Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Không kiểm soát, không cố gắng mà chấp nhận và hiểu
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Không kiểm soát, không cố gắng mà chấp nhận và hiểu

Katze und Maus beim Spielen - weißer Hintergrund | Wallario.de

Phật không là hoạ sĩ không là nhạc sĩ không là nhà thơ, nhưng ông ấy đã đi ra ngoài dục. Cái gì đã xảy ra cho ông ấy? Sáng tạo cao nhất là sáng tạo ra bản thân người ta. Sáng tạo cao nhất là sáng tạo ra tâm thức toàn bộ bên trong, sáng tạo ra cái toàn thể bên trong, cái một. Cái đó là đỉnh, đỉnh Himalaya. Phật ở tại đỉnh đó, ông ấy đã sáng tạo ra bản thân ông ấy. Khi bạn chuyển vào dục, bạn sáng tạo ra thân thể bạn; bản sao được tạo ra. Khi bạn chuyển lên cao hơn, bạn sáng tạo ra tâm linh, bạn sáng tạo ra linh hồn. Hay nếu bạn cho phép tôi nói về cách diễn đạt này, bạn sáng tạo ra Thượng đế.

Bạn đã nghe nói rằng Thượng đế sáng tạo ra thế giới, nhưng tôi nói với bạn rằng bạn có tiềm năng sáng tạo ra Thượng đế - và chừng nào bạn chưa sáng tạo ra ngài bạn sẽ không bao giờ được hoàn thành. Cho nên đừng nghĩ rằng Thượng đế có từ lúc bắt đầu. Thay vì thế, sẽ là tốt hơn mà nghĩ rằng Thượng đế là ở lúc cuối cùng. Thượng đế không là nguyên nhân của thế giới, nhưng là mục đích sau cùng, chính lúc cuối cùng, chính đỉnh. Nếu bạn nở hoa trong tính toàn bộ của bạn, bạn sẽ trở thành thượng đế. Đó là lí do tại sao chúng ta gọi Phật là thượng đế - và ông ấy không bao giờ tin vào Thượng đế. Điều này là chính sự ngược đời. Ông ấy không bao giờ tin vào Thượng đế; ông ấy là một trong những tâm trí vô thần sâu nhất đã từng được sinh ra. Ông ấy nói không có Thượng đế, nhưng chúng ta gọi bản thân Phật là điều thiêng liêng.

H. G. Wells đã viết rằng Phật Gautam là người phi thượng đế nhất và là người tựa thượng đế nhất. Cái gì đã xảy ra cho Gautam này? Ông ấy đã tạo ra, ông ấy đã cho sinh thành đỉnh cao nhất, khả năng cao nhất. Điều tối thượng đã xảy ra trong ông ấy; thế thì ông ấy không tạo ra bất kì cái gì - không có nhu cầu. Chắc sẽ là vô tích sự cho Phật để làm thơ, chắc sẽ là vô tích sự cho ông ấy vẽ. Điều đó chắc đã là ngây thơ. Ông ấy đã tạo ra điều tối thượng; ông ấy đã cho bản thân ông ấy việc sinh thành mới. Người cũ đã được dùng hoàn toàn để cho sinh ra người mới. Và bởi vì đó là hiện tượng tối thượng, toàn thể quá khứ đã được dùng. Quá khứ đã biến mất, con vật không còn nữa, vì khi cây được sinh ra hạt mầm biến mất. Hạt mầm không thể có đó.

Jesus nói, chừng nào hạt mầm ngô còn chưa rơi xuống đất và chết đi, không cái gì có thể xảy ra. Một khi hạt mầm rơi xuống đất và chết đi, cuộc sống mới bật ra qua nó. Chết chỉ là chết của hạt mầm, của quá khứ. Nhưng không thể có chết mà không cho sinh ra cái mới; cái gì đó mới sẽ đi ra từ nó.

Mật tông nói, đừng cố kiểm soát. Bạn là ai để kiểm soát, và làm sao bạn sẽ có khả năng kiểm soát? Kiểm soát của bạn sẽ chỉ là ảo vọng. Cố hiểu đi. Cố hiểu bản chất bên trong, hiện tượng này, tính động của năng lượng, và hiểu biết đó sẽ tự động làm thay đổi bạn. Thay đổi không phải là nỗ lực. Nếu thay đổi là nỗ lực, thế thì nó không thể tạo ra phúc lạc.

Phúc lạc không bao giờ xảy ra qua nỗ lực. Nỗ lực bao giờ cũng tạo ra căng thẳng; nó cho phiền não. Nỗ lực bao giờ cũng xấu vì bạn đang ép buộc cái gì đó. Hiểu biết không phải là nỗ lực; nó là đẹp, nó là việc xảy ra tự phát. Đừng kiểm soát. Nếu bạn cố, bạn sẽ thất bại, và bạn sẽ phá huỷ bản thân bạn. Hiểu đi! Để việc hiểu là luật duy nhất, sadhana duy nhất - thực hành tâm linh. Bỏ mọi thứ cho việc hiểu. Nếu hiểu biết không thể làm được bất kì cái gì thế thì nó không thể được làm, vậy quên nó đi. Mọi điều có thể được làm đều có thể được làm qua việc hiểu.

Cho nên mật tông nói, chấp nhận mọi thứ vì chấp nhận sẽ được cần để hiểu. Bạn không thể hiểu được bất kì cái gì nếu bạn phủ nhận. Nếu tôi ghét bạn, tôi không thể nhìn vào mắt bạn được, tôi không thể nhìn mặt bạn được. Tôi sẽ quay đi, tôi sẽ trốn khỏi bạn, tôi sẽ không nhìn thẳng vào bạn. Khi tôi yêu bạn, chỉ thế thì tôi mới nhìn vào mắt bạn. Khi tôi yêu bạn sâu sắc, chỉ thế thì tôi mới có thể nhìn vào mặt bạn.

Chỉ yêu mới nhìn vào mặt; ngoài ra bạn không bao giờ nhìn vào mặt. Bạn di chuyển, bạn nhìn, nhưng cái nhìn đó chỉ là tình cờ, không sâu. Nó chạm, nhưng không bao giờ xuyên thấu. Nhưng khi bạn yêu, thế thì toàn thể năng lượng của bạn trở thành mắt bạn. Thế thì năng lượng di chuyển, chạm sâu, đi sâu xuống dưới vào trong người khác, gặp gỡ ở trung tâm hiện hữu của người đó. Chỉ thế thì bạn mới có thể thấy và biết.

Đó là lí do tại sao trong ngôn ngữ kinh thánh cổ họ đã dùng từ `biết' cho dục, cho yêu - cho yêu sâu sắc. Điều đó không phải là trùng hợp ngẫu nhiên. Trong Kinh thánh có nói rằng "Adam biết vợ mình Eve, và thế rồi Cain được sinh ra." Việc dùng này của `biết' cho yêu sâu sắc, cho dục, là kì lạ nhưng rất có nghĩa, vì khi bạn biết ai đó điều đó nghĩa là bạn đã yêu ai đó. Không có cách khác để biết ai đó.

Và điều đó không chỉ với người, nó cũng là vậy với năng lượng nữa. Nếu bạn muốn biết hiện hữu bên trong của bạn và hiện tượng đa chiều của năng lượng, yêu đi! Đừng ghét con vật, yêu nó đi. Và bạn không phải là không có quan hệ với nó, bạn là một phần của nó. Con vật đã đẩy bạn tới điểm này nơi bạn đã trở thành người - biết ơn nó đi.

Điều cực kì vô ơn là khi mọi người liên tục kết án con vật trong con người. Điều này là việc không biết ơn cực kì. Con vật đã đẩy bạn tới điểm này nơi bạn đã trở thành người, và con vật có thể đẩy bạn tới điểm mà bạn có thể trở thành Thượng đế. Chính con vật đang đẩy bạn. Hiểu điều đó đi - cách thức của nó, cách nó làm việc - và hiểu biết đó sẽ trở thành biến đổi.

Cho nên không kiểm soát, không nỗ lực nào để trở thành ông chủ - không! Tại sao bạn sợ con vật của bạn đến thế? Vì tâm trí bạn thực sự bất lực; đó là lí do tại sao bạn sợ thế. Tại sao bạn muốn kiểm soát nó? Nếu bạn thực sự là người chủ, con vật sẽ đi theo bạn. Nhưng bạn biết rõ rằng con vật là người chủ và bạn phải đi theo nó. Đó là lí do tại sao có toàn thể nỗ lực để trở thành người chủ.

Bạn biết rõ rằng bất kì cái gì thực mà xảy ra, đều xảy ra qua con vật, còn bất kì cái gì hư huyễn mà xảy ra, đều xảy ra qua tâm trí. Nhận biết này tạo ra sợ. Đó là lí do tại sao bạn muốn thử trở thành chủ, nhưng chủ không bao giờ được sinh ra từ nỗ lực. Chỉ nô lệ cố trở thành chủ. Chủ đơn giản là chủ.

Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện... Chuyện xảy ra trong nhà của một chiến binh lớn. Một đêm ông ấy đột nhiên trở nên nhận biết về một con chuột. Ông ấy là chiến binh lớn, kiếm thủ lớn. Ông ấy trở nên rất giận vì con chuột này ngồi ngay trước ông ấy và nhìn vào mắt ông ấy. Không ai đã bao giờ dám làm nhiều thế như con chuột đã dám làm. Cho nên ông ấy rút kiếm ra, nhưng con chuột không chạy. Thế rồi ông ấy tấn công con chuột, nhưng đột nhiên con chuột nhảy lên và chiếc kiếm bị vỡ thành nhiều mảnh; nó rơi lên sàn.

Tất nhiên, ông chiến binh này trở nên phát điên. Ông ta cố và cố, và ông ta càng cố, ông ta càng bị thất bại. Khó mà đánh nhau được với con chuột, và một khi bạn đã bắt đầu đánh nhau, bạn đã chấp nhận thất bại. Con chuột trở nên bạo dạn. Với mọi thất bại của chiến binh, con chuột trở nên bạo dạn hơn. Nó đơn giản nhảy lên giường của chiến binh này. Ông chiến binh đi ra ngoài và hỏi bạn mình xem phải làm gì. "Điều này chưa bao giờ xảy ra trong đời tôi," ông ấy nói. "Không người nào dám làm thế như con chuột bình thường này! Nhưng nó dường như là huyền bí - tôi bị thất bại hoàn toàn." Thế là người bạn nói, "Vô nghĩa mà đi đánh nhau với chuột. Tốt hơn cả là mang mèo tới."

Nhưng tin đồn lan ra rằng chiến binh này đã bị đánh bại - và ngay cả lũ mèo cũng nghe thấy điều đó, cho nên không con mèo nào sẵn sàng tới. Lũ mèo tụ tập lại. Chúng bầu ra người lãnh đạo và nói, "Anh đi đi, vì nó không phải là con chuột thường - cả chiến binh cũng đã bị đánh bại. Chúng tôi là mèo thường, và đây là chiến binh lớn. Nếu ông ấy bị thất bại, chúng tôi ở đâu? Cho nên chúng tôi sẽ đợi bên ngoài và để anh đi vào."

Người lãnh đạo trở nên sợ - lãnh đạo bao giờ cũng sợ. Họ là lãnh đạo vì người hèn có đó, và những người hèn đó chọn họ. Họ là lãnh đạo của những người hèn. Nếu không có người hèn, chắc đã không có người lãnh đạo nào. Về căn bản, họ được người hèn chọn, cho nên họ là lãnh đạo của người hèn.

Con mèo này phải đi, như mọi người lãnh đạo phải đi - vì những kẻ theo sau đẩy nó đi. Bây giờ vì người lãnh đạo đã được chọn, không cái gì có thể được làm, con mèo này phải đi. Nó đi vào, sợ hãi, run rẩy, bồn chồn. Con chuột đang ngồi trên giường. Con mèo không bao giờ thấy con chuột nào như vậy: nó đang ngồi chồm hỗm trên giường. Mèo ta bắt đầu nghĩ phải làm gì, áp dụng phương pháp nào, và trong khi nó đang nghĩ phải làm gì, áp dụng phương pháp nào, kĩ thuật nào - về những kinh nghiệm và kí ức cũ, về phải làm gì trong tình huống này - trong khi nó đang nghĩ, con chuột đột nhiên tấn công. Mèo ta chạy biến, vì điều này không bao giờ xảy ra trong quá khứ! Không có nhắc tới trong lịch về chuột tấn công mèo.

Nó chạy ra và ngã chết, cho nên người chiến binh đã được người hàng xóm khuyên rằng "Bây giờ mèo thường không có tác dụng đâu. Ông đi tới cung điện, mang mèo của vua về đây. Chỉ mèo hoàng gia mới có thể làm được cái gì đó. Đây không phải là hoàn cảnh bình thường." Thế là người chiến binh phải đi tới nhà vua và hỏi mượn con mèo. Con mèo từ cung điện tới. Người chiến binh rất sợ khi con mèo tới cùng ông ấy vì con mèo đó có vẻ rất bình thường. Ông ấy sợ rằng lần này sẽ lại là thất bại, vì con mèo đã chết thì lớn hơn, to hơn, nhà lãnh đạo lớn, còn con này chỉ là mèo thường...? Dường như là nhà vua chỉ đùa - con mèo này chẳng có tác dụng gì. Nhưng người chiến binh không thể nói gì với nhà vua được.

Ông ta về cùng con mèo thường đó. Con mèo bước vào, giết chết con chuột và bước ra. Mọi con mèo đều chờ đợi. Chúng tụ tập quanh và chúng nói, "Thủ đoạn gì vậy? Nhà lãnh đạo của chúng tôi đã chết, ông chiến binh đã bị đánh bại bởi con chuột này, mà ông đơn giản giết chết nó. Ông bước ra với con chuột chết." Con mèo nói, "Ta là mèo còn nó là chuột. Không có kĩ thuật khác. Ta là mèo - điều đó là đủ. Phỏng có ích gì mà dùng bất kì kĩ thuật nào? Là mèo là đủ rồi. Khi ta đi vào, việc mèo sẽ đi vào là đủ. Ta là mèo."

Thực sự, đây là câu chuyện Thiền. Nếu tâm trí bạn là người chủ, sẽ không cần nỗ lực nào. Mọi nỗ lực chỉ là để lừa dối bản thân bạn: bạn không là mèo, và bạn đang tranh đấu với chuột. Trở thành người chủ đi! Nhưng làm sao trở thành người chủ? Mật tông nói, việc hiểu sẽ làm cho bạn thành người chủ, không gì khác. Việc hiểu là bí mật của mọi quyền làm chủ. Nếu bạn biết rõ nó, bạn là người chủ. Nếu bạn không biết, bạn sẽ liên tục tranh đấu. Thế thì bạn sẽ vẫn còn là nô lệ, và bạn càng tranh đấu, bạn sẽ càng bị thất bại. Bạn đang tranh đấu với chuột.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập