Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Điều người khác nói
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Điều người khác nói

3 Ways to Not Care What Others Think of You - wikiHow

 

"Thực hành chứng kiến làm cho tôi yên tĩnh, tĩnh lặng, và im lặng, nhưng thế rồi các bạn bè quanh tôi nói rằng tôi đã trở thành nghiêm chỉnh. Dường như là có bản chất nào đó trong điều họ nói. Xin thầy giải thích làm sao người ta có thể trưởng thành đồng thời trong tĩnh lặng và vui đùa."

 

Nếu bạn đã thực sự trở nên im lặng, bạn sẽ không chú ý tới điều người khác nói. Nếu ý kiến của người khác vẫn là quan trọng, bạn không im lặng. Thực sự, bạn đang đợi họ nói cái gì đó hay đợi họ chấp nhận và khen ngợi rằng bạn đã trở nên im lặng. Im lặng của bạn cần sự chấp nhận của họ sao? Bạn cần họ chứng nhận điều đó sao? Thế thì bạn không tự tin rằng bạn đã trở nên im lặng.

Ý kiến của người khác là có nghĩa chỉ bởi vì bạn không biết bất kì cái gì. Ý kiến không bao giờ là tri thức. Bạn liên tục thu thập ý kiến của người khác vì bạn không biết bạn là gì, bạn là ai, cái gì đang xảy ra cho bạn. Bạn phải hỏi người khác, "Cái gì đang xảy ra cho tôi?" Bạn phải hỏi người khác sao? Nếu bạn thực sự im lặng, yên tĩnh, tĩnh lặng, thế thì không người bạn nào và không ý kiến nào là có nghĩa. Thế thì bạn có thể cười. Để họ nói bất kì cái gì họ nói.

Nhưng bạn trở nên bị ảnh hưởng. Bất kì cái gì họ nói đều đi sâu vào trong bạn; bạn trở nên bị rối loạn. Im lặng của bạn là giả, bị ép buộc, được trau dồi. Nó không phải là việc nở hoa tự phát bên trong bạn. Bạn có thể đã ép buộc bản thân bạn im lặng, nhưng bạn đã sôi lên bên trong. Thế thì im lặng này chỉ là trên bề mặt. Nếu ai đó nói bạn là không im lặng, hay nếu ai đó nói điều này là không tốt, hay nếu ai đó nói đây là giả, thế thì bạn bị rối loạn và im lặng mất tiêu. Im lặng mất đi, đó là lí do tại sao bạn đang hỏi tôi điều này. "Dường như là có bản chất nào đó trong điều họ nói." Bạn đã trở thành nghiêm chỉnh. Vậy cái gì sai trong việc là nghiêm chỉnh? Nếu bạn được sinh ra mà nghiêm chỉnh, là nghiêm chỉnh, bạn sẽ nghiêm chỉnh thôi. Bạn không thể ép buộc vui đùa được; bằng không vui đùa của bạn sẽ là nghiêm chỉnh, và bạn sẽ phá huỷ toàn thể trò chơi. Có những người chơi nghiêm chỉnh chứ. Họ thành nghiêm chỉnh trong trò chơi và cuộc chơi của họ tới mức nó thậm chí trở thành việc tạo lo âu nhiều hơn.

Tôi đã đọc một hồi kí của ai đó người đã là một nhà công nghiệp lớn, đầy lo nghĩ với những vấn đề hàng ngày. Ai đó gợi ý chơi golf: "Chơi golf đi. Điều đó sẽ làm giảm lo âu." Ông ta bắt đầu chơi golf, nhưng ông ta đã là cùng con người đó. Ông ta trở nên kích động về đánh golf tới mức ông ta không thể ngủ được, ông ta đã chơi cả đêm. Công nghiệp đã là gánh nặng, và giờ golf trở thành gánh nặng thứ hai - và là gánh nặng còn nặng hơn. Ông ta đã chơi golf, nhưng với tâm trí nghiêm chỉnh, cùng tâm trí đó.

Nếu bạn là nghiêm chỉnh, bạn là nghiêm chỉnh. Không cái gì có thể được làm về nó. Là nghiêm chỉnh đi và vẫn còn nghiêm chỉnh. Thế thì bạn đã bắt đầu là chơi đùa rồi; thế thì bạn là chơi đùa về cái nghiêm chỉnh của bạn, không nghiêm chỉnh về nó. Bạn coi nó như trò chơi, cho nên bạn nói, "Được, Thượng đế đã cho tôi vai này, cho nên tôi sẽ là người nghiêm chỉnh và tôi sẽ chơi với sự nghiêm chỉnh của tôi." Thế thì nó sẽ biến mất sâu bên dưới. Bạn có hiểu tôi không?

Bạn có thể tạo ra nghiêm chỉnh từ vui đùa của bạn hay bạn có thể tạo ra vui đùa từ nghiêm chỉnh của bạn. Nếu bạn là người buồn, người nghiêm chỉnh, nói với mọi người, "Tôi sinh ra đã nghiêm chỉnh rồi và tôi sẽ vẫn còn như vậy thôi" - và đừng là nghiêm chỉnh về điều đó. Hiện hữu! Đơn giản hiện hữu, và thế thì bạn có thể cười về nó và nó sẽ biến mất. Và bạn thậm chí sẽ không trở nên nhận biết về khi nào nó đã biến mất.

Và đừng chú ý tới điều người khác nói. Đây là bệnh. Họ sẽ lái bạn tới phát rồ - những người khác ấy. Những người khác này là ai và tại sao bạn quan tâm nhiều thế tới họ? Họ lái bạn tới phát rồ và bạn lái họ tới phát rồ vì bạn là người khác với họ. Tại sao cho ý kiến của người khác là quan trọng lắm thế? Chú ý tới kinh nghiệm riêng của bạn và vẫn còn là đúng với kinh nghiệm riêng của bạn đi. Nếu bạn cảm thấy thoải mái trong việc là nghiêm chỉnh, điều đó là được! Nếu bạn cảm thấy bạn đã trở nên yên tĩnh và im lặng và tĩnh lặng qua thực hành chứng kiến của bạn, tại sao quan tâm và tại sao bị làm rối lên bởi điều người khác nói?

Nhưng chúng ta không tự tin, cho nên chúng ta phải thu thập ý kiến của người khác. Chúng ta phải làm chiến dịch thu thập chữ kí: "Anh nghĩ tôi đã trở thành phật, vậy xin kí vào." Khi mọi người kí vào nó và bạn đã thu thập được nhiểu chữ kí, ít nhất cũng là đa số, bạn nghĩ bạn là phật. Đây không phải là cách để là người chứng ngộ.

"xin thầy giải thích làm sao người ta có thể trưởng thành đồng thời trong tĩnh lặng và vui đùa." Người ta trưởng thành! Chưa bao giờ có bất kì trường hợp nào mà khác hơn thế. Người ta trưởng thành đồng thời trong tĩnh lặng và vui đùa, nhưng nếu tĩnh lặng của bạn là giả thế thì vấn đề nảy sinh. Tất cả những người đã biết tới im lặng bao giờ cũng là vui đùa, không nghiêm chỉnh. Họ có thể cười, và họ có thể cười không chỉ vào người khác, họ có thể cười vào bản thân họ.

Bồ đề đạt ma vào Trung Quốc một nghìn bốn trăm năm trước, từ Ấn Độ. Ông ấy để một chiếc giầy lên đầu; một chiếc đi ở chân và một chiếc ở trên đầu. Hoàng đế Trung Quốc, Vũ, đã tới đón chào ông ấy. Ông ta trở nên bối rối. Đã có nhiều, nhiều tin đồn, tất nhiên, rằng người này là kì quặc, nhưng ông ấy là người đã chứng ngộ và hoàng đế muốn đón chào ông ấy tới vương quốc của mình. Hoàng đế trở nên bối rối. Triều đình của ông ấy, họ cũng trở nên bối rối. Đây là kiểu người gì vậy? Còn ông ấy cười.

Nói bất kì cái gì trước mọi người khác là không hay, cho nên khi mọi người đã đi rồi và Bồ đề đạt ma cùng hoàng đế nghỉ trong phòng của Bồ đề đạt ma, hoàng đế hỏi, "Làm ơn cho ta biết, tại sao ông đem bản thân ông ra làm trò hề vậy? Tại sao ông để giầy lên đầu?"

Bồ đề đạt ma cười và nói, "Vì ta có thể cười bản thân ta, và điều tốt là phơi bày cho ông thực tại của ta. Ta là người như vậy đấy, và ta chẳng coi đầu ta là quan trọng hơn chân ta; cả hai là như nhau đối với ta. Cao hơn và thấp hơn đã biến mất. Và, hơn nữa, ta muốn cho ông biết rằng ta không coi điều người khác nói về ta là có ý nghĩa. Điều này là tốt. Khoảnh khắc đầu tiên mà ta đi vào, ta muốn ông biết ta là kiểu người gì."

Bồ đề đạt ma này là đá quí hiếm hoi; rất ít người đã tồn tại mà có thể được so sánh với ông ấy. Ông ấy đã chỉ bảo cái gì? Ông ấy đơn giản chỉ bảo rằng trên con đường tâm linh này bạn đi một mình như một cá nhân. Xã hội trở thành không liên quan.

Ai đó đã tới làm cuộc phỏng vấn với George Gurdjieff. Người tới là một nhà báo lớn. Các đệ tử của Gurdjieff rất háo hức vì bây giờ câu chuyện này sẽ được lên một tờ báo lớn, và ảnh của thầy của họ và tin tức về thầy của họ sẽ được công bố. Họ quan tâm lắm; họ chú ý rất nhiều tới nhà báo này. Họ hầu như quên mất thầy của họ, và họ vây quanh ông nhà báo này. Thế rồi cuộc phỏng vấn bắt đầu, nhưng thực sự, nó không bao giờ bắt đầu. Khi nhà báo này hỏi một số câu hỏi với Gurdjieff, Gurdjieff nói, "Đợi một phút."

Ngay bên cạnh ông ấy là một bà ngồi. Gurdjieff hỏi, "Hôm nay là ngày nào nhỉ?" Bà này nói, "Chủ nhật." Gurdjieff nói, "Làm sao điều đó là có thể được? Mới hôm trước đã là thứ bảy rồi, cho nên làm sao hôm nay có thể là chủ nhật được? Mới hôm nọ bà nói nó là thứ bẩy, và bây giờ nó là chủ nhật. Làm sao mà sau thứ bẩy, chủ nhật có thể tới được?"

Nhà báo đứng dậy. Ông ta nói, "Tôi đi đây. Người này dường như điên." Mọi đệ tử không thể hiểu được cái gì đã xảy ra. Khi nhà báo này đã đi rồi, Gurdjieff cười. Điều người khác nói là không liên quan. Là đích thực với điều bạn cảm, nhưng là đích thực đi! Nếu im lặng thực xảy ra cho bạn, bạn sẽ có khả năng cười.

Chuyện kể về Đạo Nguyên, một Thiền sư, rằng khi ông ấy đạt tới chứng ngộ nhiều người hỏi, "Thầy đã làm gì sau điều đó?" Ông ấy nói, "Ta gọi chén trà." Cái gì có đó để làm tiếp? Mọi thứ được kết thúc. Và Đạo Nguyên là nghiêm chỉnh về sự vui đùa của ông ấy, vui đùa về tính nghiêm chỉnh của ông ấy. Thực sự, cái gì còn lại?

Đừng chú ý mấy tới điều người khác nói và nhớ duy nhất một điều: không ép buộc và trau dồi sự tĩnh lặng. Tĩnh lặng được trau dồi sẽ là nghiêm chỉnh, ốm yếu, căng thẳng. Nhưng làm sao im lặng thực có thể tới với bạn được? Cố hiểu điều này. Bạn căng thẳng, bạn bất hạnh, bạn chán nản, giận dữ, tham lam, bạo hành. Cả nghìn bệnh có đó. Dầu vậy, bạn có thể thực hành im lặng. Những bệnh này sẽ ở bên trong bạn, và bạn có thể tạo ra một tầng im lặng. Bạn có thể làm thiền siêu việt; bạn có thể dùng mật chú. Mật chú sẽ không thay đổi bạo hành của bạn, nó cũng sẽ không thay đổi tham của bạn. Nó sẽ không thay đổi bất kì cái gì sâu. Mật chú chỉ có thể cho hiệu quả an thần. Trên ngoại vi, bạn sẽ cảm thấy im lặng hơn. Đây chỉ là thuốc an thần, an thần bằng âm thanh, và việc an thần là có thể thông qua nhiều cách - nhiều cách. Khi bạn lẩm nhẩm mật chú liên tục, bạn trở nên buồn ngủ. Bất kì việc lặp lại liên tục của một âm thanh đều tạo ra chán và buồn ngủ. Bạn cảm thấy được thảnh thơi, nhưng thảnh thơi này chỉ là trên bề mặt. Bên trong, bạn vẫn còn như cũ.

Liên tục thực hành mật chú mọi ngày, và bạn sẽ cảm thấy tĩnh lặng nào đó - nhưng không thực sự, vì bệnh của bạn đã không thay đổi, cấu trúc nhân cách của bạn vẫn còn như cũ. Nó chỉ được quét vôi lên. Dừng mật chú, dừng thực hành, và mọi bệnh của bạn sẽ lại trồi lên.

Điều này xảy ra ở mọi nơi. Những người tìm kiếm chuyển từ thầy giáo này sang thầy giáo khác. Họ liên tục di chuyển, thực hành, và khi họ dừng thực hành họ thấy họ vẫn như cũ; không cái gì đã xảy ra. Không cái gì sẽ xảy ra theo cách này. Đây là im lặng được trau dồi. Bạn phải liên tục trau dồi chúng. Tất nhiên, nếu bạn liên tục trau dồi chúng, chúng vẫn còn cùng với bạn hệt như thói quen, nhưng nếu bạn phá vỡ thói quen này chúng biến mất. Im lặng thực tới không phải bởi việc dùng kĩ thuật nào đó, mà bởi việc nhận biết về mọi điều bạn đang là - không chỉ việc nhận biết, mà vẫn còn với sự kiện về bạn là gì.

Vẫn còn với sự kiện đi. Điều này rất khó vì tâm trí muốn thay đổi. Làm sao thay đổi bạo hành, làm sao thay đổi chán nản, làm sao thay đổi bất hạnh? Tâm trí tìm kiếm thay đổi để bằng cách nào đó tạo ra hình ảnh tốt hơn trong tương lai. Vì điều này, người ta liên tục tìm kiếm phương pháp này và nọ.

Vẫn còn với sự kiện đi, và đừng cố thay đổi nó. Làm việc này trong một năm. Ấn định ngày tháng, và nói rằng "Từ ngày này, trong một năm, mình sẽ không nghĩ dưới dạng thay đổi. Mình sẽ vẫn còn với bất kì cái gì mình đang là; mình sẽ chỉ tỉnh táo và nhận biết." Tôi không nói rằng bạn sẽ không làm bất kì cái gì, nhưng nói rằng tỉnh táo là nỗ lực duy nhất. Bạn phải tỉnh táo, không nghĩ dưới dạng thay đổi; vẫn còn là bất kì cái gì bạn đang là - tốt, xấu hay bất kì cái gì. Một năm, với thái độ về không thay đổi, chỉ tỉnh táo, đột nhiên một hôm bạn sẽ thấy bạn không còn như cũ nữa. Tỉnh táo sẽ làm thay đổi mọi thứ.

Trong Thiền, họ gọi điều đó là "zazen-toạ thiền" - chỉ ngồi và không làm gì. Bất kì cái gì xảy ra, cứ xảy ra; bạn chỉ ngồi. Toạ thiền ngụ ý chỉ ngồi, không làm gì. Trong các Thiền viện, các sư sẽ ngồi trong nhiều năm, cả ngày. Bạn sẽ tưởng họ thiền. Họ không thiền! Họ chỉ ngồi im lặng. Và bởi yên lặng điều đó không phải là họ đang dùng mật chú nào đó để tạo ra bất kì im lặng nào; họ đơn giản ngồi thôi. Nếu chân tê dại, họ cảm thấy điều đó. Họ tỉnh táo. Nếu thân thể cảm thấy mệt mỏi, họ tỉnh táo: thân thể cảm thấy mệt. Đây là cách thân thể phải cảm thấy. Nếu ý nghĩ chuyển động, họ biết nó. Họ không cố dừng chúng; họ không cố đẩy chúng đi. Họ không làm bất kì cái gì. Ý nghĩ chỉ có đó như mây trên trời, nhưng họ biết mây không thể phá huỷ được bầu trời: chúng tới và đi.

Cho nên ý nghĩ chuyển động trong bầu trời tâm thức; chúng tới và đi. Họ không ép buộc chúng, họ không dừng chúng, họ không làm bất kì cái gì. Họ chỉ tỉnh táo rằng ý nghĩ đang chuyển động. Khi thì chán tới, một đám mây; mọi thứ trở thành u ám. Khi thì hạnh phúc tới, ánh mặt trời chiếu sáng; mọi thứ bắt đầu nhảy múa, dường như hoa đã nở khắp trên tâm thức. Nhưng họ không bị xáo động bởi cái này hay cái nọ, bởi thời tiết mây mù hay bởi ánh mặt trời. Họ chỉ đợi và thấy rằng mọi sự đang chuyển động. Họ chỉ ngồi trên bờ sông, và mọi thứ liên tục chuyển động. Họ không cố thay đổi bất kì cái gì.

Nếu ý nghĩ xấu tới, họ không nói, "Cái này là xấu," vì khoảnh khắc bạn nói, "Cái này là xấu," bạn có tham để thay đổi nó. Khoảnh khắc bạn nói, "Cái này xấu," bạn đã đẩy nó đi rồi; bạn đã kết án nó, và bạn muốn thay đổi nó sang cái gì đó tốt. Họ đơn giản nói cái này là cái này, cái kia là cái kia - không kết án, không đánh giá, không biện minh. Đơn giản quan sát, chứng kiến.

Đôi khi họ quên việc chứng kiến. Thế nữa họ không bị rối. Họ biết rằng "Tất nhiên nó là vậy," rằng "Mình quên chứng kiến; bây giờ mình nhớ và mình sẽ chứng kiến lại." Họ không tạo ra bất kì vấn đề nào. Họ sống cái đang hiện hữu. Nhiều năm tới rồi đi, và họ liên tục ngồi và nhìn điều đang hiện hữu.

Thế rồi một ngày nào đó mọi thứ biến mất. Cũng giống như mơ, mọi thứ biến mất và bạn được thức tỉnh. Việc thức tỉnh này không phải là thứ được thực hành; việc thức tỉnh này không được trau dồi. Việc thức tỉnh này là bản tính của bạn, bản tính cơ bản của bạn. Nó đã bùng phát vì bạn có thể chờ đợi kiên nhẫn và quan sát, và bạn đã không tạo ra bất kì vấn đề nào. Nhớ điều này như một điều rất cơ bản: không tạo ra vấn đề. Không tạo ra vấn đề!

Một quí bà đã ở đây mới hai hay ba ngày trước. Bà ấy nói, "Tâm trí tôi có dâm dục, cho nên tôi có thể làm được gì?" Ai đó khác tới và nói, "Tôi cảm thấy rất kém cỏi; phức cảm tự ti có đó. Tôi có thể làm được gì?" Thế là tôi bảo người đó, "Bạn cảm thấy kém cỏi, vậy thì cảm thấy kém cỏi đi; biết rằng bạn cảm thấy giống điều đó. Làm gì? Chẳng có gì để làm cả. Người ta cảm thấy dâm dục, vậy thì cảm thấy dâm dục đi. Biết rằng bạn có dâm dục." Nhưng khoảnh khắc tôi nói điều như vậy với ai đó, người đó cảm thấy choáng. Người đó đã tới để học kĩ thuật làm thay đổi bản thân người đó.

Không ai chấp nhận bản thân mình; bạn là kẻ thù thế với bản thân bạn. Bạn không bao giờ có bất kì tình yêu nào với bản thân bạn; bạn không bao giờ thoải mái với bản thân bạn. Và điều này đáng ngạc nhiên: bạn mong đợi mọi người yêu bạn, và bản thân bạn không thể yêu được bản thân bạn. Bạn chống lại bản thân bạn thế, bạn muốn đập tan bản thân bạn theo mọi cách và tạo ra người khác. Nếu như bạn được phép bạn chắc đã tạo ra người khác rồi. Và bạn sẽ không được thoả mãn với cái đó nữa vì bạn sẽ vẫn còn đằng sau nó.

Yêu bản thân bạn, chấp nhận bản thân bạn, và đừng tạo ra vấn đề không cần thiết. Mọi vấn đề đều là không cần thiết; không có vấn đề cần thiết. Tôi đã không bắt gặp bất kì vấn đề nào. Vẫn còn với ‘tính sự kiện’ của bạn, và biến đổi sẽ xảy ra. Nhưng nó không phải là kết quả, bạn không thể ép buộc nó xảy ra. Nó là hệ quả, không là kết quả. Nếu bạn chấp nhận bản thân bạn và vẫn còn tỉnh táo, nó tới. Bạn không thể ép buộc nó, bạn không thể nói rằng "Tôi sẽ buộc nó tới." Và nếu bạn ép buộc, thứ giả sẽ xảy ra cho bạn, và thế thì thứ giả đó có thể bị quấy rối bởi bất kì người nào - bất kì người nào.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập