Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Câu chuyện về Ramateertha
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Câu chuyện về Ramateertha

Tôi sẽ kể cho bạn một sự vụ thực tại đã xảy ra, ngay lúc bắt đầu thế kỉ này. Một thanh niên, Ramateertha, là một giáo sư toán học ở đại học Lahore University, và anh ta chắc chắn là một thiên tài. Anh ta nổi tiếng về sự vụ này – có lẽ không ai khác đã làm điều đó theo cách này... Trong các kì thi, giấy ghi câu hỏi có một chú thích, "Trả lời bất kì năm trong bẩy câu hỏi." Khi anh ta còn là sinh viên đây đã là thực hành nhất quán của anh ta: anh ta sẽ trả lời đủ bẩy câu hỏi với một chú thích, "Chấm bất kì năm câu hỏi nào." Anh ta bao giờ cũng trả lời đúng đích xác bẩy câu hỏi, cho nên không có vấn đề gì với anh ta – bạn có thể tự mình chọn bất kì năm câu hỏi nào, bất kì câu nào bạn muốn chấm. Khi anh ta qua kì thi sau tốt nghiệp - anh đã đứng đầu đại học về toán, anh ta được huân chương vàng – anh ta lập tức được bổ nhiệm làm giáo sư. Anh ta có tầm cỡ của một nhà trí thức lớn. Và cũng lúc đó Vivekananda trở về từ Mĩ.

Vivekananda là sư và đệ tử của Ramakrishna, người đã chứng ngộ nhưng không có giáo dục. Ramakrishna không đủ tài nói để xoay xở nói được cái gì đó về kinh nghiệm của mình, cho nên ông ấy đã chọn Vivekananda, một người rất thông minh, từ tầng lớp ưu tú của giới trí thức của Bengal. Vivekananda gây ấn tượng cho mọi người trên khắp thế giới, bất kì chỗ nào ông ấy tới; bây giờ ông ấy đã quay lại từ Mĩ và định đi vòng quanh Ấn Độ. Ông ấy đã tới Lahore, tới đại học nơi Ramateertha là giáo sư, và Ramateertha bị ấn tượng bởi Vivekananda tới mức anh ta muốn được ông ấy khai tâm ngay lập tức.

Bản thân Vivekananda chỉ là một người trí thức, nhưng có nhân cách rất thuyết phục, một nhân cách rất gây ấn tượng. Ông ấy hấp dẫn Ramateertha ngay lập tức vì họ cả hai đều là những người trí thức, cho nên lập tức có hài hoà, đồng bộ giữa tâm trí họ. Vivekananda đã khai tâm cho anh ta vào tính chất sannyas, và Ramateertha tự mình ra đi chuyến đi thế giới.

Ramateertha nói giỏi hơn bản thân Vivekananda, có tính thơ ca hơn nhiều, gây ấn tượng hơn nhiều... không như một nhân cách, vì Vivekananda có vẻ giống như người khổng lồ – ông ấy có thân thể to lớn – nhưng Ramateertha dường như còn cao siêu hơn, về mặt trí tuệ. Nói riêng, ông ấy chìm đắm nhiều thế trong thơ ca Persian, A rập, và Urdu, điều là duy nhất khi có liên quan tới huyền môn của họ – tất cả họ đều thuộc vào truyền thống các nhà huyền bí Sufi.

Cho nên Ramateertha có một số khu vực mới mà về nó Vivekananda không có tri thức. Anh ta cũng gây ấn tượng rất nhiều cho mọi người ở bất kì chỗ nào anh ta đi. Và vấn đề với tâm trí là ở chỗ nếu mọi người bị ấn tượng bởi bạn, dần dần, dần dần nó có hiệu quả phản hồi. Vì họ bị ấn tượng bởi bạn, bạn trở nên bị ấn tượng bởi bản thân bạn: "Mình phải đang mang thông điệp lớn lao nào đó; bằng không tại sao nhiều người thế phát điên về mình?" Anh ta trở nên bị thuyết phục rằng anh ta đã chứng ngộ. Đám đông đi theo anh ta ở mọi nơi đã thuyết phục anh ta rằng anh ta đã chứng ngộ.

Khi anh ta quay lại Ấn Độ, anh ta tưởng tượng sự đón nhận lớn lao... Một cách tự nhiên, người chứng ngộ quay về nhà, sau khi gây ấn tượng toàn thế giới... Anh ta đi thẳng tới Varanasi, nơi đã là thành trì Hindu trong nhiều thế kỉ, và là nơi những người Hindu có học có hội đồng của họ để quyết định ai là chứng ngộ và ai là không. Không ai trong những người có học thức này là chứng ngộ, nhưng họ có học thức rất lớn khi có liên quan tới kinh sách. Cho nên Ramateertha đầu tiên tiếp cận tới hội đồng những người có học thức để tìm kiếm việc công nhận.

Bây giờ với tôi, ngay cả ý tưởng về có được công nhận từ ai đó có nghĩa là bạn không chắc chắn về việc đạt tới riêng của bạn – bạn đang yêu cầu việc công nhận từ những người không chứng ngộ! Trên nền tảng nào họ có thẩm quyền để công nhận bạn?

Ngay chỗ đầu tiên, việc yêu cầu của bạn làm sự việc thành chắc chắn rằng bạn không chứng ngộ. Thứ hai, bạn đang yêu cầu những người bản thân họ không chứng ngộ – điều đó làm mạnh thêm việc bạn không hiểu chứng ngộ là gì. Chứng ngộ không bao giờ cần việc công nhận của bất kì ai; nó là hiện tượng tự bản thân rõ ràng. Cho dù toàn thế giới nói bạn không chứng ngộ, chả thành vấn đề. Và cho dù toàn thế giới nói bạn chứng ngộ và bạn không chứng ngộ, thế nữa, bạn sẽ không trở nên chứng ngộ.

Cái gì đó rất kì lạ đã xảy ra ở đó: một học giả của hội đồng này hỏi Ramateertha – Điều cực kì ngu xuẩn cho Ramateertha là đi tới hội đồng này – một học giả hỏi, "Ông có biết tiếng Phạn không?" Và Ramateertha không có tri thức về tiếng Phạn, vì anh ta tới từ phần bây giờ ở Pakistan. Nó là khu vực của người Mô ha mét giáo; ở đó ngôn ngữ của người có học thức là tiếng A rập, Persian, Urdu. Nó không phải là phần mà tiếng Phạn có bất kì ảnh hưởng nào. Cho nên anh ta đã được bắt rễ rất sâu trong văn học Persian và A rập, và chắc chắn văn học Sufi có cái đẹp mà văn học tiếng Phạn không có.

Văn học tiếng Phạn là rất khô khan, như toán học. Văn học Sufi là thơ ca thuần khiết. Nó có vui tươi nào đó về điều đó, vì toàn thể Sufi giáo dựa trên nền tảng của yêu. Người Sufis là những người duy nhất trên thế giới nghĩ Thượng đế là người yêu, như bạn gái. Một cách tự nhiên họ đã viết những bài thơ hay cho người yêu này. Thượng đế không phải là đàn ông, mà là đàn bà đẹp! Không thơ ca nào có thể đạt tới những chiều cao của thơ ca Sufi.

Ramateertha đâm lúng túng. Anh ta nói, "Không, tôi không biết gì về tiếng Phạn cả. Tôi tới từ phần đất nước mà tiếng Phạn là xa xôi; ngay cả tiếng Hindu cũng không được nói.

Tất cả các học giả đó cười, và họ nói, "Không biết tiếng Phạn, ông nghĩ người ta có thể trở nên chứng ngộ được không? Trước hết học tiếng Phạn đi."

Tôi có thể tha thứ cho mọi kẻ ngốc đó, nhưng tôi không thể tha thứ cho Ramateertha được, vì anh ta bắt đầu học tiếng Phạn! – chỉ để được công nhận từ những người không chứng ngộ rằng anh ta chứng ngộ.

Tôi bao giờ cũng thích những bài nói của anh ta, nhưng tôi bao giờ cũng thấy các chỗ trong chúng chỉ ra dứt khoát rằng người này chỉ là nhà trí thức. Anh ta không có kinh nghiệm của riêng mình. Hanh ta biết thơ ca hay, anh ta có thể nói theo cách rất thơ ca; anh ta biết những câu chuyện Sufi hay, anh ta có thể giải thích những câu chuyện đó rất ấn tượng. Nhưng bản thân anh ta là kẻ ăn xin – bình bát của anh ta trống rỗng.

Điều như thế là tình huống của Đại Huệ. Việc hiểu Đại Huệ sẽ giúp cho bạn hiểu nhiều người khác, những người đang trong cùng con thuyền.

Ramateertha đi tới Himalayas, tới một bang nhỏ có tên là Tihri Garhwal. Vua của bang đó rất bị ấn tượng bởi Ramateertha, cho nên ông ấy đã làm cho anh ta một khu nhà đặc biệt trên núi, nơi anh ta học tiếng Phạn để được công nhận.

Một hôm chuyện xảy ra... Ramateertha có một thư kí, một Sardar Pooran Singh nào đó, một nhà văn lớn ở Punjabi, chắc chắn là một nhà văn rất có học thức – văn xuôi của ông ấy gần như thơ ca. Ông ấy bị ấn tượng bởi Ramateertha tới mức ông ấy bỏ việc làm của mình, trở thành thư kí của Ramateertha và chăm sóc thân thể anh ta, các thư từ của anh ta và các quan hệ trên khắp thế giới...

Một hôm, nhìn ra ngoài cửa sổ, Ramateertha thấy vợ mình tới. Anh ta đã lấy vợ, nhưng anh ta đã từ bỏ người vợ đáng thương và trở thành một sannyasin. Người vợ nghèo tới mức cô ấy làm đủ mọi việc ở làng, xay bột mì cho mọi người, giặt quần áo cho mọi người. Cô ấy thậm chí không có vé đi lại...

Khi cô ấy nghe nói rằng Ramateertha ở Tihri Garhwal, cô ấy đã bán vài đồ trang sức đã được tặng cho cô ấy vào lúc có hôn nhân của họ. Cô ấy chỉ muốn chạm chân Ramateertha. Cô ấy đã không tới để phàn nàn – cô ấy thực sự vui mừng. Ở phương Đông điều đó đã là truyền thống: nếu chồng trở thành sannyasin nổi tiếng thế giới... cho dù vợ sống trong hoàn cảnh rất tồi tệ, dầu vậy cô ấy vẫn rất hạnh phúc rằng cô ấy có chồng mà tên tuổi sẽ đi vào hành lang của lịch sử.

Khi Ramateertha thấy vợ mình tới, anh ta bảo Sardar Pooran Singh, "Đóng cửa sổ và cửa ra vào lại, và đi ra hành lang. Vợ tôi đang tới. Bảo cô ấy rằng tôi không có ở đây, rằng tôi đã đi vào ẩn dật trong rừng, và không ai biết khi nào tôi định trở về. Cứ bằng cách nào đó tống khứ cô ấy đi."

Sardar Pooran Singh là người rất chân thành. Ông ấy nói, "Điều này là kì lạ, vì tôi đã thấy ông cho phép mọi người, cả đàn ông và đàn bà tới gặp ông. Sao ông ngăn cản vợ riêng của ông, người ông đã từ bỏ? Bây giờ cô ấy không còn bất kì quan hệ gì với ông. Việc ngăn cản của ông nghĩa là sâu bên dưới tâm trí ông vẫn tin rằng cô ấy là vợ ông. Tại sao ông phân biệt giữa người đàn bà khác và cô ấy? Và tại sao ông sợ thế?

"Chắc chắn người đàn bà đáng thương đó không thể làm được bất kì cái gì với ông. Nó phải là cái gì đó bên trong ông mà ông sợ điều đó. Tôi sẽ không đi đóng cửa sổ và cửa ra vào đâu. Và tôi không thể nói dối người đàn bà này. Ông phải quyết định một điều: hoặc ông phải gặp cô ấy hoặc tôi không còn là thư kí của ông nữa, không còn là đệ tử của ông nữa. Tôi đi đây."

Ramateertha không thể đảm đương được việc để Pooran Singh ra đi. Anh ta phụ thuộc vào ông ấy về mọi thứ. Cho nên anh ta nói, "Thôi được, nếu ông khăng khăng, tôi sẽ gặp cô ấy." Và vợ anh ta tới với nước mắt vui sướng và chỉ chạm đất chứ thậm chí không chạm chân anh ta. Và Pooran Singh đã viết trong nhật kí của ông ấy, "Thậm chí nước mắt của tôi bắt đầu chảy ra. Người đàn bà này đáng kính thế, cô ấy không coi anh ta là chồng mình nữa. Anh ta đã trở thành thiêng liêng với cô ấy tới mức ngay cả chạm chân anh ta sẽ làm nhơ bẩn anh ta."

Pooran Singh chạm chân vợ của Ramateertha. Ông ấy nói, "Với tôi cô là tôn giáo hơn và hiểu biết hơn Ramateertha." Và Ramateertha cảm thấy xấu hổ thế... bạn sẽ không tin được điều anh ta đã làm: anh ta lập tức đổi quần áo. Anh ta đã mặc bộ áo choàng cam của sannyasin Hindu. Anh ta bỏ bộ đó ra và lấy quần áo từ Sardar Pooran Singh – quần áo bình thường, không phải của sannyasin. Sardar Pooran Singh hỏi, "Anh làm gì vậy?"

Ramateertha nói, "Tôi xấu hổ quá. Tôi không chứng ngộ; tôi thậm chí không đáng được gọi là sannyasin. Việc công nhận đã tới với tôi, mặc dầu muộn, nhưng dầu vậy điều tốt là nó đã tới với tôi. Tôi đã từng tin rằng tôi chứng ngộ, rằng tôi đã từ bỏ thế giới. Không, khi nhìn thấy vợ tôi, tôi có thể thấy mọi thèm khát của tôi, mọi dục tình bị kìm nén. Tôi không xứng đáng với quần áo cam này." Và thế rồi anh ta đi ra ngoài khu nhà, và nhảy từ trên núi xuống sông Hằng – sông Hằng chảy ngay cạnh, chảy từ trên núi xuống. Anh ta tự tử.

Nhưng thói đạo đức giả của xã hội là tới mức cùng những người có học thức, người từ chối chấp nhận anh ta là chứng ngộ đã bắt đầu nói rằng anh ta đã "từ bỏ thân thể mình" – không phải là anh ta tự tử, không phải là anh ta đã phạm tội lỗi. Từ thực tại của họ là jal samadhi: "Anh ta đã gieo mình vào trong nước và trở thành một với sự tồn tại."

Và dầu vậy vẫn tồn tại Liên đoàn Ramateertha, và có những người đi theo... và sách của anh ta được xuất bản, và mọi người đọc những cuốn sách đó để trở nên chứng ngộ.

Người trí thức có thể lừa bạn, có thể lừa người khác.

Cẩn thận với người trí thức.

Cẩn thận với tâm trí.

 

Rất cẩn thận; đừng bị ấn tượng một cách dễ dàng. Chắc chắn đừng bị ấn tượng qua trí tuệ. Nếu đột nhiên một kết nối xảy ra từ bản thể qua bản thể, đó là chuyện khác.

Từ "Thiền sư Đại Huệ"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập