Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Phật và chứng ngộ Phật và voi
 
 
Phật và chứng ngộ

Phật và voi

Phật và voi
 
Bản thân Phật Gautam nhớ các kiếp quá khứ của ông ấy: trong một kiếp, ông ấy nói, ông ấy đã là voi, và sau kiếp là voi, ông ấy đã được sinh ra là người. Và lí do tại sao voi được sinh ra như người... ông ấy kể một sự vụ hay:
Khu rừng trong đó voi sống đột nhiên bị bắt lửa. Lúc đó là đêm hè và gió mạnh đang thổi, và cả khu rừng bốc lửa. Con voi này, cũng như các con vật khác, bắt đầu nháo nhào chạy ra khỏi rừng. Vì lửa cháy khắp xung quanh, đã rất khó tìm được lối ra khỏi nó, đặc biệt cho con vật lớn như voi.
Chung cuộc ông ấy đi tới một cây lớn còn chưa bị bắt lửa, và chỉ để nghỉ ngơi chút xíu, ông ấy đứng dưới một cây và nhìn quanh để xem ông ấy phải đi theo hướng nào để thoát ra khỏi lửa. Khi ông ấy nhấc một chân lên để di chuyển, đột nhiên một con thỏ nhỏ chạy tới ngay bên dưới chân ông ấy, cứ tưởng đó là chỗ trú ẩn. Tất nhiên con thỏ không thể thấy được con voi này - con voi này quá lớn.
Trong bóng tối mọi con vật đang run rẩy và sợ hãi thế; thỏ đang run rẩy, sợ cho cuộc sống của nó, và voi sẽ giết thỏ nếu nó để chân xuống. Nếu ông ấy không để chân xuống để di chuyển - và lửa đang lan tới gần hơn! Nhưng con voi chung cuộc quyết định hi sinh cuộc sống riêng của nó, và không giết con thỏ. Chỉ bởi vì quyết định này, tâm thức lấy cú nhảy từ dạng voi sang dạng người.
Mọi người tới từ các nguồn khác nhau với các lí do khác nhau. Lí thuyết hoá thân về căn bản là cách tiếp cận khoa học tới tiến hoá hơn là lí thuyết của Charles Darwin. Điều được biết rõ là những con vật khác nhau có các tính cách khác nhau. Nếu bạn đọc chuyện ngụ ngôn của Aesop hay chuyện Panchtantra cổ đại, là cuốn sách cổ nhất về ngụ ngôn - và các nhà khoa học nghĩ rằng chuyện ngụ ngôn của Aesop tất cả đều được lấy ra từ Panchtantra. Thực ra, về mặt lịch sử, không bao giờ có bất kì người nào với cái tên Aesop; đây là những câu chuyện của Panchtantra được Phật Gautam kể, người cũng được gọi là Bodhisattva (Bồ tát).
Khi từ `bodhisattva' di chuyển từ Ấn Độ - Alexander đã là người đầu tiên đem cái tên của Phật sang phương Tây - nó trở thành `bodhisat'. Đó bao giờ cũng là vấn đề: bất kì khi nào một từ chuyển từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác, và thế rồi sang ngôn ngữ khác nữa, nó liên tục thay đổi hình dạng. Chính Bodhisat trở thành Aesop, nhưng nó đã trải qua ít nhất năm hay sáu ngôn ngữ trước khi nó biến thành Aesop.
Mọi câu chuyện được đích thân Phật kể lại. Mọi câu chuyện đều là về con vật - con vật biết nói - và từng câu chuyện đều có ý nghĩa mênh mông. Nếu bạn nhìn vào thế giới con vật, chẳng hạn, voi có trí nhớ mạnh hơn nhiều so với bất kì con người nào. Nó không bao giờ quên; quên bất kì cái gì là không có trong bản tính của nó. Voi sẽ nhận ra người chủ của nó thậm chí sau ba mươi năm.
 
Chuyện xảy ra... anh họ của Phật Gautam, Devadatta, rất ghen tị với Phật Gautam và chứng ngộ của ông ấy, và cả nghìn đệ tử của ông ấy. Bản thân ông ta là người rất trí tuệ, và ông ta đã trở thành đệ tử của Phật Gautam với hi vọng rằng Phật Gautam sẽ chọn ông ta làm người kế tục. Thứ nhất, ông ta là anh họ của Phật Gautam, rất gần gũi; thứ hai, ông ta thông minh như bạn có thể hi vọng một người là vậy - rất uyên bác, rất học thức.
Thời gian trôi qua và Phật bắt đầu trở nên già lão. Chung cuộc một đêm Devadatta bảo ông ấy, "Đến lúc thầy phải tuyên bố tên của người kế tục thầy vì thầy đang già đi. Không có người kế tục các đệ tử của thầy sẽ chia nhỏ ra thành các nhóm nhỏ sau cái chết của thầy."
Phật nói, "Ông có nghĩ người nào trong đầu không?"
Devadatta lâm vào khó khăn lớn. Ông ta không nghĩ rằng đây sẽ là hoàn cảnh, nhưng ông ta rất tham vọng, cho nên chung cuộc - mực dầu ông ta cảm thấy ngượng ngùng - ông ta nói, "Có, tôi đề cử bản thân tôi. Tôi thuộc vào cùng gia đình; máu chúng ta là như nhau và tôi đã hiểu thấu mọi thứ mà thầy đã nói. Tôi có thể đại diện hoàn hảo cho thầy, và tôi nghĩ không ai khác có thể là đối thủ cạnh tranh với tôi."
Phật nói, "Chính ý tưởng này là bản ngã. Ta chỉ có thể chọn ai đó không bao giờ nghĩ tới việc được chọn, người hồn nhiên tới mức người đó thậm chí không thể nghĩ về điều đó. Chắc chắn ông không thể là người kế tục của ta, cho nên quên mọi thứ về nó đi."
Nhưng Devadatta không thể chấp nhận được tình huống này, điều với ông ta có vẻ giống như việc mất mặt. Ông ta nổi dậy chống lại Phật mà mang đi năm trăm đệ tử theo ông ta - nhưng điều đó đã không làm ra mấy khác biệt. Phật có hàng nghìn đệ tử, và nếu năm trăm người đã đi với Devadatta, điều đó đã không làm ra cho dù một vết mẻ trong tâm xã lớn mà Phật Gautam đã tạo ra.
Năm trăm người này là những người cũng có tham vọng, người muốn địa vị, người muốn được tuyên bố là chứng ngộ - mặc dầu họ đã không chứng ngộ - và người ghen tị với những người đã được tuyên bố là chứng ngộ. Đây là những người đã vào tâm xã lớn của Phật Gautam với tham vọng bản ngã nào đó - họ ra đi.
Nhưng Devadatta không ngồi im; ông ta đã không ra đi chỉ để lui về Himalayas. Ông ta bắt đầu âm mưu chống lại Phật Gautam. Ông ta đã làm nhiều nỗ lực để giết Phật. Và đó là điều tôi muốn kể cho bạn. Ông ta đã bắt một con voi điên, không biết rằng con voi đó đã là bạn của Phật Gautam khi ông ấy còn là đứa trẻ. Nó đã thuộc vào cung điện hoàng gia của Phật Gautam, và nó đã đau buồn khi Phật Gautam rời bỏ cung điện tới mức nó đơn giản thoát vào rừng và bắt đầu cư xử theo cách điên khùng - cú choáng là quá lớn. Nó đã yêu ông ấy như đứa trẻ, và họ đã thực sự là những người bạn lớn. Họ bao giờ cũng đi cùng nhau; trong khu vườn lớn gần sông họ bao giờ cũng được thấy cùng nhau.
Đã gần bốn mươi năm sau đó Devadatta tìm thấy con voi điên này trong rừng. Ông ta xoay xở bắt giữ nó, và ông ta nghĩ rằng đây sẽ là cơ hội lớn; ông ta sẽ đem nó tới chỗ Phật Gautam thiền dưới cây và thả nó ở đó, vì con voi đó đã giết nhiều người rồi... Ông ta không nhận biết rằng con voi đó đã phát điên vì Phật Gautam đã rời bỏ nó từ bốn mươi năm trước.
Thế là con voi lao thẳng vào Phật Gautam, và nó chắc đã giết chết ông ấy. Nhưng khi nó nhận ra Phật, mọi chứng điên của nó biến mất. Nó cúi mình, chạm chân Phật bằng đầu, và quì xuống, để đầu của nó vào lòng Phật. Bốn mươi năm tách rời...! Phật mở mắt và ông ấy không thể nào tin được rằng người bạn cũ, già của mình... ông ấy đã quên mất! Và Devadatta không thể tin được vào điều đó. Ông ta tưởng đó là phép màu. Ông ta trở nên sợ tới mức sau đó ông ta thôi làm bất kì nỗ lực nào để giết Phật Gautam. Nhưng ông ta không có ý tưởng nào về cái gì thực sự đã xảy ra. Nó không phải là phép màu; nó đơn giản là kí ức của voi.
 
Từ "Thiền sư lớn Đại Huệ"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập