Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Người vô ý thức
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Người vô ý thức

Image result for unconscious mind

Một đêm tôi rời khỏi Bombay. Quãng năm mươi người bạn đã tới tiễn tôi. Trong một khoang có một người Mô ha mét giáo, và trong khoang kia - vì tầu hoả Ấn Độ chỉ có một toa dài được điều hoà nhiệt đó, được chia thành hai khoang nhỏ - trong khoang kia, có một người brahmin. Bạn có thể biết được mọi người qua dáng vẻ của họ. Người brahmin tuyên bố điều đó ở trên trán mình, người Mô ha mét giáo thì bằng chiếc mũ.

Người trực toa hỏi tôi, "Ông thích đi cùng ai? Một người là người Mô ha mét giáo, một người là người brahmin. Các khoang khác đầy cả rồi."

Tôi nói, "Người brahmin sẽ vui hơn."

Ông ấy nói, "Ông không bao giờ bị mệt mỏi với du hành và bây giờ tôi biết rằng người brahmin sẽ gặp rắc rối." Và khi tôi đi vào, người brahmin, như mọi người brahmin vẫn làm, nằm trên sàn và chạm chân tôi, cứ tưởng rằng tôi là một mahatma lớn vì năm mươi người đã tới tiễn tôi và họ đã chạm chân tôi và đeo vòng hoa cho tôi.

Tôi nói, "Ông làm gì vậy? Tôi là người Mô ha mét giáo." Và ông ta đứng lên và ông ta nói, "Nếu ông là người Mô ha mét giáo, thế thì sao ông không nói thế từ trước? Ông đã làm hỏng cả đêm của tôi. Giờ tôi phải đi tắm trong đêm lạnh này. Ông không xem xét...?"

Tôi nói, "Tôi có thể làm được gì? Tôi đi vào, tôi thậm chí còn không có cơ hội nói một lời và ông đã chạm chân tôi. Hiển nhiên, ông phải tắm rồi."

Thế là ông ta đi tắm trong đêm lạnh, nhưng khi ông ta quay lại ông ta nói, "Ông có thực là người Mô ha mét giáo không?"

Tôi nói, "Tôi chỉ đùa thôi."

"Ông ngụ ý gì, đùa sao? Và nước... nước lạnh như băng."

Tôi nói, "Tôi tưởng ông sẽ hiểu chuyện đùa này chứ."

Ông ta nói, "Điều này không đúng. Tôi đã chắc chắn rằng ông không phải là người Mô ha mét giáo. Nhưng khi ông nói ông là vậy, không có vấn đề về không tin điều đó." Ông ta chạm chân tôi lần nữa và nói, "Xin thứ lỗi cho tôi."

Tôi nói, "Ông sẽ phải tắm lần nữa."

Ông ta nói, "Cái gì? Cái gì đã xảy ra?"

Tôi nói, "Thực sự, tôi là người Mô ha mét giáo. Ông không thể thấy được râu cằm tôi sao?" Ông ta nhìn tôi và ông ta nghĩ phải đi tắm nữa. Ông ta lập tức gọi người trực toa và ông ta nói, "Ông có thể tìm chỗ nào đó khác được không?"

Người trực toa nói, "Cái gì sai vậy? Ông bị rắc rối nào đó sao?" Ông ta nói, "Rắc rối nào đó thôi sao? Tôi đã hai lần phải đi tắm vào giữa đêm. Và giờ tôi không thể ngủ được vì tôi không thể tự thuyết phục được mình rằng ông này là người Mô ha mét giáo. Ông ấy không phải vậy."

Người trực toa nói, "Cứ như tôi biết, ông ấy không phải vậy đâu."

Ông ta nói, "Ông là người rất tốt; ông đã cứu tôi... nhưng ông ấy đã hành hạ tôi."

Tôi nói, "Tôi đơn giản thử xem liệu ông có là người brahmin thực hay không."

Ông ta nói, "Đó là cách thức của các thánh nhân lớn." Ông ta lại chạm chân tôi.

Và người trực toa nói, "Ông làm gì vậy?" - vì ông ấy biết tôi - "ông ấy là người Mô ha mét giáo. Và người brahmin chạm chân người Mô ha mét giáo sao? Ông sẽ xuống thẳng địa ngục."

Ông ta nói, "Thay vì đi xuống địa ngục, tôi sẽ lại đi thẳng vào nhà tắm."

Nhưng đây là thế giới - những người vô ý thức.

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập