Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Hư không và đầy đủ
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Hư không và đầy đủ

Mặc dầu Thầy đã truyền cho lời kinh sự sống và hài hước, với tôi, Thiền vẫn còn là cái đẹp trần trụi của sa mạc, và tôi khao khát cái gì đó khác.
Tại sao tôi không thể bỏ được ý tưởng rằng con đường của tôi không qua trống rỗng mà tràn đầy? Tôi vẫn còn mang khát khao này về một loại hợp nhất nào đó, sự tan chảy ra ngoài thay vì tan biến vào trong hư không bên trong.
 
Với ai bạn định tan chảy ra ra ngoài? Bạn không biết thậm chí bạn là ai. Và ai đã bảo bạn rằng Thiền là “cái đẹp trần trụi của sa mạc”? Thiền có lẽ là con đường đẹp nhất, đầy hoa, bài ca, niềm vui và tiếng cười.
Nhưng ý tưởng về hư không tạo ra nỗi sợ nào đó về việc tan biến vào trong sa mạc. Đấy chỉ là tâm trí bạn tạo ra khác biệt giữa cái trống rỗng và cái đầy đủ. Trong việc nhận ra cái này, bạn sẽ nhận ra cả cái kia nữa, bởi vì chúng là hai mặt của một điều, của một hiện tượng mà hoặc có thể được gọi là hư không, hoặc có thể được gọi là đầy đủ.
Thiền đã chọn đúng để gọi nó là hư không, bởi vì đầy đủ có thể cho bạn hiểu lầm. Khoảnh khắc bạn nghĩ đến đầy đủ, bạn bắt đầu tưởng tượng. Khoảnh khắc bạn nghĩ tới tan chảy vào ai đó bên ngoài, ngay lập tức Thượng đế, thiên đường, cõi trời, và đủ mọi loại tưởng tượng phát sinh. Và những tưởng tượng đó sẽ ngăn cản bạn không đi bất kì đâu.
Tôi không giúp cho tưởng tượng của bạn chút nào. Tôi đang cố nhổ bật rễ tưởng tượng của bạn theo mọi cách có thể được. Tôi muốn để bạn không hình ảnh, trong im lặng hoàn toàn, trong hư không, bởi vì đó là cách duy nhất để đạt tới cái đầy đủ.
Khi giọt sương biến mất trong đại dương, không phải là nó trở thành hư không. Vâng, nó trở thành hư không nhưng nó cũng trở thành đại dương. Trong việc biến mất của nó như giọt sương, ở phía bên kia nó cũng trở thành toàn thể đại dương. Cho nên đầy đủ và hư không không phải là hai điều, chỉ là hai khái niệm của tâm trí, nhưng trong thực tại, đó chỉ là hai cách nói về một điều. Cái trống rỗng, hay hư không, là tốt hơn bởi vì nó không cho phép bất kì tưởng tượng nào nảy sinh.
Cái đầy đủ là nguy hiểm. Nếu được dùng đúng không có vấn đề gì. Cái đầy đủ cũng sẽ làm tan biến Thượng đế, thiên đường, cõi trời và địa ngục, và tái sinh. Nhưng tâm trí có khả năng dùng ý tưởng về cái đầy đủ theo cách nó không thể dùng được từ ‘hư không’. Để ngăn cản tâm trí khỏi dùng từ ‘đầy đủ’ và ngăn cản bạn khỏi nhận ra thực tại, từ Phật Gautam trở đi, từ ‘hư không’ đã được chọn. Nhưng hư không không phải là thiếu vắng; hư không không phải là chết. Hư không là cái đầy đủ, nhưng đầy đủ đến mức bạn không thể định nghĩa được nó, và bạn không thể tạo ra giới hạn hay biên giới cho nó.
Cái đầy đủ vô biên và hư không, theo kinh nghiệm, có nghĩa đích xác là một thứ. Nhưng với người mới bắt đầu từ ‘đầy đủ’ là nguy hiểm - và mọi người đều là người mới bắt đầu.
Bắt đầu bằng cái gì đó ít có khả năng đưa bạn đi lạc lối khỏi thực tại. Cái đầy đủ có thể được dùng chỉ bởi thầy, người biết rằng hư không và đầy đủ là đồng nghĩa. Nhưng với người mới bắt đầu nó là nguy hiểm, bởi vì với người đó đầy đủ có nghĩa cái gì đó đối lập với hư không. Nếu ‘đầy đủ’ là đồng nghĩa với ‘hư không’, thế thì không có vấn đề gì. Thế thì sa mạc trở thành đại dương, thế thì chỉ có cái đẹp và bài ca và điệu vũ.
Hư không đem cho tâm trí ý tưởng rằng mọi thứ sẽ bị mất đi. Bạn sẽ bị mất đi, nhưng chân lí hiện hữu, khoảnh khắc mọi thứ mất đi, kể cả bạn, bạn đã thu được toàn thể vũ trụ - mọi sao bên trong bạn, và vũ trụ bao la này bên trong tim bạn. Nó không mất cái gì cả, cho nên đừng lo nghĩ về hư không.
 

 

Từ "Cương lĩnh Thiền"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập