Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Ông là câu trả lời
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Ông là câu trả lời

Khi Ngưỡng Sơn còn sống ở chùa Quan Âm, ông ấy treo một bảng yết thị trên đó viết, "Không câu hỏi khi kinh đang được đọc!"
 
Kinh này là kinh Phật.
 
Một sư tới thăm thầy, và đúng vào lúc Ngưỡng Sơn đang đọc kinh, cho nên sư này đứng bên cạnh ông ấy cho tới khi Ngưỡng Sơn đã kết thúc việc đọc và cuộn kinh lại.
Ngưỡng Sơn nói, "Ông có hiểu không?"
Sư này đáp, "Tôi không đọc kinh này – làm sao tôi có thể hiểu được nó?"
 
Sư này bỏ lỡ một cơ hội hiểu biết lớn lao. Chân lí không được viết trong kinh, nhưng trong việc đóng lại kinh, trong việc bỏ mọi quá khứ, dù đẹp thế nào.
Khi ông ấy đóng kinh lại, ông ấy đang chỉ ra rằng khi bạn được kết thúc với mọi kinh, hiểu biết nảy sinh theo cách riêng của nó. Nó không tới từ bất kì sách nào, bất kì kinh sách nào, bất kì lời kinh nào. Đó là lí do tại sao ông ấy đã hỏi một câu hỏi rất ngớ ngẩn, "Ông có hiểu không?"
Sư đáng thương này chỉ đợi để hỏi cái gì đó, chờ đợi khi việc đọc kinh được chấm dứt và ông ấy có thể hỏi câu hỏi. Nhưng thầy bao giờ cũng ở trước đệ tử; trước khi ông này có thể thốt ra thậm chí một lời, Ngưỡng Sơn nói, "Ông có hiểu không?"
 
Sư này đáp, "Tôi không đọc kinh này – làm sao tôi có thể hiểu được nó?"
 
Sư này đang biểu lộ tâm trí bình thường của mình, biểu lộ rằng ông ấy không hiểu ngôn ngữ của những người biết, đang biểu lộ dốt nát của ông ấy mà thậm chí không nhận biết rằng nếu Ngưỡng Sơn hỏi, "Ông có hiểu không?" thầy hoàn toàn biết rằng thầy đọc kinh, thay vì đọc sư này. Nhưng khi ở gần xấp xỉ với đệ tử, thầy đóng kinh lại, thầy đang nói cái gì đó mà không nói nó. Thầy đang nói, "Khoảnh khắc ông tự do với kinh, ông tự do với tâm trí và mọi vấn đề của ông sẽ biến mất. Xin đừng hỏi chúng!"
 
Ngưỡng Sơn nói, "Ông sẽ hiểu về sau."
 
Khoảnh khắc này ông bỏ lỡ rồi; ta đã cho ông một cơ hội lớn về sự hiện diện của ta và im lặng của ta, ta đã làm mọi thứ để chỉ ra cho ông rằng kinh phải được kết thúc. Không may ông đã bỏ lỡ, nhưng đừng lo, ông sẽ hiểu về sau.
 
Về sau sư này đem vấn đề này lên tới Gonto, ông này nói, "Lão sư già đó! ‘Lão sư’ có nghĩa là thầy, thầy già. “Điều ta nghĩ là ở chỗ, nói cho đúng, những mẩu giấy thừa cũ đó đáng bị chôn vùi vẫn còn với chúng ta."
 
Bây giờ ông ấy đang mang sư này tới cùng không gian mà ông này đã bỏ lỡ khi Ngưỡng Sơn đóng kinh lại. Ông ấy đang nói rằng, "Chúng ta vẫn bị chất đầy bằng những mẩu giấy thừa cũ mà đáng bị chôn vùi: chúng vẫn còn bên trong chúng ta. Đó là lí do tại sao ông đã bỏ lỡ cơ hội đó, cơ hội lớn. Bằng không ông chắc đã tìm ra câu trả lời: ông là câu trả lời!"
 
Từ "Thiền: Bước nhảy lượng tử từ tâm trí sang vô trí"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập