Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Ông phải dừng người ngu lại
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Ông phải dừng người ngu lại

Giai thoại Thiền không phải là cái gì đó để đọc. Khi có liên quan tới đọc, chúng là vô giá trị. Chúng là cái gì đó để được sống; đó là cách duy nhất để hiểu chúng. Trí tuệ là tuyệt đối không được cần tới. Điều được cần là hồn nhiên; điều được cần không phải là tri thức, mà là khiêm tốn, khiêm tốn rằng biết, "Tôi không biết gì."

 

Với hiểu biết này rằng bạn không biết gì, những đối thoại nhỏ này giữa các Thiền sư trở thành có nghĩa mênh mông, nhưng bạn phải lắng nghe không bằng tai, mà bằng tâm; không bằng tâm trí mà bằng bản thể im lặng của bạn. Cái gì đó rất quan trọng đang được truyền đạt. Chăm chú vào.

 

Một lần, Hakugan nói với Dược Sơn, người đang đọc kinh, "Ông phải dừng người ngu lại."

 

Không có cái gì dũng cảm hơn Thiền. Đã từng có các Thiền sư đốt kinh sách linh thiêng, đã từng có các Thiền sư đốt ngay cả tượng gỗ của Phật Gautam vì đêm quá lạnh.

Hakugan đang nói với Dược Sơn, "Ông phải dừng người ngu lại."

Mọi cái gọi là người trí thức thông thái, bác học, giáo sĩ, tất cả đều là người ngu; vì để mọi người bị dính líu vào trong kinh sách là đem họ đi xa khỏi bản thân họ. Bạn sẽ không tìm thấy bản thân bạn trong kinh sách. Bạn phải đi vào trong, bỏ mọi kinh sách, triết lí và tôn giáo bên ngoài, dù chúng dường như đúng thế nào, dù logic của chúng hợp lí và có lí thế nào. Logic không thể làm dịu cơn khát của bạn, và cội nguồn của nó không là cùng như cội nguồn của yêu.

Logic nảy sinh từ tâm trí bạn, yêu nảy sinh từ trái tim bạn. Nhưng yêu nảy sinh từ trái tim là giống như không khí của Poona - bị ô nhiễm, hoàn toàn bị ô nhiễm. Poona là thành phố bị ô nhiễm thứ tư trên thế giới. Yêu của tâm trí chỉ là lời, yêu của trái tim có chút cuộc sống, nhưng nó rất bị què quặt. May mắn là bạn không kết thúc ở trái tim, con đường đi sâu hơn một chút.

Có loại yêu khác; chỉ để tạo ra phân biệt chúng ta sẽ gọi nó là từ bi. Nó là yêu không có ham muốn sở hữu, yêu không có ham muốn quyền lực, yêu muốn đơn giản chia sẻ phúc lạc của nó, duyên dáng của nó, niềm vui của nó, và không đòi hỏi cái gì đền đáp lại.

Bạn có thể hiểu những giai thoại này chỉ từ yêu của bạn. Cho nên trong khi tôi đang đọc, lắng nghe tới chính trung tâm bản thể bạn... và tôi đã từng dạy bạn không là cái gì khác ngoài việc đi vào trong trung tâm. Từ giờ trở đi tôi muốn bạn, ngay cả khi tôi đang đọc, không chỉ là người nghe, mà là thiền nhân. Trong im lặng tuyệt đối những hoa này của vĩnh hằng nở ra.

Dược Sơn phân vân, vì kinh sách là kinh sách linh thiêng. Và Hakugan, người mà bản thân ông ấy đã được biết tới là một thầy lớn, đã nói dừng người ngu lại, "Ném những kinh sách này đi. Mọi tri thức của ông, làm nghèo thực tại đi, đều không là gì cả; vì ông không biết theo cách riêng của ông, ông đơn giản sống theo thượng đế học, triết lí, tôn giáo vay mượn. Ông có thể nói như phật, ông có thể trích dẫn đích xác lời của Phật, nhưng nếu bản thân ông không là phật, ông là người ngu."

Đó là cơ hội hiếm hoi khi may mắn một người chứng ngộ, Hakugan, đi qua khi Dược Sơn đang đọc kinh sách. Chỉ đi ngang qua ông ấy nói, "Ông phải dừng người ngu lại."

"Ông phải dừng người ngu lại."

Khi cuộn văn bản lại, Dược Sơn hỏi, "Giờ là mấy giờ rồi?" Hakugan đáp…

 

Đây là những điều tinh tế, tao nhã của thế giới của Thiền. Nó là câu hỏi kiểm tra. Dược Sơn là một học giả lớn, và ông ấy không thể để Hakugan đi mà không kiểm tra xem liệu bản thân Hakugan có chứng ngộ không hay liệu ông này chỉ làm bẽ mặt mình bằng việc nói, "Ông phải dừng người ngu lại."

Ông ấy hỏi, "Giờ là mấy giờ rồi?"

Một câu hỏi đơn giản, bạn sẽ nghĩ vậy; nhưng nó không phải là câu hỏi đơn giản vì những người biết thiền, biết rằng tâm trí biến mất và cùng với tâm trí, thời gian biến mất. Thời gian là phóng chiếu của tâm trí. Không có tâm trí không có thời gian. Có vĩnh hằng, có khoảnh khắc này, nhưng bạn không thể nói khoảnh khắc này là gì.

Nếu Hakugan cũng chỉ là học giả, ông ấy chắc đã bị mắc vào câu hỏi này. Nhưng ông ấy là thầy. Ông ấy đáp, "Chính ngọ." Khoảnh khắc này là chính trưa.

 

Dược Sơn tiếp đó nói, "Vẫn còn hình mẫu này."

 

Ông ấy đang nói tới hình mẫu của quá khứ, hiện tại và tương lai; ông ấy đang nói với Hakugan rằng lời của ông này "Chính ngọ," ngụ ý rằng đã có sáng và sẽ có tối - rằng vẫn có thời gian.

Đó là lí do tại sao ông ấy nói, "Vẫn còn hình mẫu này, phân chia này - sáng, trưa, tối, chiều, đêm và ngày. Tâm trí ông đầy phân chia. Khi không có tâm trí không có phân chia."

Hakugan đáp lại rằng ông ấy không có cái gì,

 

"Ta thậm chí không có hư không," với điều đó Dược Sơn nói, "Ông quá giỏi."

 

Trong bất kì hoàn cảnh nào khác, dường như là Dược Sơn đang ca ngợi ông ấy bằng việc nói, "Ông quá giỏi," nhưng đó không phải là ca ngợi trong Thiền, nó là kết án rất tinh vi: "Ông vẫn là nhà trí thức lớn, đừng giả vờ là thầy."

 

Hakugan bình, "Ta chỉ là vậy. Ông thì sao?"

 

Ông ấy đã không phủ nhận ông này. Ngược lại ông ấy đơn giản chấp nhận điều đó: "Đây là thực tại của tôi, tôi chỉ là thế này, người dốt nát. Tôi không tuyên bố là chứng ngộ, tôi không tuyên bố cái gì, thậm chí tôi không biết hư không. Ông thì sao?"

 

Dược Sơn nói, "Tôi đi khập khiễng, vụng về cả trăm đường, lóng ngóng cả nghìn lần; dầu vậy tôi vẫn đi theo đường này."

 

Ông ấy không sẵn sàng bỏ kinh sách của mình, nhưng ông ấy không là kẻ bản ngã, ông ấy chấp nhận bản thân ông ấy.

 

"Tôi đi khập khiễng, vụng về cả trăm đường, lóng ngóng cả nghìn lần; dầu vậy tôi vẫn đi theo đường này."

Một dịp khác, Dược Sơn hỏi một sư, "Ông từ đâu tới?"

"Từ hồ miền nam," sư đáp.

"Hồ có làm ngập bờ không?" Dược Sơn hỏi.

"Còn chưa," sư trả lời.

Thế rồi Dược Sơn nói, "Mưa nhiều thế và hồ vẫn chưa đầy nhỉ?"

Nhưng sư im lặng.

 

Ông ấy có thể nói gì được? Điều đó là đúng, có nhiều mưa thế, nhưng hồ không tràn ngập.

Đây là những phát biểu có tính biểu tượng. Thầy mưa xuống nhiều hơn là bạn đã bao giờ có thể chứa, nhưng bạn thậm chí không đầy; nói gì về tràn ngập?

Là đệ tử là cơ hội lớn để nhận mưa, cái đang mưa rào liên tục từ ân huệ và kinh nghiệm của thầy. Chừng nào bạn chưa bắt đầu trở thành hồ tràn ngập, bạn đã không làm xong bài tập về nhà. Bạn đã làm phí thời gian của bạn, bạn đã làm phí cơ hội có giá trị.

Dược Sơn là đúng khi ông ấy nói, "Mưa nhiều thế và hồ vẫn chưa đầy nhỉ?"

Sư đáng thương này không có câu trả lời. Nhưng ngay cả trong im lặng của ông ấy có sự biết ơn lớn lao.

 

Từ "Thiền: Sét Kim cương"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập