Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Trà thiền
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Trà thiền

Trong các Thiền viện họ đều có phòng trà. Nó giống như ngôi đền, chỗ thiêng liêng nhất. Bạn không thể vào được với đôi giầy vì nó là phòng trà; bạn không thể vào mà không tắm. Trà nghĩa là nhận biết và nghi lễ này giống hệt lời nguyện. Khi mọi người vào phòng trà, họ trở nên im lặng; khi họ vào trong phòng này không nói chuyện nào là được phép, họ trở nên im lặng. Họ ngồi trên sàn trong tư thế thiền và thế rồi bà chủ hay ông chủ pha trà. Mọi người im lặng. Trà bắt đầu sôi và mọi người phải lắng nghe nó, nghe âm thanh này, nghe siêu nước đang tạo ra âm nhạc. Mọi người phải lắng nghe nó. Việc uống đã bắt đầu cho dù trà thậm chí còn chưa sẵn sàng.

Nếu bạn hỏi Thiền nhân, họ sẽ nói: trà không phải là cái gì đó bạn rót ra với vô nhận biết và uống như bất kì đồ uống khác nào. Nó không phải là uống, nó là thiền; nó là lời cầu nguyện. Cho nên họ lắng nghe siêu nước đang tạo ra giai điệu, và trong việc nghe đó họ trở nên im lặng hơn, tỉnh táo hơn.

Thế rồi chén được bày ra trước họ và họ chạm vào chúng. Những chén đó không phải là thường đâu; mọi thiền viện đều có các chén duy nhất của nó, họ chuẩn bị chén riêng của họ. Cho dù họ mua từ chợ, đầu tiên họ đập vỡ chúng thế rồi gắn chúng lại để cho chén trở thành đặc biệt, để cho bạn không thể nào tìm ra bất kì bản sao nào của nó ở bất kì chỗ nào khác. Thế rồi mọi người chạm vào chén, cảm chiếc chén. Chén nghĩa là thân thể; nếu trà nghĩa là nhận biết, thế thì chén nghĩa là thân thể. Và nếu bạn phải tỉnh táo, bạn phải tỉnh táo từ chính rễ của thân thể bạn. Chạm, họ tỉnh táo, thiền. Thế rồi trà được rót ra. Hương trà bốc lên, mùi trà. Điều này cần thời gian dài - một giờ, hai giờ - cho nên đó không phải chỉ là trong vòng một phúc mà bạn đã uống xong trà, đặt chén xuống và đi mất. Không, nó là quá trình dài - chậm rãi, tới mức bạn trở nên nhận biết về từng bước. Và thế rồi họ uống. Mùi vị, độ nóng - mọi thứ phải được làm với sự chú tâm rất tỉnh táo. Đó là lí do tại sao thầy trao trà cho đệ tử. Với thầy rót trà vào chén của bạn, bạn sẽ tỉnh táo và nhận biết hơn; với người phục vụ rót trà vào chén của bạn, bạn có thể đơn giản quên mất người đó. Khi Joshu rót trà vào trong chén của bạn - nếu tôi tới và rót trà và chén của bạn - tâm trí bạn sẽ dừng lại, bạn sẽ im lặng. Cái gì đó đặc biệt đang xảy ra, cái gì đó thiêng liêng. Trà trở thành thiền.

Joshu nói, uống chén trà, cho cả ba người. Trà chỉ là cái cớ. Joshu sẽ cho họ nhận biết hơn, và nhận biết tới qua tính nhạy cảm. Bạn phải có tính nhạy cảm hơn về bất kì cái gì bạn làm, ngay cả một thứ tầm thường như trà cũng vậy... Bạn có thể tìm ra cái gì tầm thường hơn trà không? Bạn có thể tìm ra bất kì cái gì tầm bình hơn, bình thường hơn trà không? Không, bạn không thể tìm được. Và Thiền sư và các thầy đã nâng điều bình thường nhất này thành phi thường nhất. Họ đã bắc cầu "cái này" và "cái kia", dường như trà và Thượng đế đã trở thành một. Chừng nào trà chưa trở thành thiêng liêng bạn sẽ không là thiêng liêng, vì cái ít nhất phải được nâng lên thành cái nhiều nhất, cái bình thường phải được nâng lên thành cái phi thường, đất phải được làm thành trời. Chúng phải được bắc cầu, không kẽ hở nào phải được bỏ lại.

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập