thức tỉnh này trở thành tự nhiên cho bạn không có nhu cầu về guru. Khi bạn đã thức tỉnh guru biến mất, nhưng bạn vẫn sẽ cảm thấy biết ơn guru vì ông ấy đã giúp bạn.

Xá Lợi Tử là một trong những đại đệ tử của Phật. Ông ấy đã trở nên chứng ngộ theo quyền riêng của ông ấy; bản thân ông ấy đã trở thành phật. Thế rồi Phật nói với Xá Lợi Tử, "Bây giờ ông có thể đi và di chuyển; bây giờ sự hiện diện của ta không được cần cho ông. Bản thân ông đã trở thành thầy theo quyền riêng của ông, cho nên ông có thể đi và giúp người khác ra khỏi giấc ngủ của họ."

Xá Lợi Tử, khi rời khỏi Phật, chạm chân Phật. Ai đó hỏi Xá Lợi Tử, "Bản thân ông đã trở nên chứng ngộ, cho nên tại sao ông chạm chân Phật?"

Xá Lợi Tử nói, "Bây giờ không có nhu cầu chạm chân ông ấy, nhưng tình huống này có thể xảy ra chỉ vì ông ấy. Bây giờ không có nhu cầu, nhưng điều này có thể xảy ra chỉ vì ông ấy."

Xá Lợi Tử đi xa, nhưng dù ông ấy ở bất kì chỗ nào, buổi sáng ông ấy sẽ phủ phục thân mình trên đất hướng về nơi Phật ở; buổi tối ông ấy sẽ phủ phục bản thân mình và mọi người hỏi, "Thầy làm gì vậy? Thầy phủ phục bản thân thầy theo ai vậy?" vì Phật ở xa xôi, xa nhiều dặm đường.

Ông ấy sẽ nói, "Theo thầy giáo của ta, người đã biến mất. Bản thân ta giờ là guru, nhưng điều đó là không thể được trước ông ấy. Nó đã trở thành có thể chỉ vì ông ấy." Cho nên ngay cả khi thầy giáo biến mất, khi guru biến mất, đệ tử sẽ cảm thấy lòng biết ơn sâu sắc, lòng biết ơn lớn lao nhất có thể có.

Khi bạn đang ngủ, có nhu cầu về ai đó phá rối bạn. Và nếu bạn cho phép ai đó, đó là điều buông xuôi ngụ ý. Nếu bạn nói, "Được, tôi cho phép thầy phá rối tôi," đó là điều buông xuôi ngụ ý - tin cậy. Tin cậy nghĩa là bây giờ cho dù người này dẫn bạn hướng tới khổ, bạn sẽ sẵn sàng di chuyển. Bạn sẽ không hỏi người đó thêm nữa. Bất kì chỗ nào người đó dẫn bạn đi, bạn tin cậy vào người đó. Người đó sẽ không làm hại bạn.

Nếu bạn không tin cậy, thế thì không tiến bộ nào là có thể vì bạn cảm thấy người đó sẽ làm hại bạn. Bạn cảm thấy, theo thuật ngữ của bạn, rằng người đó sẽ làm hại bạn theo nhiều cách, và nếu bạn nghĩ, "Mình tự bảo vệ mình," thế thì không công việc nào thêm nữa là có thể. Nếu bạn không tin cậy vào người giải phẫu của bạn, bạn sẽ không cho phép người đó làm cho bạn thành vô thức. Bạn không biết người đó sẽ làm gì, và bạn sẽ nói, "Mổ đi, nhưng cho phép tôi có ý thức để cho tôi có thể liên tục thấy điều ông đang làm. Tôi không thể tin cậy vào ông được."

Bạn tin cậy nhà giải phẫu của bạn. Ông ấy làm cho bạn thành vô thức vì mọi sự là tới mức trong trạng thái ý thức của bạn, việc giải phẫu sẽ không thể làm được; ý thức của bạn sẽ can thiệp vào. Đó là lí do tại sao tin cậy là mù quáng. Nó ngụ ý bạn sẵn sàng ngay cả trở nên vô thức, ngay cả trở thành mù. Bạn sẵn sàng theo ông ấy tới bất kì chỗ nào ông ấy dẫn tới. Chỉ thế thì cuộc giải phẫu bên trong sâu hơn mới trở thành có thể. Và nó không chỉ là cuộc giải phẫu vật lí, sinh lí; nó là tâm lí. Nhiều đau đớn sẽ được cảm thấy, nhiều phiền não, vì việc tẩy rửa được cần tới và bạn phải bị ném trở lại trung tâm riêng của bạn, điều bạn đã quên hoàn toàn, bị kéo trở lại rễ của bạn lần nữa điều bạn bỏ lại đằng sau xa nhiều dặm.

Điều này sẽ là gian nan và khó khăn; sẽ mất nhiều năm. Nhưng nếu đệ tử sẵn sàng buông xuôi, nó thậm chí có thể xảy ra trong vài giây. Điều đó tuỳ thuộc vào sự mãnh liệt của việc buông xuôi. Thời gian không cần thiết bị phí hoài vì guru phải đi chậm - chậm để cho bạn được chuẩn bị tin cậy nhiều hơn, và ông ấy phải làm nhiều thế chỉ để tạo ra tin cậy. Chỉ để làm cuộc giải phẫu ông ấy phải tạo ra nhiều thứ không cần thiết mà có thể bị bỏ đi. Không cần phí thời gian và năng lượng vào chúng, nhưng chúng được cần chỉ để tạo ra tin cậy.

Tôi trích dẫn lại Saraha; Saraha là một trong số tám mươi tư siddhas - một trong tám mươi tư nhà huyền bí Phật giáo - người đã đạt tới. Saraha nói với những đệ tử đó, người đã trở thành thầy, "Cư xử theo cách mà người khác có thể tin cậy ông. Bây giờ ta biết rằng ông không cần đạo đức; bây giờ ta biết rằng ông không cần qui tắc. Ông đã đi ra ngoài, và ông có thể làm bất kì cái gì ông thích và ông có thể là bất kì cái gì ông thích. Bây giờ, không hệ thống nào, không đạo đức nào tồn tại cho ông. Nhưng cư xử theo cách mà đệ tử có thể tin cậy vào ông." Cho nên các thầy lớn đã cư xử theo cách xã hội chấp thuận. Không phải bởi vì họ cần cư xử theo cách đó; đó chỉ là điều không cần thiết để tạo ra tin cậy. Cho nên nếu Mahavira cư xử theo hình mẫu mà người Jainas đã đặt ra, đó không phải vì có bất kì sự cần thiết bên trong nào. Ông ấy cư xử theo cách đó chỉ để cho người Jainas có thể đi theo và trở thành đệ tử, để cho họ có thể tin cậy.

Đó là lí do tại sao nhiều vấn đề nảy sinh bất kì khi nào một thầy giáo bắt đầu cư xử theo cách mới. Jesus đã cư xử theo cách mới mà không được biết tới cho cộng đồng Do Thái. Không có gì sai trong nó, nhưng điều này trở thành vấn đề. Người Do Thái không thể tin cậy ông ấy. Các thầy cũ của họ đã cư xử khác và người này đã cư xử khác. Ông ấy đã không tuân theo các qui tắc trò chơi, cho nên họ không thể tin cậy vào ông ấy. Do vậy, họ phải đóng đinh ông ấy.

Và tại sao Jesus đã cư xử theo cách đó? Ấn Độ có ở đằng sau điều đó. Ông ấy đã ở đây trong nhiều năm trước khi ông ấy xuất hiện ở Jerusalem. Ông ấy đã được dạy ở đây trong tu viện Phật giáo, và ông ấy đã cố đi theo các qui tắc Phật giáo ở đó, nơi không xã hội Phật giáo nào tồn tại. Trong cộng đồng Do Thái ông ấy đã cư xử dường như ông ấy đã sống trong cộng đồng Phật giáo, và điều đó đã tạo ra toàn thể vấn đề. Ông ấy đã bị giết, bị hiểu lầm, bị sát hại, và lí do chỉ là điều này - rằng người Do Thái không thể tin cậy ông ấy.

Thầy giáo, guru, phải tạo ra nhiều thứ quanh mình một cách không cần thiết, phải làm nhiều điều, chỉ để tạo ra tin cậy. Nhưng ngay cả thế, vấn đề vẫn nảy sinh vì mọi người tới với mong đợi riêng của mình: "Guru phải giống thế này hay giống thế nọ."

Buông xuôi nghĩa là bạn bạn bỏ các mong đợi của bạn, bạn cho phép guru hiện hữu như ông ấy vậy và bạn cho phép ông ấy làm bất kì cái gì ông ấy muốn làm. Cho dù nảy sinh đau đớn, bạn sẵn sàng cho điều đó. Cho dù ông ấy dẫn bạn hướng tới chết, bạn sẵn sàng cho điều đó, vì chung cuộc ông ấy sẽ dẫn bạn tới cái chết sâu sắc. Chỉ sau đó việc tái sinh mới là có thể. Phục sinh là có thể chỉ khi sự đồng nhất cũ của bạn đã bị đóng đinh.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập