Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Nhận biết và tỉnh táo Tưởng tượng và trải nghiệm chết
 
 
Nhận biết và tỉnh táo

Tưởng tượng và trải nghiệm chết

Image result for what is death like 

Làm sao tâm trí có thể được siêu việt và chỉ được siêu việt bởi việc đem thân thể tới trạng thái tựa chết?

 

Tâm trí thường xuyên hoạt động. Trong khi bạn hoạt động thiền là không thể được, vì thiền nghĩa là bất hoạt sâu sắc. Bạn có thể biết bản thân bạn chỉ khi mọi thứ đã trở nên tĩnh lặng, im lặng và yên tĩnh. Chỉ thế thì trong im lặng đó, bạn tình cờ đương đầu với bản thân bạn. Bằng không, trong hoạt động bạn bận rộn thế với cái gì đó này khác, bạn không thể cảm thấy sự hiện diện riêng của bạn. Bạn liên tục quên bản thân bạn. Một cách liên tục, với sự vật này hay sự vật nọ, bạn liên tục quên bản thân bạn.

Hoạt động nghĩa là có quan hệ với cái gì đó bên ngoài. Bạn hoạt động vì bạn có quan hệ với cái gì đó bên ngoài, làm cái gì đó bên ngoài. Bất hoạt nghĩa là bạn đã quay về nhà; bạn không làm bất kì cái gì. Trong tiếng Hi Lạp, leisure - nhàn rỗi được gọi là schole. Từ tiếng Anh trường học school bắt nguồn từ từ Hi Lạp này; school nghĩa là nhàn rỗi. Bạn có thể học cái gì đó chỉ khi bạn đang nhàn rỗi; việc học xảy ra trong nhàn rỗi. Nếu bạn hoạt động, làm cái này cái nọ, bạn không thể học được.

Trường học đã được dành cho tầng lớp nhàn rỗi - những người có thể đảm đương được nhàn rỗi. Con cái họ được gửi tới trường, tới chỗ của nhàn rỗi. Họ không làm bất kì cái gì ngoài học; họ được phép bất hoạt toàn bộ khi có liên quan tới thế gian. Họ được tự do khỏi mọi hoạt động thế gian, và thế thì họ có thể học.

Hiện tượng này là tương tự nếu bạn muốn học về sự hiện diện riêng của bạn: bạn sẽ phải bất hoạt hoàn toàn - bất hoạt hoàn toàn, chỉ hiện hữu, không làm bất kì cái gì. Mọi gợn sóng phải dừng lại, mọi hoạt động phải bay hơi. Bạn hiện hữu, đơn giản. Bạn hiện hữu! Trong khoảnh khắc đó, lần đầu tiên bạn trở nên nhận biết về sự hiện diện riêng của bạn. Tại sao? Vì sự hiện diện này là tinh tế thế. Bị bận bịu với những vật thô, bị dính líu vào hoạt động thô, bạn không thể trở nên nhận biết về sự hiện diện tinh tế thế. Nó là âm nhạc rất im lặng, sự hiện diện của bạn. Và bạn bị chất đầy nhiều thế với tiếng ồn, và mọi kiểu ồn ào xâm chiếm bạn, tới mức bạn không thể nghe thấy tiếng nói nhỏ bé, tĩnh lặng đó bên trong.

Dừng việc dính líu trong những tiếng ồn và hoạt động bên ngoài đi. Thế thì tiếng nói nhỏ bé, tĩnh lặng đó lần đầu tiên được nghe thấy; âm thanh vô âm đó, âm nhạc vô âm đó được cảm thấy. Bạn đi vào cái tinh tế và bỏ lại cái thô thiển. Hoạt động là thô; bất hoạt là tinh. Và sự hiện diện của bạn là điều tinh tế nhất trên thế gian. Để cảm thấy điều đó, bạn sẽ phải dừng lại; bạn sẽ phải vắng mặt từ mọi nơi để cho sự hiện diện toàn bộ của bạn tới và bạn có thể đương đầu với bản thân bạn. Đó là lí do tại sao trong nhiều kĩ thuật, điều được gợi ý là làm cho thân thể bạn thành dường như chết. Điều đó đơn giản ngụ ý là bất hoạt như người chết.

Trong khi bạn đang thiền, để thân thể bạn đi vào chết. Nó sẽ là tưởng tượng, nhưng ngay cả điều đó sẽ giúp ích. Đừng hỏi làm sao tưởng tượng có thể giúp đỡ. Tưởng tượng có chức năng riêng của nó. Chẳng hạn, bây giờ các thực nghiệm khoa học đang được tiến hành... Bạn ngồi xuống, có bác sĩ, và ông ấy quan sát mạch đập của bạn. Bên trong, bạn mới bắt đầu giận; bạn tưởng tượng rằng bạn đang đánh nhau, giận dữ - mạch đập của bạn sẽ lên cao hơn.

Bên trong, chỉ tưởng tượng bạn đang chết, rằng bạn chỉ đang đi tới chết. Trở nên im lặng và cảm thấy chết giáng xuống. Mạch đập của bạn sẽ lắng xuống. Mạch đập là thứ vật lí, và bạn chỉ tưởng tượng. Tưởng tượng không phải là không thực; nó cũng là thực. Nếu bạn có thể thực sự tưởng tượng, ngày cả chết thực cũng có thể xuất hiện. Nếu bạn có thể thực sự tưởng tượng, bạn có thể ảnh hưởng tới các thứ vật lí.

Bạn có thể đã quan sát buổi biểu diễn thôi miên nào đó. Hay nếu không, bạn có thể làm điều này dễ dàng ở nhà; nó không khó, nó rất dễ. Dùng con bạn làm phương tiện. Nếu cháu là con gái, điều đó là tốt hơn dùng con trai, vì con trai hoài nghi hơn con gái, và con trai bao giờ cũng trong tâm trạng tranh đấu thay vì tâm trạng hợp tác. Con trai ngụ ý điều đó - tâm trạng tranh đấu.

Hợp tác được cần. Cứ bảo cháu thảnh thơi, và liên tục gợi ý, "Con sắp đi vào cơn mê sâu, đi vào trong cơn mê sâu, đi vào trong cơn mê sâu, rơi vào giấc ngủ. Mi mắt con đang trở thành nặng, nặng, nặng hơn..." Và dùng giọng đều đều đơn điệu: "Nặng hơn, nặng hơn, nặng hơn..." Để giọng bạn trở thành đơn điệu, dường như bạn cũng đang trở nên buồn ngủ.

Trong vòng năm phút đứa trẻ sẽ ngủ say. Đây không phải là giấc ngủ thường, đây là mê thôi miên. Về căn bản nó khác về chất với giấc ngủ, vì bây giờ đứa trẻ có thể nghe chỉ tiếng của bạn. Nó không thể nghe thấy bất kì cái gì khác. Nếu ai đó khác nói, đứa trẻ là điếc. Nếu bạn nói - người đã thôi miên nó - nó có thể vẫn nghe thấy. Nó sẽ tuân theo mệnh lệnh của bạn.

Thử làm thực nghiệm nào đó. Nói với đứa trẻ, "Đây là hòn than nóng bỏng mà bố đang đặt vào bàn tay con. Con sẽ bị bỏng." Đặt bất kì vật bình thường nào vào bàn tay của đứa trẻ - viên đá lạnh, chẳng cái gì nóng về nó. Đứa trẻ sẽ vứt nó đi ngay lập tức vì tâm trí có gợi ý rằng nó là cục than nóng bỏng, và rằng tay nó sẽ bị bỏng. Nó sẽ ném cái đó đi, nó sẽ la hét dường như nó đã chạm vào cái gì đó nóng.

Nhưng phép màu xảy ra. Bạn sẽ đi tới biết rằng tay nó thực sự bị bỏng. Cái gì xảy ra? Không có khả năng nào bị bỏng bởi hòn đá lạnh, nhưng đứa trẻ đích xác bị bỏng dường như đã có than cháy bỏng để vào bàn tay nó. Đó chỉ là tưởng tượng. Đó là lí do tại sao những người đã xuyên thấu vào tâm trí con người, họ nói rằng tưởng tượng là sự kiện thực như bất kì cái gì. Tưởng tượng không chỉ là tưởng tượng, vì nó tạo ra kết quả trong sự kiện thực tại.

Làm thực nghiệm này... Ngã xuống đất, nằm tĩnh lặng và cảm thấy bạn sắp chết. Thân thể đang trở nên chết. Dần dần bạn sẽ cảm thấy sức nặng tới khắp trên thân thể. Toàn thân sẽ trở thành trọng lượng chết, trọng lượng chì. Tự nhủ bản thân bạn rằng "Cho dù mình muốn nhấc bàn tay khỏi vị trí nó đang ở đấy, mình không thể nhấc nó được." Thế rồi cố nhấc nó, và bạn sẽ không có khả năng làm như vậy. Bây giờ tưởng tượng đang làm việc.

Trong trạng thái này nơi bạn cảm thấy thân thể đã trở thành trọng lượng chết, bạn có thể ngắt bản thân bạn ra khỏi thế giới của hoạt động một cách dễ dàng. Đó là lí do tại sao điều này được gợi ý. Bạn bây giờ có thể trở thành bất hoạt vì bạn chết. Bây giờ bạn có thể cảm thấy rằng mọi thứ đã chết và chiếc cầu từ bạn tới thế giới bị gẫy. Thân thể là chiếc cầu này. Nếu thân thể chết, bạn không thể làm được bất kì cái gì. Bạn có thể làm được bất kì cái gì mà không có thân thể không? Bạn không thể làm được bất kì cái gì mà không có thân thể.

Bất kì hoạt động nào đều thông qua thân thể. Tâm trí có thể nghĩ về điều đó nhưng không thể làm được điều đó. Bạn đã trở thành bất lực; bạn không thể làm được bất kì cái gì. Bạn ở bên trong, thế giới ở bên ngoài. Phương tiện là chết và chiếc cầu bị gẫy. Trong trạng thái này của thân thể đang chết và chiếc cầu gẫy, năng lượng của bạn sẽ bắt đầu chuyển vào trong, vì không có cách nào để di chuyển ra. Lối ra bên ngoài bị đóng và bị chắn, cho nên bây giờ bạn chuyển vào trong. Nhìn bản thân bạn đang đứng ở trung tâm tâm; nhìn vào bên trong vào các chi tiết của thân thể. Bạn sẽ cảm thấy rất kì lạ khi lần đầu tiên bạn có thể nhìn từ bên trong thân thể riêng của bạn.

Mật tông, yoga, ayurveda, mọi trường phái sinh lí cổ, mọi học thuyết sinh lí cổ, công việc của họ được làm lộ ra và được làm cho mọi người biết tới qua những kĩ thuật thiền bên trong như vậy. Sinh lí học hiện đại được biết tới qua mổ xẻ, nhưng sinh lí học cổ đại được biết tới qua thiền, không qua mổ xẻ. Và bây giờ có trường phái, trường phái của những nhà tư tưởng y học rất tiên tiến người nói rằng khi bạn mổ một thân thể và đi tới biết cái gì đó, bạn đi tới biết cái gì đó mà chết rồi - và bất kì cái gì được suy diễn từ phần chết là không liên quan tới thân thể sống.

Họ có thể đúng. Nếu bạn lấy máu của tôi và thế rồi xét nghiệm nó, bạn xét nghiệm máu chết. Nó không là cùng máu đã ở trong tôi. Nhìn bên ngoài thì nó là như nhau, nhưng trong tôi nó là quá trình sống, dòng chảy sống, sống động, một phần của cơ chế, của một toàn thể hữu cơ. Bây giờ nó là chết. Dường như bạn kéo mắt tôi ra và thế rồi xét nghiệm chúng. Khi chúng còn ở cùng tôi, tôi ở đằng sau chúng và trong chúng. Bây giờ chúng là hòn đá chết, và bất kì cái gì bạn đi tới biết về đôi mắt này đều không là về mắt tôi, vì phần cơ bản, bản chất bị thiếu: tôi không có đó.

Những đôi mắt đó đã là một phần của một toàn thể lớn. Phẩm chất toàn thể của chúng có trong việc là một phần của một toàn thể lớn. Bây giờ chúng là độc lập, không là một phần của bất kì cái gì. Hình mẫu bị mất, tiếp xúc sống bị mất. Mọi truyền thống yoga và mật tông đều nói rằng chừng nào bạn chưa thể đi tới biết thân thể đang sống, tri thức của bạn là giả. Nhưng làm sao đi tới biết thân thể đang sống? Chỉ có một cách: bạn đi vào trong bản thân bạn, và di chuyển bên trong để xem chi tiết thân thể. Một thế giới khác được hiển lộ ra qua những kĩ thuật này, thế giới sống động.

Cho nên điều đầu tiên: được định tâm ở tâm, và nhìn quanh thân thể bạn, di chuyển. Hai điều sẽ xảy ra. Một: bạn sẽ cảm thấy bây giờ rằng bạn không là thân thể - bạn không thể cảm thấy điều đó. Bạn là người quan sát, người nhận biết, tỉnh táo, đang nhìn vào, không bị nhìn vào. Lần đầu tiên thân thể sẽ trở thành chỉ là quần áo; bạn sẽ khác với nó. Và điều thứ hai: lập tức bạn sẽ cảm thấy, "Mình không thể chết."

Điều này sẽ dường như kì lạ - dùng một phương pháp, phương pháp tưởng tượng về chết, và thế rồi đi tới điểm bất tử. Đột nhiên bạn sẽ đi tới biết, "Mình không thể chết." Bạn đã thấy người khác chết. Cái gì đã xảy ra cho họ? Thân thể họ trở nên chết; đó là lí do tại sao bạn suy diễn rằng họ chết. Bây giờ bạn có thể thấy rằng toàn thân đang nằm chết, còn bạn sống.

Cho nên chết của thân thể không phải là chết của bạn. Thân thể chết, còn bạn đi tiếp. Và nếu bạn kiên trì trong kĩ thuật này, thời gian không xa lắm khi bạn có thể bước ra khỏi thân thể bạn và nhìn vào thân thể bạn từ bên ngoài, nhìn vào thân thể bạn nằm chết ngay trước bạn. Điều đó không rất khó. Một khi bạn trải nghiệm điều này, bạn sẽ không bao giờ là cùng con người cũ nữa. Bạn sẽ được tái sinh; bạn sẽ trở thành dwij - được sinh ra hai lần. Bây giờ một cuộc sống mới bắt đầu.

Tôi đã nói với các bạn hôm qua về một nhà chiêm tinh người đã hứa làm việc trên sơ đồ sinh của đời tôi. Ông ấy chết trước khi ông ấy làm điều đó, cho nên con trai ông ấy phải chuẩn bị sơ đồ này, nhưng ông này cũng phân vân. Ông ta nói, "Gần như chắc chắn rằng đứa trẻ này sẽ chết vào tuổi hai mươi mốt. Cứ mỗi bẩy năm nó sẽ phải đối diện với chết." Cho nên bố mẹ tôi, gia đình tôi bao giờ cũng lo nghĩ về cái chết của tôi. Bất kì khi nào tôi sắp tới cuối chu kì bẩy năm, họ đều trở nên sợ. Và ông ấy đúng. Và bẩy tuổi tôi đã sống sót, nhưng tôi có trải nghiệm sâu sắc về chết - không phải của riêng tôi, mà của cái chết của ông ngoại tôi. Và tôi cũng gắn bó với ông nhiều tới mức cái chết của ông dường như là cái chết của tôi.

Trong thời thơ ấu riêng của mình, tôi đã bắt chước cái chết của ông. Tôi không ăn trong ba ngày liên tục, không uống nước, vì tôi cảm thấy rằng nếu tôi làm như vậy đó sẽ là phản bội. Tôi yêu ông nhiều lắm, ông yêu tôi nhiều tới mức khi ông còn sống tôi đã không bao giờ được phép đi tới bố mẹ tôi. Tôi đã ở cùng ông ngoại của tôi. Ông nói, "Khi ông chết, chỉ thế thì cháu có thể đi." Ông đã sống trong một làng rất nhỏ, cho nên tôi không thể đi tới bất kì trường nào vì không có trường. Ông không bao giờ bỏ tôi, nhưng thế rồi thời điểm tới khi ông chết. Ông đã là một phần của tôi. Tôi đã lớn lên trong sự hiện diện của ông, tình yêu của ông.

Khi ông chết tôi cảm thấy rằng ăn sẽ là phản bội. Bây giờ tôi không muốn sống. Điều đó là ngây thơ, nhưng qua điều đó cái gì đó rất sâu đã xảy ra. Trong ba ngày tôi vẫn còn nằm ra: tôi không ra khỏi giường. Tôi nói, "Bây giờ ông chết rồi, con không muốn sống." Tôi đã sống sót, nhưng ba ngày đó đã trở thành kinh nghiệm chết. Tôi đã chết theo cách nào đó, và tôi đi tới nhận ra - bây giờ tôi có thể nói về điều đó, mặc dầu vào lúc đó nó chỉ là kinh nghiệm mơ hồ - tôi đã đi tới cảm thấy rằng chết là không thể được. Đây đã là cảm giác.

Thế rồi vào tuổi mười bốn, gia đình tôi lại trở nên bối rối rằng tôi sẽ chết. Tôi đã sống sót, nhưng thế rồi tôi lại thử điều đó một cách có ý thức. Tôi nó với họ, "Nếu chết sẽ xuất hiện như nhà chiêm tinh đã nói, thế thì tốt hơn cả là được chuẩn bị. Và tại sao để cơ hội cho chết? Sao con không nên đi và gặp nó nửa đường? Nếu con sẽ chết, thế thì tốt hơn cả là chết một cách có ý thức."

Thế là tôi xin phép nghỉ tới trường trong bẩy ngày. Tôi lên thầy hiệu trưởng và tôi nói với thầy, "Con sắp chết." Ông ấy nói, "Con đang nói điều vô nghĩa gì vậy! Con định tự tử sao? Con ngụ ý gì mà nói con sắp chết?"

Tôi kể cho ông ấy về dự báo của nhà chiêm tinh rằng khả năng chết sẽ đương đầu với tôi cứ sau bẩy năm. Tôi bảo ông ấy, "Con sẽ đi vào chỗ ẩn dật trong bẩy ngày để đợi chết. Nếu chết tới, điều tốt là gặp gỡ nó một cách có ý thức để cho điều đó trở thành kinh nghiệm."

Tôi đi tới ngôi đền ngay bên ngoài làng tôi. Tôi đã thu xếp với ông tu sĩ rằng ông ấy sẽ không làm phiền tôi. Đó là một ngôi đền rất đơn độc, không khách thăm - cũ, đang tàn tạ. Không ai đã bao giờ tới nó. Cho nên tôi bảo ông ấy, "Cháu sẽ ở lại trong đền. Bác chỉ cần cho cháu cái gì đó để ăn và cái gì đó để uống một lần mỗi ngày, và cả ngày cháu sẽ nằm đó đợi chết."

Trong bẩy ngày tôi đã đợi. Bẩy ngày đó trở thành kinh nghiệm hay. Chết không bao giờ tới, nhưng về phần mình tôi đã thử mọi cách để là chết. Những cảm giác kì lạ, kì quái đã xảy ra. Nhiều thứ đã xảy ra, nhưng chú ý cơ bản là điều này - rằng nếu bạn cảm thấy bạn sắp chết, bạn trở nên bình thản và im lặng. Không cái gì tạo ra bất kì lo nghĩ nào nữa vì mọi lo nghĩ đều liên quan tới sống. Sống là cơ sở của mọi lo nghĩ. Khi bạn đằng nào cũng sắp chết một ngày nào đó, sao lo nghĩ?

Tôi nằm đó. Vào ngày thứ ba hay thứ tư một con rắn bò vào đền. Nó trong tầm nhìn, tôi thấy con rắn, nhưng không có sợ. Đột nhiên tôi cảm thấy rất kì lạ. Con rắn tới mỗi lúc một gần, và tôi cảm thấy rất kì lạ. Không có sợ, cho nên tôi nghĩ, "Khi chết tới, nó có thể tới qua con rắn này, cho nên tại sao sợ? Đợi đã!"

Con rắn bò qua tôi và đi mất. Sợ đã biến mất. Nếu bạn chấp nhận chết, không có sợ. Nếu bạn bám lấy sống, thế thì mọi sợ có đó.

Nhiều lần ruồi tới quanh tôi. Chúng bay quanh, chúng bò lên tôi, lên mặt tôi. Đôi khi tôi cảm thấy cáu kỉnh và muốn tống chúng đi, nhưng thế rồi tôi nghĩ, "Hữu dụng gì? Sớm hay muộn mình sẽ chết, và thế thì không ai sẽ ở đây để bảo vệ cái xác. Thôi để chúng làm theo cách của chúng."

Khoảnh khắc tôi quyết định để chúng làm theo cách của chúng, cáu giận biến mất. Chúng vẫn ở trên thân thể, nhưng cứ dường như tôi không quan tâm. Chúng dường như chuyển động, dường như bò trên thân thể ai đó khác. Lập tức có một khoảnh cách. Nếu bạn chấp nhận chết, khoảng cách được tạo ra. Sống di chuyển ra xa với mọi lo nghĩ, cáu giận, mọi thứ của nó. Tôi đã chết theo cách nào đó, nhưng tôi đi tới biết rằng cái gì đó bất tử có đó. Một khi bạn chấp nhận chết một cách toàn bộ, bạn trở nên nhận biết về nó.

Thế rồi lại tới tuổi hai mươi mốt, gia đình tôi đã chờ đợi. Cho nên tôi bảo họ, "Sao mọi người cứ chờ đợi thế? Đừng đợi. Bây giờ con sẽ không chết đâu."

Về thể chất, một ngày nào đó tôi sẽ chết, tất nhiên. Tuy nhiên, dự đoán này của nhà chiêm tinh đã giúp tôi rất nhiều vì ông ấy đã làm cho tôi nhận biết rất sớm về chết. Liên tục, tôi có thể thiền và có thể chấp nhận rằng nó đang tới.

Chết có thể được dùng cho thiền sâu vì thế thì bạn trở thành bất hoạt. Năng lượng được xả ra từ thế giới; nó có thể chuyển vào trong. Đó là lí do tại sao tư thế tựa chết được gợi ý. Dùng sống, dùng chết, để khám phá cái ở bên ngoài cả hai.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập