Nhận biết và tỉnh táo

Tự nhớ

 

How to Overcome Negative Thinking in Relationships 

"Theo cách nào mà việc thực hành tự nhớ làm biến đổi tâm trí con người?"

 

Con người không được định tâm trong bản thân mình. Con người được sinh ra đã định tâm, nhưng xã hội, gia đình, giáo dục, văn hoá, họ đẩy người đó ra lệch tâm, và họ để người đó lệch tâm theo cách rất tinh ranh, dù cố ý hay không cố ý. Cho nên mọi người đều trở thành “lệch tâm” theo nghĩa nào đó - xa khỏi trung tâm. Có các lí do, lí do sống còn cho điều đó.

Khi đứa trẻ được sinh ra nó phải bị buộc vào kỉ luật nào đó. Nó không thể được phép tự do. Nếu nó được phép tự do toàn bộ, nó sẽ vẫn còn với trung tâm - tự phát, sống với bản thân nó, sống bản thân nó. Nó sẽ là nguyên bản như nó vậy. Nó sẽ đích thực, và thế thì sẽ không có nhu cầu thực hành bất kì việc tự nhớ nào. Sẽ không có nhu cầu thực hành bất kì thiền nào vì người đó sẽ không bao giờ đi lệch tâm. Người đó sẽ vẫn còn với bản thân mình - được định tâm, được bắt rễ, được tiếp đất trong con người riêng của người đó. Nhưng điều này còn chưa là có thể được. Thiền do đó là thuốc. Xã hội tạo ra bệnh, và thế rồi bệnh phải được điều trị.

Tôn giáo là thuốc. Nếu thực sự xã hội con người dựa trên tự do có thể được tiến hoá, sẽ không có nhu cầu về tôn giáo. Vì chúng ta ốm nên thuốc được cần tới, và vì chúng ta lệch tâm, các phương pháp định tâm được cần tới. Nếu một ngày nào đó trên trái đất có thể tạo ra một xã hội lành mạnh, lành mạnh theo nghĩa bên trong, sẽ không có tôn giáo. Nhưng dường như khó tạo ra xã hội như vậy.

Đứa trẻ phải được tạo cho kỉ luật. Bạn làm gì khi bạn tạo kỉ luật cho đứa trẻ? Bạn áp đặt cái gì đó mà không tự nhiên cho nó. Bạn đòi hòi và yêu cầu cái gì đó mà nó sẽ không bao giờ làm một cách tự phát. Bạn sẽ phạt nó, bạn sẽ khen nó, bạn sẽ hối lộ nó, bạn sẽ làm mọi thứ để làm nó thành có tính xã hội - để đem nó đi xa khỏi con người tự nhiên của nó. Bạn sẽ tạo ra một trung tâm mới trong tâm trí nó, cái không bao giờ có đó, và trung tâm này sẽ phát triển và trung tâm tự nhiên sẽ đi vào trong quên lãng, trong vô thức.

Trung tâm tự nhiên của bạn đã di chuyển vào trong vô thức, trong bóng tối, và trung tâm phi tự nhiên của bạn đã trở thành ý thức của bạn. Thực sự không có phân chia giữa vô thức và ý thức; việc phân chia được tạo ra. Bạn là một tâm thức. Phân chia này tới vì trung tâm riêng của bạn đã bị buộc đi vào góc tối nào đó. Ngay cả bạn cũng không trong tiếp xúc với nó; bạn không được phép ở trong tiếp xúc với nó. Bản thân bạn đã trở thành vô thức tới mức bạn có một trung tâm. Bạn sống điều mà xã hội, văn hoá, gia đình đã dạy bạn sống.

Bạn sống cuộc sống giả. Với cuộc sống giả này một trung tâm giả được cần tới. Trung tâm đó là bản ngã của bạn, tâm trí ý thức của bạn. Đó là lí do tại sao, không thành vấn đề bạn làm gì, bạn sẽ không bao giờ phúc lạc - vì chỉ trung tâm thực mới có thể xảy ra, chỉ trung tâm thực mới có thể bùng nổ, mới có thể đi tới cực đỉnh, tới tối ưu, tới khả năng của phúc lạc. Trung tâm giả là trò chơi cái bóng. Bạn có thể chơi với nó, bạn có thể hi vọng nó, nhưng chung cuộc chẳng cái gì ngoài thất vọng bước ra từ nó. Với lo âu giả điều đó nhất định là như vậy.

Theo một cách nào đó mọi thứ đang ép buộc bạn không là bản thân bạn, và điều này không thể bị thay đổi chỉ bằng việc nói rằng điều này là sai, vì xã hội có nhu cầu riêng của nó. Đứa trẻ, khi được sinh ra, giống như con vật - tự phát, được định tâm, được tiếp đấy, nhưng độc lập thế. Nó không thể trở thành một phần của tổ chức. Nó đang gây rối. Nó phải bị ép buộc, bị trau dồi và thay đổi. Trong việc trau dồi này nó phải bị đẩy lệch tâm.

Chúng ta sống ở ngoại vi và chúng ta chỉ sống tới mức độ mà xã hội cho phép chúng ta. Tự do của chúng ta là giả vì qui tắc của trò chơi, của trò chơi xã hội, bị cố định sâu tới mức bạn có thể cảm thấy rằng bạn đang chọn cái này và cái nọ, nhưng bạn không chọn đâu. Chọn lựa tới từ tâm trí được trau dồi của bạn, và điều này liên tục diễn ra theo cách máy móc.

Tôi nhớ tới một người đã lấy tám người đàn bà trong đời anh ta. Anh ta lấy một người đàn bà, thế rồi li dị cô ấy, thế rồi lấy người khác - rất thận trọng, rất cẩn thận, rất cẩn thận, để không rơi vào cái bẫy cũ lần nữa. Anh ta đã tính toán theo đủ mọi cách, và anh ta tưởng rằng người đàn bà mới này sẽ là khác toàn bộ với người đàn bà thứ nhất. Nhưng trong vòng vài ngày, với tuần trăng mật còn thậm chí chưa qua hết, người đàn bà mới bắt đầu chứng tỏ bản thân cô ấy là hệt cùng kiểu như người cũ, người thứ nhất. Trong vòng sáu tháng hôn nhân đã lại tan vỡ. Anh ta lấy người đàn bà thứ ba và bây giờ anh ta vẫn còn thận trọng hơn, nhưng lần nữa cùng sự việc đã xảy ra.

Anh ta lấy tám người đàn bà, và mọi lúc người đàn bà đều biến thành cùng kiểu như người cũ. Cái gì đã xảy ra? Và anh ta đã chọn rất thận trọng bây giờ, rất cẩn thận. Cái gì đã xảy ra? Người chọn là vô ý thức. Anh ta đã không thể thay đổi được người chọn, và người chọn bao giờ cũng là cùng một người cho nên việc chọn đã diễn ra là cùng một kiểu. Và người chọn đã làm việc một cách vô ý thức.

Bạn liên tục làm điều này và điều nọ, và bạn liên tục thay đổi những thứ bên ngoài, nhưng bạn vẫn còn như cũ. Bạn vẫn còn lệch tâm. Bất kì cái gì bạn làm, dù nó có vẻ khác thế nào, nó chung cuộc chứng tỏ là cùng một điều. Kết quả bao giờ cũng là cùng một thứ; hậu quả bao giờ cũng là cùng một thứ; hệ quả bao giờ cũng là cùng một thứ.

Bất kì khi nào bạn cảm thấy bạn đang chọn lựa và bạn là tự do, thế nữa bạn không tự do và bạn không chọn lựa. Việc chọn cũng là điều máy móc. Các nhà khoa học nói, đặc biệt các nhà sinh học, rằng tâm trí trở nên bị hằn dấu vết, và điều đó xảy ra rất dễ dàng. Hai hay ba năm đầu tiên là những năm dành cho việc in dấu, và mọi thứ trở thành bị cố định trong tâm trí. Thế rồi bạn liên tục làm cùng điều; bạn liên tục lặp lại theo cách máy móc. Bạn đang chuyển trong vòng tròn luẩn quẩn.

Đứa trẻ bị buộc phải lệch tâm. Nó phải bị khép vào kỉ luật; nó phải học vâng lời. Đó là lí do tại sao chúng ta cho vâng lời có giá trị nhiều thế. Và vâng lời phá huỷ mọi người, vì vâng lời nghĩa là bây giờ bạn không là trung tâm: người khác là trung tâm; bạn chỉ đi theo người đó.

Giáo dục là cần thiết để sống còn, nhưng chúng ta làm sự cần thiết sống còn này thành cái cớ cho phục tùng. Chúng ta buộc mọi người phải vâng lời. Điều đó nghĩa là gì? Vâng theo ai? Bao giờ cũng là người nào đó khác - bố, mẹ, ai đó khác có đó, và bạn phải vâng lời người đó. Tại sao có nhiều nhấn mạnh thế vào vâng lời? Vì bố bạn đã bị buộc phải vâng lời khi ông ấy còn là đứa trẻ; mẹ bạn đã bị buộc phải vâng lời khi bà ấy còn là đứa trẻ. Họ bị ép buộc phải lệch tâm; bây giờ họ đang làm cùng điều đó. Họ đang làm cùng điều đó với con cái họ, và những đứa trẻ này cũng sẽ làm cùng điều đó. Đây là cách cái vòng luẩn quẩn này chuyển động mãi.

Tự do bị giết chết, và với tự do bạn đánh mất trung tâm của bạn. Không phải là trung tâm này bị phá huỷ đâu; nó không thể bị phá huỷ trong khi bạn đang sống động. Chắc sẽ là tốt nếu nó đã bị phá huỷ; bạn chắc sẽ thoải mái hơn với bản thân bạn. Nếu bạn mà là giả toàn bộ và không có trung tâm thực ẩn bên trong bạn, bạn chắc đã thoải mái. Chắc đã không có xung đột, không lo âu, không vật lộn.

Xung đột tới trong sự tồn tại vì cái thực vẫn còn đó. Nó vẫn còn trong trung tâm, và chỉ trên ngoại vi trung tâm không thực mới được tạo ra. Giữa hai trung tâm này cuộc vật lộn thường xuyên, lo âu thường xuyên, căng thẳng được tạo ra. Điều này phải được biến đổi, và chỉ có duy nhất một cách: cái giả phải biến mất và cái thực phải được trao cho chỗ của nó. Bạn phải được tiếp đất lại trong trung tâm của bạn, trong con người của bạn; bằng không bạn sẽ trong phiền não.

Cái giả có thể biến mất. Cái thực không thể biến mất chừng nào bạn chưa chết. Trong khi bạn sống động cái thực sẽ có có. Xã hội có thể làm chỉ một điều: nó có thể đẩy cái thực sâu xuống và nó có thể tạo ra rào chắn để cho ngay cả bạn cũng trở thành vô thức về nó. Bạn có thể nhớ được bất kì khoảnh khắc nào trong đời bạn khi bạn đã tự phát, khi bạn chỉ sống trong khoảnh khắc - khi bạn đã sống cho bản thân bạn và bạn đã không đi theo người nào đó khác không?

Tôi đã đọc một hồi kí của một nhà thơ. Bố ông ấy đã chết, và xác chết được đặt trong quan tài. Nhà thơ này, người con, đã than khóc và thế rồi đột nhiên nó hôn lên trán xác chết của bố nó và nói, "Đó, giờ bố chết rồi, con có thể làm điều này. Con bao giờ cũng muốn hôn lên trán bố, nhưng trong khi bố còn sống điều đó là không thể được. Con đã sợ bố thế."

Bạn có thể hôn chỉ người bố chết - và cho dù người bố sống cho phép bạn hôn, cái hôn đó sẽ là giả; nó không thể là tự phát. Một cậu bé thậm chí không thể hôn mẹ nó một cách tự phát vì bao giờ nỗi sợ về dục cũng có đó; thân thể phải không tới quá gần trong tiếp xúc, ngay cả với người mẹ. Mọi thứ trở thành giả. Có nỗi sợ và điều lừa dối - không tự do, không tự phát, và trung tâm thực có thể vận hành chỉ khi bạn là tự phát và tự do.

Bây giờ bạn sẽ có khả năng hiểu thái độ của tôi là gì hướng tới câu hỏi này: "Theo cách nào mà việc thực hành tự nhớ làm biến đổi tâm trí con người?" Nó sẽ tái tiếp đất bạn; nó sẽ lại cho bạn rễ trong trung tâm riêng của bạn. Bằng việc tự nhớ, bạn đang quên đi mọi thứ khác hơn bản thân bạn: xã hội, thế giới điên quanh bạn, gia đình, mối quan hệ, mọi thứ, bạn đang quên đi. Bạn đơn giản nhớ rằng bạn hiện hữu.

Việc nhớ lại này không được xã hội trao cho bạn. Việc tự nhớ này sẽ tách bạn khỏi mọi cái là ngoại vi. Và nếu bạn có thể nhớ được, bạn sẽ rơi lại vào con người riêng của bạn, vào trung tâm riêng của bạn. Bản ngã sẽ có đó chỉ trên ngoại vi, nhưng bạn sẽ có khả năng thấy nó bây giờ. Như bất kì vật nào khác, bạn sẽ có khả năng quan sát nó. Và một khi bạn trở nên có khả năng quan sát bản ngã của bạn, trung tâm giả của bạn, bạn sẽ không bao giờ là giả nữa.

Bạn có thể cần trung tâm giả của bạn vì bạn phải sống trong một xã hội là giả. Bạn sẽ có khả năng dùng nó bây giờ, nhưng bạn sẽ không bao giờ bị đồng nhất với nó. Nó sẽ là công cụ bây giờ. Bạn sẽ sống trên trung tâm của bạn, trong trung tâm của bạn. Bạn sẽ có khả năng dùng cái giả như sự thuận tiện xã hội, như một tục lệ, nhưng bạn sẽ không bị đồng nhất với nó. Bây giờ bạn biết bạn có thể tự phát, tự do. Tự nhớ biến đổi bạn vì nó cho bạn cơ hội để là bản thân bạn lần nữa - và là bản thân mình là điều tối thượng và là bản thân mình là điều tuyệt đối.

Đỉnh của mọi khả năng, của mọi tiềm năng, là điều thiêng liêng - hay bất kì cái gì bạn muốn gọi nó. Thượng đế không ở đâu đó trong quá khứ; ngài là tương lai của bạn. Bạn đã nghe điều được nó lặp đi lặp lại rằng Thượng đế là cha. Một cách nhiều ý nghĩa hơn, ngài sẽ là con trai của bạn, không phải là cha, vì ngài sẽ tiến hoá ra từ bạn. Cho nên tôi nói, "Thượng đế con," vì cha là trong quá khứ và con là trong tương lai.

Bạn có thể trở thành điều thiêng liêng, Thượng đế có thể được sinh ra từ bạn; nếu bạn là bản thân bạn một cách đích thực, bạn đã lấy bước đi cơ bản. Bạn đang đi tới tính thiêng liêng, hướng tới tự do toàn bộ. Là nô lệ bạn không thể chuyển tới đó được. Là nô lệ, là người giả, không có con đường nào dẫn tới điều thiêng liêng, tới khả năng tối thượng, việc nở hoa tối thượng của con người bạn. Đầu tiên bạn phải được định tâm trong bản thân bạn. Việc tự nhớ giúp đỡ và chỉ việc tự nhớ giúp đỡ; không cái gì khác có thể biến đổi được bạn. Với trung tâm giả không có trưởng thành - chỉ tích luỹ - và nhớ sự phân biệt giữa tích luỹ và trưởng thành. Với trung tâm giả bạn có thể tích luỹ: bạn có thể tích luỹ của cải, bạn có thể tích luỹ tri thức, bạn có thể tích luỹ bất kì cái gì, không có bất kì trưởng thành nào. Trưởng thành xảy ra chỉ với trung tâm thực. Trưởng thành không phải là tích luỹ; bạn không bị nặng gánh bởi trưởng thành. Tích luỹ là gánh nặng.

Bạn có thể biết nhiều thứ mà không biết cái gì. Bạn có thể biết nhiều về yêu mà không biết yêu. Thế thì nó là tích luỹ. Nếu bạn biết yêu, thế thì nó là trưởng thành. Bạn có thể biết nhiều về yêu với trung tâm giả; bạn có thể biết yêu chỉ với trung tâm thực. Trung tâm thực có thể chín chắn. Trung tâm giả chỉ có thể cứ ngày càng to ra mà không có bất kì trưởng thành nào, không có bất kì chín chắn nào. Cái giả chỉ là sự phát triển ung thư, tích luỹ, làm nặng bạn như bệnh tật.

Nhưng bạn có thể làm một điều: bạn có thể thay đổi hội tụ của bạn một cách toàn bộ. Từ cái giả, bạn có thể chuyển mắt bạn về cái thực. Đây là điều được ngụ ý bởi tự nhớ: bất kì cái gì bạn đang làm, nhớ tới bản thân bạn - rằng bạn hiện hữu. Không quên nó. Chính việc nhớ lại sẽ cho thực tại đích thực cho bất kì cái gì bạn đang làm. Nếu bạn đang yêu, đầu tiên nhớ rằng bạn hiện hữu; bằng không bạn sẽ yêu từ trung tâm giả. Và từ trung tâm giả bạn chỉ có thể giả vờ; bạn không thể yêu được. Nếu bạn cầu nguyện, đầu tiên nhớ rằng bạn hiện hữu; bằng không lời cầu nguyện sẽ chỉ là vô nghĩa, chỉ là lừa dối. Và bạn không lừa bất kì ai khác; bạn đang lừa bản thân bạn.

Đầu tiên nhớ rằng bạn hiện hữu, và việc nhớ này rằng "Tôi hiện hữu" phải trở thành cơ bản tới mức nó đi theo bạn như cái bóng. Thế thì ngay cả trong khi ngủ nó sẽ là trung tâm, và bạn sẽ nhớ. Nếu bạn có thể nhớ cả ngày, dần dần ngay cả trong mơ, ngay cả trong ngủ, và bạn sẽ biết rằng "Tôi hiện hữu."

Ngày bạn thậm chí có thể biết trong giấc ngủ của bạn rằng bạn hiện hữu, bạn được tiếp đất trong trung tâm của bạn. Bây giờ cái giả không còn nữa; nó không phải là gánh nặng cho bạn. Bạn có thể dùng nó bây giờ, nó là công cụ. Bạn không là nô lệ cho nó, bạn đã trở thành người chủ.

Krishna nói trong Gita rằng trong khi mọi người đang ngủ, người yogi không ngủ: người đó thức. Điều đó không có nghĩa rằng người yogi sống mà không ngủ, vì ngủ là sự cần thiết sinh học, thân thể. Điều được ngụ ý là ở chỗ ông ấy nhớ ngay cả trong giấc ngủ của ông ấy rằng ông ấy hiện hữu - rằng "Tôi hiện hữu." Ngủ chỉ trên ngoại vi. Trong trung tâm việc nhớ lại có đó.

Người yogi nhớ ngay cả trong khi người đó ngủ, và bạn không nhớ tới bản thân bạn trong khi bạn thậm chí thức. Bạn bước đi trên phố, nhưng bạn không nhớ rằng bạn hiện hữu. Thử đi, và bạn sẽ cảm thấy thay đổi về phẩm chất. Thử nhớ rằng bạn hiện hữu. Đột nhiên sự nhẹ nhàng mới tới với bạn, sự nặng nề biến mất; bạn trở thành vô trọng lượng. Bạn được ném ra khỏi trung tâm giả vào trung tâm thật lần nữa, nhưng điều đó là khó và gian nan vì chúng ta bị mắc nhiều thế vào cái giả. Điều đó sẽ mất thời gian, nhưng không biến đổi nào là có thể mà không có tự nhớ trở thành vô nỗ lực cho bạn. Bạn đơn giản bắt đầu nhớ tới bản thân bạn; bằng không thì không biến đổi nào là có thể.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập