Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Tự do khỏi phức cảm bị kìm nén - phần 1
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Tự do khỏi phức cảm bị kìm nén - phần 1

Related image

Kĩ thuật cuối thầy đã thảo luận hôm qua nói rằng khi một tâm trạng nảy sinh để chống lại ai đó hay ủng hộ ai đó, không đặt nó vào người đang có liên quan mà vẫn còn được định tâm. Nhưng khi chúng tôi thực nghiệm với kĩ thuật này trên giận, hận, v.v của mình, chúng tôi cảm thấy rằng chúng tôi đang kìm nén xúc động của mình và nó trở thành phức hợp bị kìm nén. Vậy xin thầy làm sáng tỏ làm sao được tự do khỏi những phức cảm bị kìm nén này khi thực hành kĩ thuật trên.

 

Diễn đạt và kìm nén là hai mặt của một đồng tiền. Chúng là mâu thuẫn, nhưng về căn bản chúng không khác nhau. Trong diễn đạt và trong kìm nén, trong cả hai, người kia là trung tâm.

Tôi giận - tôi kìm nén cơn giận. Tôi diễn đạt giận chống lại bạn; bây giờ tôi kìm nén cơn giận chống lại bạn. Nhưng giận liên tục được phóng chiếu lên bạn dù được diễn đạt hay kìm nén.

Kĩ thuật này không dành cho kìm nén. Kĩ thuật này thay đổi chính cơ sở của cả việc diễn đạt và kìm nén. Kĩ thuật này nói, không phóng chiếu nó lên người kia, bạn là cội nguồn. Dù bạn diễn đạt nó hay kìm nén nó, bạn là cội nguồn. Nhấn mạnh không vào diễn đạt hay kìm nén. Nhấn mạnh là vào việc biết giận này nảy sinh từ đâu. Bạn phải chuyển về trung tâm, cội nguồn từ đó giận, ghét và yêu nảy sinh. Khi bạn kìm nén bạn không di chuyển tới trung tâm này, bạn đang vật lộn với việc diễn đạt.

Giận đã nảy sinh trong tôi. Bình thường, tôi có thể làm hai điều: diễn đạt nó lên ai đó hay kìm nén nó. Nhưng trong cả hai trường hợp tôi quan tâm tới người kia và tôi quan tâm tới năng lượng giận đã trồi lên bề mặt - không với cội nguồn.

Kĩ thuật này là để quên đi người kia hoàn toàn. Chỉ nhìn vào năng lượng giận của bạn đang nảy sinh và đi sâu xuống để tìm ra cội nguồn bên trong bản thân bạn từ đó nó đang tới. Và khoảnh khắc bạn tìm thấy cội nguồn, vẫn còn được định tâm trong nó. Không làm bất kì cái gì với giận - nhớ lấy. Trong diễn đạt bạn đang làm cái gì đó với giận; trong kìm nén bạn cũng đang làm cái gì đó với giận. Không làm bất kì cái gì với giận; không chạm vào nó, chỉ dùng nó như con đường. Chỉ đi sâu xuống vào trong nó để biết điều này đã nảy sinh từ đâu. Và khoảnh khắc bạn sẽ tìm thấy cội nguồn, rất dễ được định tâm ở đó. Giận phải được dùng, thực sự, như con đường để tìm ra cội nguồn. Bất kì xúc động nào cũng có thể được dùng.

Khi bạn kìm nén bạn sẽ không tìm ra cội nguồn, bạn đang vật lộn với năng lượng mà đã kéo tới và muốn được diễn đạt. Bạn có thể kìm nén nó, nhưng nó sẽ được diễn đạt sớm hay muộn vì bạn không thể vật lộn mãi mãi với năng lượng này mà đã kéo tới. Nó phải được diễn đạt. Cho nên bạn có thể không diễn đạt nó lên A, nhưng thế thì bạn sẽ diễn đạt nó lên B hay C. Bất kì khi nào bạn thấy người nào đó yếu hơn bạn, bạn sẽ diễn đạt năng lượng này. Và chừng nào bạn chưa diễn đạt nó bạn sẽ cảm thấy bị nặng gánh, căng thẳng, nặng nề và không thoải mái.

Cho nên nó sẽ được diễn đạt. Bạn không thể kìm nén nó liên tục được. Từ đâu đó nó sẽ rò rỉ ra, vì nếu nó không rò rỉ ra bạn sẽ thường xuyên lo nghĩ về nó. Cho nên kìm nén thực sự không là gì ngoài việc trì hoãn diễn đạt. Bạn sẽ đơn giản trì hoãn.

Bạn giận ông chủ của bạn và bạn không thể diễn đạt được điều đó; điều đó là không kinh tế. Bạn sẽ phải đẩy nó xuống, cho nên bạn chỉ chờ đợi cho tới khi bạn có thể diễn đạt nó lên vợ bạn hay con bạn hay đâu đó khác - lên người hầu của bạn... Và khoảnh khắc bạn về tới nhà bạn sẽ diễn đạt nó. Bạn sẽ tìm ra lí do, tất nhiên, vì con người là con vật hợp lí hoá. Người đó sẽ hợp lí hoá; người đó sẽ tìm ra cái gì đó - cái gì đó rất tầm thường, nhưng bây giờ cái đó sẽ trở thành rất có nghĩa vì bạn có cái gì đó để diễn đạt.

Kìm nén không là gì ngoài việc trì hoãn. Bạn có thể trì hoãn nhiều tháng, nhiều năm. Và những người biết đều nói rằng bạn có thể trì hoãn nhiều kiếp nữa, nhưng nó sẽ phải được diễn đạt. Kĩ thuật này không quan tâm chút nào tới kìm nén hay diễn đạt - không! Kĩ thuật này dùng tâm trạng của bạn, năng lượng của bạn, như con đường cho bạn đi sâu xuống vào bên trong bản thân bạn.

Gurdjieff thường tạo ra những tình huống trong đó ông ấy sẽ áp đặt giận lên bạn, hay hận, hay bất kì tâm trạng khác nào, và điều đó là hiện tượng được tạo ra. Bạn sẽ không nhận biết về điều sắp xảy ra.

Gurdjieff đang ngồi cùng các đệ tử của ông ấy, và khi bạn đi vào bạn không nhận biết về điều sắp xảy ra, nhưng họ sẵn sàng tạo ra giận trong giận. Họ sẽ cư xử theo cách như thế... Ai đó sẽ nói cái gì đó, và cả nhóm sẽ cư xử theo cách xúc phạm bạn tới mức bạn trở nên bực bội. Đột nhiên giận sẽ bật ra; bạn bắt lửa. Và khi Gurdjieff đã thấy rằng bây giờ một điểm đã tới từ đó bạn hoặc có thể đi sâu xuống hoặc bạn có thể đi ra, khi đỉnh đã tới bên trong bạn và bạn sắp sửa bùng nổ, thế thì ông ấy sẽ nói, "Nhắm mắt lại. Bây giờ nhận biết về giận của ông và quay trở lại."

Chỉ thế thì bạn mới nhận ra rằng tình huống này là một tình huống được tạo ra. Không ai quan tâm tới việc xúc phạm bạn - đó chỉ là vở kịch, vở kịch tâm lí - nhưng giận đã nảy sinh. Và cho dù bạn đi tới biết rằng đó đơn giản là vở kịch, năng lượng này không thể đột nhiên đi xuống được, nó sẽ cần thời gian. Bây giờ bạn có thể chuyển xuống tới cội nguồn với năng lượng tụt xuống này. Năng lượng này sẽ chỉ giúp bạn đi xuống tới chỗ nó đã tới từ đó; bây giờ bạn có thể kết nối với cội nguồn nguyên thuỷ. Và đây là một trong những phương pháp thiền thành công nhất.

Tạo ra bất kì tâm trạng nào... nhưng không có nhu cầu vì cả ngày các tâm trạng đều có đó. Dùng bất kì tâm trạng nào để thiền. Thế thì bạn đã quên người kia hoàn toàn, và bạn không kìm nén bất kì cái gì. Bạn chỉ chuyển xuống với năng lượng nào đó mà đã trồi lên. Mọi năng lượng đều tới từ cội nguồn, cho nên ngay bây giờ con đường là ấm áp và bạn có thể dùng con đường đó để đi quay lại. Và khoảnh khắc bạn đạt tới cội nguồn nguyên thuỷ, năng lượng này sẽ lắng vào trong cội nguồn nguyên thuỷ. Nó không kìm nén: năng lượng đã quay lại tới cội nguồn nguyên thuỷ. Và khi bạn trở nên có khả năng thống nhất lại năng lượng của bạn với cội nguồn nguyên thuỷ của bạn, bạn đã trở thành người chủ của thân thể bạn, tâm trí bạn, năng lượng của bạn. Bạn đã trở thành người chủ. Bây giờ bạn sẽ không tiêu tán năng lượng của bạn.

Một khi bạn có thể biết cách năng lượng rơi trở lại với bạn tới trung tâm, không có nhu cầu về bất kì kìm nén nào và không có nhu cầu về bất kì diễn đạt nào. Ngay bây giờ bạn không giận. Tôi nói cái gì đó - bạn trở nên giận. Năng lượng này từ đâu tới? Một khoảnh khắc trước bạn đã không giận, nhưng năng lượng này đã ở trong bạn. Nếu năng lượng này có thể rơi trở lại cội nguồn, bạn sẽ lại là cùng như bạn đã là vậy khoảnh khắc trước.

Nhớ điều này: năng lượng không là giận không là yêu không là ghét. Năng lượng đơn giản là năng lượng - trung lập. Cùng năng lượng này trở thành giận; cùng năng lượng này trở thành dục; cùng năng lượng này trở thành yêu; cùng năng lượng này trở thành ghét. Đây toàn là hình tướng của cùng một năng lượng. Bạn cho hình tướng, tâm trí bạn cho hình tướng, và năng lượng chuyển vào trong nó.

Cho nên nhớ, nếu bạn yêu sâu sắc bạn sẽ không có nhiều năng lượng để giận. Nếu bạn không yêu chút nào, thế thì bạn sẽ có nhiều năng lượng để giận, và bạn sẽ liên tục tìm các tình huống để giận. Nếu năng lượng của bạn được diễn đạt qua dục, bạn sẽ ít bạo hành hơn. Nếu năng lượng của bạn không được diễn đạt qua dục, bạn sẽ nhiều bạo hành hơn. Đó là lí do tại sao quân đội sẽ không bao giờ cho phép mối quan hệ dục cho lính tráng. Nếu điều đó là được phép, quân đội sẽ trở thành tuyệt đối bất lực để đánh nhau.

Đó là lí do tại sao, bất kì khi nào nền văn minh đi tới đỉnh, nó không thể đánh nhau được. Cho nên bao giờ cũng vậy, các xã hội văn hoá hơn và văn minh hơn bị tàn phá và bị đánh bại bởi những nền văn minh kém hơn - bao giờ cũng vậy, vì xã hội phát triển hơn chăm nom tới mọi nhu cầu của các cá nhân của nó, và dục cũng được bao hàm. Cho nên khi một xã hội thực sự được thiết lập, sung túc, nhu cầu dục của mọi người được đáp ứng - nhưng khi nhu cầu dục được đáp ứng bạn không thể đánh nhau được. Bạn có thể đánh nhau rất dễ dàng nếu nhu cầu dục không được đáp ứng. Cho nên nếu bạn muốn có một thế giới hoà bình, nhiều tự do hơn về dục sẽ được cần tới. Nếu bạn muốn có một thế giới của chiến tranh, đánh nhau, thế thì phủ nhận dục, kìm nén dục, tạo ra thái đội chống dục.

Đây là điều rất ngược đời: cái gọi là các thánh nhân và hiền nhân liên tục nói về hoà bình, và họ liên tục nói chống lại dục nữa. Họ liên tục tạo ra bầu không khí chống dục, và đồng thời họ liên tục nói rằng thế giới cần hoà bình, không cần chiến tranh. Điều này là ngớ ngẩn. Người hippies là đúng hơn; khẩu hiệu của họ là đúng: "Làm tình, không làm chiến tranh." Điều đó là đúng. Nếu bạn có thể làm tình nhiều hơn, thực sự bạn không thể làm chiến tranh.

Đó là lí do tại sao cái gọi là các sannyasins những người đã kìm nén dục, bao giờ cũng bạo hành, giận dữ về chẳng cái gì: chỉ giận, chỉ bạo hành, sôi lên, chờ đợi bùng nổ. Toàn thể năng lượng của họ là không được diễn đạt. Chừng nào năng lượng này chưa đổ xuống về cội nguồn, không brahmacharya, không vô dục thực nào là có thể. Bạn có thể kìm nén dục - thế thì nó sẽ trở thành bạo hành. Nếu năng lượng dục chuyển xuống tới trung tâm, bạn sẽ giống hệt đứa trẻ.

Đứa trẻ có nhiều năng lượng dục hơn bạn, nhưng nó là tĩnh lặng trong cội nguồn; nó chưa di chuyển tới thân thể. Nó sẽ di chuyển. Khi thân thể sẵn sàng và các tuyến sẵn sàng và thân thể chín muồi, năng lượng này sẽ di chuyển. Tại sao đứa trẻ trông hồn nhiên thế? Năng lượng ở tại cội nguồn; nó đã không di chuyển. Lần nữa cùng điều này xảy ra khi ai đó trở nên được chứng ngộ. Toàn thể năng lượng di chuyển tới cội nguồn, và người này trở thành như đứa trẻ. Đó là điều Jesus ngụ ý khi ông ấy nói, "Chỉ những người giống như trẻ nhỏ sẽ có khả năng vào vương quốc Thượng đế của ta."

Điều đó có nghĩa là gì? Về mặt khoa học toàn thể năng lượng của bạn đã di chuyển trở lại cội nguồn. Nếu bạn diễn đạt, nó đã đi ra. Và khi nó được diễn đạt, bạn đang tạo ra thói quen cho năng lượng này di chuyển ra, rò rỉ ra. Nếu bạn kìm nén, thế thì năng lượng này đã không di chuyển tới cội nguồn và nó đã không di chuyển ra: nó bị kìm nén. Và năng lượng bị đình lại là gánh nặng.

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập