Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Phật và chứng ngộ Chứng ngộ là gì?
 
 
Phật và chứng ngộ

Chứng ngộ là gì?

Enlightenment – What Does it Really Mean? | Empirical Spirituality

 

Xin thầy nói đôi điều về sự khác biệt giữa câu hỏi tâm linh “Tôi là ai?” và chấn thương tâm lí của “Tôi là ai?”

 

Nó là sự khác biệt giữa bản ngã và cái ta. Bản ngã là ý tưởng giả của bạn về bạn là ai; nó chỉ là bịa đặt của tâm trí. Nó là khái niệm do tâm trí của riêng bạn bịa ra, nhưng nó không có thực tại nào tương ứng với nó. Nó là hoàn toàn tốt khi có liên quan tới thế giới, vì ở đó bạn xử trí với các bản ngã khác. Khoảnh khắc bạn đi ra ngoài tâm trí, bạn đi ra ngoài bản ngã của bạn, và đột nhiên bạn nhận ra rằng bạn không phải là cái bạn bao giờ cũng nghĩ bản thân bạn là vậy - rằng thực tại của bạn là khác toàn bộ, rằng nó không bao gồm thân thể bạn hay tâm trí bạn, rằng thực ra bạn không có bất kì từ nào để diễn đạt nó. Nhưng nó vẫn không phải là thực tại tối thượng; nó chỉ là ở giữa, ở giữa thực tại tối thượng và tính giả tạo tối thượng. Nó tốt hơn cái giả, nhưng nó thấp hơn cái thực thực sự.

Bạn vẫn đang mang ý tưởng nào đó về tách biệt khỏi sự tồn tại. Tách biệt đó giữ bạn không sẵn có cho mọi phúc lành mà là quyền tập ấm của bạn. Nếu bạn có thể bỏ những bức tường đó và mở bản thân bạn cho cái mênh mông của thực tại, bạn sẽ biến mất như một thực thể tách biệt. Nhưng đây chỉ là một mặt. Mặt bên kia bạn sẽ xuất hiện như thực tại mênh mông, bao la, vĩnh hằng - kinh nghiệm đại dương, cái là kinh nghiệm duy nhất về chứng ngộ hay giải thoát.

Bạn phải gạt bỏ bản ngã trước hết. Đó là chấn thương tâm lí, hay tốt hơn, thảm kịch tâm lí của bạn. Có những tôn giáo đã chấp nhận bản ngã giả là mục đích của tất cả, không có gì bên ngoài nó. Đó là tôn giáo của mọi người vô thần thuộc đủ mọi khuynh hướng khác nhau, của người cộng sản. Hay người vô thần có thể không phải là người cộng sản, nhưng người vô thần dưới bất kì dạng nào đã dừng bản thân người đó tại bản ngã; đó là thực tại tối thượng của người đó. Người đó là người nghèo nhất thế giới. Mọi tôn giáo khác ngoại trừ chủ nghĩa vô thần... vì tôi coi chủ nghĩa vô thần cũng là một loại tôn giáo, một dạng tôn giáo thấp hơn các tôn giáo khác. Ki tô giáo, Do Thái giáo, Mô ha mét giáo, đi xa hơn một bước. Tất cả họ  nhấn mạnh bỏ bản ngã và nhận ra thực tại đích thực của bạn, cái ngã thực của bạn. Nhưng có những tôn giáo như Thiền đi tới chính tận cùng của con đường. Họ không được thoả mãn chỉ bởi việc vứt bỏ bản ngã. Họ được thoả mãn chỉ khi không cái gì còn lại để vứt bỏ - ngay cả cái ngã cũng mất - khi ngôi nhà tuyệt đối trống rỗng, khi bạn có thể nói, “Tôi không hiện hữu.” Hư không này tạo ra không gian cho điều tối thượng nở hoa. Nó không tới từ bất kì đâu khác. Nó bao giờ cũng có đó, chỉ bị cản trở bởi đồ đạc cũ nát, bởi những thứ không cần thiết.

Khi bạn bỏ mọi thứ này đi và tính chủ thể của bạn trở thành trống rỗng - cũng như căn phòng trở thành trống rỗng khi bạn loại bỏ đi mọi thứ từ nó - trong trống rỗng này của tính chủ thể của bạn, hoa của kinh nghiệm tối thượng nở bung - bạn không còn nữa. Một cách tự nhiên, bạn không thể có khổ cũ, chấn thương và thảm kịch cũ. Bạn không thể có bất kì kết nối nào với quá khứ riêng của bạn; bạn đã đột ngột cắt bỏ bản thân bạn khỏi mọi cái bạn vẫn là vậy. Đột nhiên một lối mở mới, tươi tắn toàn bộ... theo một cách nào đó, bạn biến mất. Theo một cách nào đó, cái tinh tuý đích thực của bạn có cơ hội đầu tiên để đi vào vinh quang trọn vẹn của nó, đi vào trong huy hoàng tuyệt đối của nó.

Đây là điều chứng ngộ là gì. Đó là quá trình phủ định: phủ bản ngã, tâm lí; phủ định cái ngã, tâm linh. Liên tục phủ định cho tới khi không cái gì còn lại để phủ định nữa - và bùng nổ! Đột nhiên bạn đã về nhà, với khải lộ rằng bạn chưa bao giờ ra khỏi nhà bạn. Bạn bao giờ cũng ở đó, mắt bạn chỉ bị hội tụ vào các đối thể. Bây giờ mọi đối thể đó đã biến mất. Chỉ việc chứng kiến, nhận biết thuần khiết, còn lại. Việc chứng kiến này là kết thúc của mọi khổ và mọi địa ngục của bạn. Nó cũng là bắt đầu của cổng vàng - những cánh cửa được mở ra lần đầu tiên...

Mọi người đã quên sống hoàn toàn. Ai có thời gian? Mọi người  đang tập dượt cho mọi người khác về cách hiện hữu - và không ai dường như thoả mãn, không bao giờ. Nếu người ta muốn sống, người ta phải học một điều, chấp nhận mọi thứ như chúng vậy, và chấp nhận bản thân bạn như bạn vậy. Bắt đầu sống đi. Đừng bắt đầu tập dượt cho cuộc sống lúc nào đó trong tương lai. Mọi khổ trên thế giới được tạo ra vì bạn đã hoàn toàn quên sống; bạn đã trở nên dính líu vào hoạt động mà không liên quan gì tới sống.

Khoảnh khắc bạn lấy một người đàn ông, bạn bắt đầu tập dượt cho anh ta trung thành. Sống trong khi anh ta trung thành đi - điều đó sẽ không nhiều hơn hai tuần; hai tuần là giới hạn của con người! Sống sâu nhắc nhất có thể được đi - có lẽ việc sống và việc yêu sâu sắc của bạn có thể giúp cho anh ta vẫn còn trung thành ở tuần thứ ba nữa. Và đừng bao giờ phóng chiếu quá nhiều; ba tuần là đủ. Kinh nghiệm riêng của tôi là ở chỗ nếu bạn đã sống ba tuần yêu thương, tuần thứ tư sẽ đi theo. Nhưng bạn bắt đầu làm rối mọi thứ từ khoảnh khắc đầu. Trước khi bạn bắt đầu sống, tập dượt được cần tới; bạn làm hỏng thời gian này bằng việc tập dượt, và người đàn ông có thể đã yêu bạn trong ít nhất hai tuần trở thành bị chán trong vòng hai ngày.

Một người đàn bà không bao giờ lấy chồng. Và khi bà ấy chết, một người bạn hỏi, “Sao bà không bao giờ lấy chồng? Bà đẹp thế.” Bà ấy nói, “Cần gì? Khi có liên quan tới tập dượt, tôi tập cho con chó của tôi, và nó không bao giờ học! Hàng ngày tôi tập cho nó và nó vẫn về nhà muộn trong đêm. Tôi có một con vẹt nói cho tôi mọi điều một ông chồng được trông đợi sẽ nói. Vào buổi sáng nó nói, “Chào em yêu!” Tôi có một người phục vụ chúa ăn cắp vặt, nói dối liên tục. Tôi cần gì phải có một người chồng nữa? Mọi điều đã được đáp ứng rồi.” Chồng được cần cho những điều này sao?

Vợ được cần, không phải để có kinh nghiệm về thân thiết và yêu, mà để làm việc phô diễn cô ấy; chỉ để phô ra cho hàng xóm xung quanh và làm cho mọi người ghen tị rằng bạn có người đàn bà đẹp thế. Đeo vào cô ấy mọi thứ đồ trang sức và làm cho mọi người ghen tị về giầu có của bạn; bằng không, làm sao bạn sẽ phô ra cái giầu có của bạn? Vợ là tủ trưng hàng; cô ấy phô ra thành đạt của bạn, quyền lực của bạn. Một cách tự nhiên bạn phải tập dượt cho cô ấy cách trở thành có tính xã hội hơn, cách giúp cho bạn trong kinh doanh. Câu ngạn ngữ dường như hoàn hảo là đằng sau sự thành công của mọi đàn ông vĩ đại, có người đàn bà - theo nhiều nghĩa khác nhau. Đôi khi chỉ để thoát khỏi cô ấy, người ta trở nên dính líu điên rồ vào việc kiếm tiền.

Khi Henry Ford được hỏi, “Sao ông liên tục kiếm tiền và kiếm tiền mãi thế, khi mà ông đã kiếm nhiều thế rồi? Đó là lúc tận hưởng và thảnh thơi chứ.” Ông ta nói, “Đó không phải là lí do cho việc kiếm tiền. Tôi tham dự vào việc kiếm tiền trước hết là để thoát khỏi vợ tôi, và thứ hai là, tôi trở nên quan tâm tới việc liệu tôi có thể kiếm được nhiều hơn hay cô ấy có thể tiêu nhiều hơn.” Cạnh tranh, cạnh tranh cả đời! Mọi người bị tham gia vào những vở kịch kì lạ. Rất ít người sống một cách đích thực - họ chỉ diễn kịch.

 

Một người đang ngồi trong rạp chiếu phim, và cô vợ liên tục nhắc anh ta cách thức nhân vật chính đang bầy tỏ tình yêu của mình sâu sắc thế cho vợ mình. Cuối cùng, người chồng nói, “Thôi mọi điều vô nghĩa này đi! Em không biết anh ta đã được trả bao nhiêu tiền cho điều đó! Và hơn nữa nó chỉ là diễn kịch; nó không phải là thực tại. Anh chắc chắn nói anh ta là diễn viên cừ.”

Người vợ nói, “Có lẽ anh không nhận biết rằng trong cuộc sống thực tế họ cũng là vợ và chồng.”

Anh ta nói, ‘Trời! Nếu điều đó mà đúng, thế thì anh ta là một nghệ sĩ vĩ đại nhất anh đã từng được thấy; bằng không, thậm chí trên sân khấu việc bầy tỏ nhiều tình yêu thế cho vợ riêng của mình đơn giản nằm ngoài năng lực con người. Anh ta gần như là thiên tài khi có liên quan tới diễn kịch.”

 

... Bạn ở đây để sống. Bạn ở đây để múa. Bạn ở đây để trải nghiệm sống. Những người khác đang làm điều đó cho bạn. Thay mặt bạn mọi người đang yêu, mọi người đang chơi, mọi người đang làm đủ mọi điều. Và cái gì còn lại cho bạn? - chỉ xem. Chết sẽ không có khả năng lấy đi nhiều thứ từ bạn - chỉ cái ti vi của bạn thôi, vì bạn không có cái gì khác. Đây là bản ngã giả, cái đã tạo ra hình mẫu sống giả và phong cách sống giả.

Bỏ mọi thứ giả đi. Là đích thực và thực vào; đó là bước thứ nhất. Và một khi bạn là đích thực và thực, bạn sẽ thấy nó đẹp làm sao. Và điều đó sẽ tạo ra khao khát để đi ra ngoài, trong tìm kiếm chân lí tối thượng, phát biểu chung cuộc và kinh nghiệm chung cuộc, bên ngoài mà không cái gì khác tồn tại.

Mọi người gần như phát rồ - việc lau dọn vô cùng là được cần - và phần lớn sự điên rồ của họ là vì cuộc sống giả của họ; nó không thoả mãn. Thức ăn giả không thể là chất nuôi dưỡng được, nước giả không thể làm dịu cơn khát của bạn, và bản ngã giả không thể cho bạn cuộc sống thực. Đó là số học đơn giản.

 

Từ "Lời mời"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập