Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Đếm người
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Đếm người

 

Ngay trước tôi, một trong các shankaracharyas đã nói, và ông ấy kể một câu chuyện nhỏ mà tôi thích kể cho bản thân tôi, nhưng khi bất kì ai khác kể nó, đó là chuyện khác.

Câu chuyện kể rằng mười người mù đi qua dòng nước dâng ngập. Sợ hãi, họ nắm tay nhau, và bằng cách nào đó họ xoay xở được. Nước không sâu, nhưng dòng chảy xiết. Họ sang tới bờ bên kia, và ai đó trong số họ nói, "Chúng ta phải đếm, vì chúng ta không biết liệu sông có cuốn ai đi không, hay tất cả chúng ta vẫn cùng nhau."

Cho nên họ bắt đầu đếm. Mọi người đều đếm, và nó bao giờ cũng kết thúc với chín vì người đó đã bỏ bản thân mình ra. Người đó sẽ đếm những người khác: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bẩy, tám, chín - một người bị thiếu! Tất cả họ đều thử đếm, nhưng nó bao giờ cũng dừng lại ở người thứ chín!

Một người, đang ngồi bên cạnh đường, làm việc trên cánh đồng, đã quan sát mọi điều vô nghĩa này đang diễn ra. Và cả mười người mù đã bắt đầu kêu khóc, vì một người trong số họ, một người bạn của họ đã bị dòng nước cuốn đi.

Cho nên cuối cùng, người này đi tới và nói, "Có chuyện gì vậy?"

Họ nói, "Chúng tôi có mười người, và một người đã bị sông cuốn đi. Giờ chúng tôi chỉ có chín."

Người này lập tức nhìn - họ là mười. Cho nên anh ta nói, "Tôi đã quan sát. Bây giờ tôi sẽ đếm. Đứng dậy đi! Tôi sẽ liên tục đập tay. Đầu tiên tôi sẽ đập vào người thứ nhất một cái, và tôi sẽ nói một! Thế rồi tôi sẽ đập người thứ hai hai cái, và tôi sẽ nói hai, và người thứ ba thì ba lần, và tôi sẽ nói ba... và đây là cách tôi sẽ đếm."

Họ nói, "Bằng cách nào cũng được... cứ đem ra người thứ mười."

Thế là người đó đếm - và họ là mười. Và họ hân hoan, mặc dầu họ đã bị đánh đau.

Nó là câu chuyện cổ. Và ông shankaracharya đã kể nó để chỉ ra rằng đây là cách chúng ta là vậy: quên bản thân chúng ta và nhìn quanh toàn thế giới; cố tìm an bình, cố tìm phúc lạc, cố tìm ra Thượng đế, và không nhìn vào trong, không đếm bản thân chúng ta.

Sau ông ấy tôi đã nói, và lần đầu tiên tôi đã phê bình câu chuyện này, điều tôi đã nói cho các bạn. Nhưng ngữ cảnh của tôi là khác toàn bộ!

Thế là tôi nói với ông shankaracharya, "Câu chuyện của ông là tuyệt đối ngu xuẩn, vì trước hết ông phải giải thích làm sao họ đi tới biết họ là mười người chứ. Trước khi họ bắt đầu đi vào sông, làm sao họ xoay xở để đếm? Và nếu họ biết cách đếm, làm sao họ quên nó chỉ bởi việc đi qua sông?"

Bây giờ ông ấy đâm ra lúng túng.

Tôi nói, "Chỉ có hai khả năng: một là ở chỗ ai đó khác đã đếm họ cũng như ai đó khác đã đếm họ sau đó."

Ông ấy nói, "Có lẽ."

Tôi nói, "Đó là rắc rối với tri thức vay mượn. Vì ai đó khác đã đếm họ, điều đó tạo ra rắc rối. Nó đã không phải là hiểu biết riêng của họ rằng họ có mười người. Nó đã là hiểu biết của ai đó khác rằng họ có mười người, và họ đã mang tri thức vay mượn đó. Tri thức vay mượn đó sẽ không giúp gì. Khi bản thân họ đếm, tri thức vay mượn này đã không giúp chút nào. Lần nữa họ cần ai đó đếm họ, lần nữa lại tri thức vay mượn.

"Tôi chống lại tri thức vay mượn vì nó sẽ không giúp bạn. Nó sẽ tạo ra nhiều khổ hơn, nhiều phiền não hơn, nhiều lo âu hơn. Cái gì đã xảy ra cho những người mù kia?" Và tôi đã hỏi ông shankaracharya, "Bất kì cái gì ông biết, đó là tri thức của ông hay chỉ vay mượn? Và là thực thà đi, vì tôi bao giờ cũng có cách kiểm tra lại liệu nó có là tri thức của ông hay được vay mượn."

Ông ấy nói, "Tôi không biết bản thân tôi; tôi là học giả. Tôi biết Veda, tôi biết Upanishad, nhưng tôi không biết bản thân tôi."

Tôi nói, "Thế thì ông là người mù. Sớm hay muộn, đi qua bất kì dòng nước nào ông sẽ gặp khó khăn. Ông sẽ bao giờ cũng vẫn còn phụ thuộc vào người khác, ông sẽ không bao giờ tự do. Và không có tự do không có tính tâm linh."

Lần đầu tiên tôi đột nhiên thấy sự phê bình này, tôi chưa bao giờ nghĩ về nó.

 

Từ "Tôi mở hội bản thân tôi: Thượng đế không ở đâu, Cuộc sống ở đây bây giờ", Ch. 6