Nhận biết và tỉnh táo

Sợ ma

Related image

 

Tâm trí không là gì ngoài nhiều mảnh gắn vào, nhiều ý nghĩ, nhiều sự đồng nhất, và vô trí cắt đi tất cả những cái này và làm ra không gian im lặng trong bạn. Qua vô trí bạn đi tới biết đặc tính của thực tại. Tâm trí giữ bạn mơ, tưởng tượng, quán tưởng. Nó không bao giờ cho phép bạn thấy thực tại như nó vậy. Bạn gần như bao giờ cũng áp đặt ý tưởng của bạn lên thực tại. Và tâm trí bạn có đủ năng lực: nếu bạn cho nó sức mạnh nó có thể tạo ra ngay cả những thứ không thực, dường như chúng là thực.

 

Nơi tôi đã sống, trong làng, bên cạnh nhà tôi có một phố nhỏ, rất hẹp chẳng đi đâu cả ngoại trừ đi tới nhà một tu sĩ brahmin, cũng là một thầy giáo. Ở giữa phố, ngay bên cạnh nhà tôi, có một cây sầu đông khổng lồ.

Cây sầu đông này được y học Ấn Độ coi là có hiệu quả thanh lọc không khí, bầu khí quyền. Lá của nó được coi là chữa cho nhiều bệnh, và hễ gió thoảng qua nó là lại được thanh tịnh hơn. Mọi nhà cổ thường có cây sầu đông quanh nhà. Nhưng chỉ có một nguy hiểm: ma sống trên cây sầu đông.

Và đây là một cây rất cổ đại. Khi chúng tôi mua ngôi nhà đó, vấn đề duy nhất là ở chỗ nó đã được rao bán trong nhiều ngày mà không ai sẵn sàng mua nó vì cây sầu đông cổ này. Và dấu hiệu về ma là rõ ràng.

Ở Ấn Độ, nếu ai đó bị đau ốm hay bị ma ám, người đó được mang tới cây sầu đông. Mật chú nào đó, nghi lễ Veda nào đó được thực hiện, và một cái đinh lớn được đóng vào cây này với ý tưởng rằng ma bây giờ được gắn vào cây này và ma không thể rời khỏi cây được. Và trên cây này có nhiều đinh lớn thế - ai sẽ mua nhà này?

Tôi bảo bố tôi, "Bố đừng lo, bố cứ mua nó đi. Khi có liên quan tới ma, con sẽ xử lí chúng."

Bố tôi nói, "Con nói gì? Nó là cây cổ đại và mọi người đều ngăn cản: `Đừng mua nó. Thậm chí nó có được cho không cũng đừng lấy.'"

Nhưng chúng tôi có nhu cầu về nhà ở. Chung cuộc tôi đã thuyết phục được bố tôi, "Bố đừng lo. Chúng ta sẽ chặt cây sầu đông đi, và khi chúng ta chặt cây sầu đông và ném nó xuống sông, tất cả ma sẽ đi cùng cây này. Chúng bị đóng đinh rồi, chúng không được tự do."

Ông ấy nói, "Điều đó đúng, chúng đã bị đóng đinh."

Vì điều đó, cây sầu đông đã là niềm vui thế cho tôi. Tu sĩ brahmin, người cũng là thầy giáo ở trường trung học, cũng là thầy giáo của tôi. Ông ấy nói rất nhiều về bạo dạn và thế này thế nọ. Và trong đêm khi ông ấy về nhà, vì ông ấy thường dạy kèm riêng, ông ấy sẽ chạy, nói, "Hare Krishna, Hare Rama! Hare Krishna, Hare Rama!" Và ông ấy sẽ chạy, vì đó là ngõ cụt – nhà ông ấy.

Một hôm tôi hỏi ông ấy, "Thầy là người bạo dạn thế. Em không thấy thầy làm `Hare Rama, Hare Krishna' này ở bất kì đâu ngoại trừ gần cây sầu đông."

Ông ấy nói, "Cây sầu đông đó là nguy hiểm."

Một trong những học sinh bạn tôi thường đi tới nhà ông ấy buổi tối để học, và cậu ta rất sợ. Thầy giáo của cậu ta, bố cậu ta cũng sợ - nhưng đó là lối tắt; bằng không họ phải đi gần một dặm đường thì họ mới về tới đó – cho nên cậu ta thường mang theo đèn.

Tôi bảo cậu ta, "Bạn ngu thế. Trong bóng tối bạn có thể trốn được, nhưng nếu bạn mang đèn, bạn đang khai bản thân bạn ra. Ma không thể nhìn thấy được trong bóng tối, nhưng trong ánh sáng của đèn..."

Cậu ta nói, "Bạn dường như đúng." Cậu ta đi hỏi thầy giáo.

Thầy giáo nói, "Không, đừng lo. Nhưng bạn kia cũng có lí. Nếu em thấy ma nào đó trong bóng tối, em có thể chạy thoát, theo cách này  cách nọ. Nhưng nếu em có đèn, ma sẽ đi thẳng tới em."

Nhưng nó nói, "Không có đèn em không thể đi vào phố này được."

Thế là thầy giáo nói, "Đừng lo nghĩ."

Cậu bé nói, "Thầy đang hỏi về bị lo nghĩ sao? – Em sợ thế em không thể về nhà bây giờ được." Tôi đã làm cho cậu ta sợ với bao nhiêu là chuyện về ma của cây sầu đông – rằng chúng nhảy lên mọi người, rằng đó không phải là một con ma mà gần như là một toán ma, cả một bầy ma – tới mức cậu ta yêu cầu thầy giáo, "Xin thầy đi cùng em, ít nhất tới đường cái."

Thầy nói, "Thầy có thể làm điều đó một ngày, nhưng không mọi ngày."

Tôi ngồi trên cây với một cái thùng cũ trước để đựng dầu. Thầy giáo tới với vẻ bạo dạn lớn, để biểu lộ cho đệ tử của ông ấy rằng không có vội vàng gì. Nhưng thế rồi tôi đập vào cái thùng và ném nó chụp vào đầu thầy giáo... và có nhiều hỗn loạn thế! Ông ấy ngã nhào, học trò ngã nhào, toàn thể hàng xóm tụ tập lại, "Có chuyện gì vậy?"

Tôi cũng trèo xuống để hỏi, "Có chuyện gì vậy?"

Thầy giáo nhìn tôi và nói, "Cứu tôi với!"

Thế là tôi nói, "Có chuyện gì nào? Em vừa mới đi ngủ và em nghe thấy tiếng ồn này. Nhưng điều đó cũng đã xảy ra trước rồi. Tốt hơn cả là thầy nên đi đường dài. Con đường này là nguy hiểm."

Ngay cả thầy giáo cũng run bắn, vã mồ hôi... "Hare Krishna, Hare Rama," vì ai biết được?... thầy cũng phải quay lại.

Cậu bé về nhà và thầy giáo nói, "Tôi nên làm gì bây giờ?"

Tôi nói, "Thầy phải đi qua chỗ nguy hiểm này. Em không thể giúp được; bất kì cái gì cũng đều có thể. Đó không chỉ là một con ma. Nếu đó là một con ma em có thể đã thuyết phục được nó đừng làm phiền thầy, nhưng có gần như cả một bầy ma."

Ông ấy nói, "Thế thì tốt hơn cả là tôi đi theo đường kia."

Tôi nói, "Thầy đi đường kia đi, nhưng đừng bao giờ nói về bạo dạn của thầy và mọi thứ mà thầy dạy ở trường."

Rất khó tìm được thợ chặt cây này. Bố tôi muốn loại bỏ nó, vì nó là rắc rối không cần thiết cho mọi hàng xóm. Và ai mà biết được? – điều đó có thể đúng chứ.

Thế là tôi kéo một ông già người Mô ha mét giáo tới, ông này nói, "Tôi không tin vào ma." Ông ấy là một người Mô ha mét giáo rất già. Tôi doạ ông ấy nhiều nhất có thể được.

Tôi nói, "Đừng nhận rủi ro này. Ông đủ già rồi, và đó lại gần như là một bầy ma."

Ông ấy nói, "Đừng lo nghĩ."

Tôi càng doạ ông ấy... Và toàn thể kế hoạch của tôi là ở chỗ ông ấy sẽ nhận việc đó như một thách thức, bằng không chẳng ai sẵn sàng. Tôi đã đi tới nhiều người chặt cây. Tất cả họ đều nói, "Cây đó chúng tôi không thể chạm vào được đâu."

Cho nên đây là phương cách cuối cùng của tôi – rằng tôi bắt đầu nói về ma, không về cây hay chặt cây.

Đích thân ông ấy đề nghị chuyện đó, "Nếu cháu muốn, ông có thể chặt cây đó."

Tôi nói, "Không, cháu sẽ không nói rằng ông làm điều đó. Ông già rồi và ma lại có nhiều, và ông sẽ một mình. Mặc dầu cháu sẽ giúp ông nhiều nhất có thể được, nhưng cháu nhỏ thế."

Ông ấy trở nên ngày càng bị thách thức hơn. Ông ấy mang rìu và bảo tôi, "Đi cùng ông. Ông sẽ chặt cây đó với mạo hiểm đời ông." Mọi người trong khu lân cận đều ngăn cản ông ấy, ngăn cản về mặt vật lí - "Đừng chạm tới cây đó!"

Và tôi hỏi mọi người, "Có ai đã thấy ma chưa?" Không ai đã bao giờ thấy bất kì ma nào, ngoại trừ thầy giáo kia. Và đó không phải là ma, đó là cái thùng đựng dầu. Và ông ấy nghi ngờ tôi, vì đây đó ông ấy đã nói với mọi người, "Tôi ngờ rằng ma không thể mang thùng đựng dầu được."

Nhưng ông ấy ương ngạnh thế: ông ấy đã chặt cây này. Không có ma hay bất kì cái gì, nhưng ông ấy trở nên sợ hãi bên trong thế về điều ông ấy đã làm chỉ vì thách thức... người ta chẳng bao giờ biết cả.

Ngày cây này bị chặt, ông ấy bị ốm. Tôi tới thăm ông ấy. Ông ấy nói, "Cháu đúng. Giờ ông một mình trong nhà và những con ma kia hành hạ ông."

Tôi nói, "Ma nào?"

"Những con ma có trên cây sầu đông ấy; tất cả chúng tới ông."

Tôi nói, "Ông có thể chỉ cho cháu xem không?"

Ông ấy nói, "Điều đó là rắc rối. Nếu bất kì ai khác ở đây, chúng biến mất hoàn toàn. Và khi ông một mình, chúng hành hạ ông theo cách mà cháu sẽ không tin – ai đó đang ngồi trên ngực ông, ai đó đang giật tóc ông, và nỗi sợ là tới mức ông thậm chí không thể la lên được."

Cụ già đó chết, và đã không có ma hay bất kì cái gì. Tôi đã trèo lên trèo xuống cây sầu đông đó cả nghìn lần trong việc tìm ma – tôi chưa bao giờ thấy bất kì cái gì. Nhưng con người đã tạo ra nỗi sợ hãi.

 

Tâm trí bạn rất có tính bịa đặt. Một khi nó tạo ra cái gì đó, nó bắt đầu tin vào thực tại của cái đó. Và bằng tâm trí rất khó biết cái gì là thực và cái gì chỉ là tưởng tượng của bạn.

Chỉ trong trạng thái vô trí thì mọi thực tại do tâm trí tạo ra mới biến mất, mọi ma biến mất. Một thực tại thanh tịnh, tuyệt đối im lặng nảy sinh trong cái nhìn của bạn.

 

Từ “Quay vào trong”

 

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập