Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Không là thân thể
 
 
Người quan sát

Không là thân thể

Related image

 

Một dịp khác một ni cô hỏi Triệu Châu, "Bí mật của các bí mật là gì?"

Triệu Chấu vỗ nhẹ vào khuỷu tay cô ấy.

Ni cô nói, "Thầy vẫn đang giữ cái gì đó."

"Không," Triệu Châu nói. "Chính cô đang giữ nó."

 

Việc vỗ nhẹ của Joshu vào khuỷu tay cô ấy chỉ ra, "Ta có thể vỗ khuỷu tay cô - nếu cô dễ cảm nhận, ngần này là đủ cho cô đi vào trong bí mật của các bí mật."

Nhưng ni cô đáng thương này đã không hiểu. Cô ấy nói, "Thầy vẫn đang giữ cái gì đó." Cái gì đó đó là khuỷu tay của ni cô.

"Không," Triệu Châu nói. "Chính cô đang giữ nó. Nó không phải là khuỷu tay ta."

Trong những giai thoại nhỏ này, những bí mật vô cùng được khải lộ. Ông ấy đang nói, "Ta không là thân thể. Và ta không là tâm trí, vì ta đã không nói bất kì cái gì. Ta chỉ vỗ nhẹ vào khuỷu tay cô để làm cho cô nhận biết rằng cô cũng không là thân thể."

Bình thường, Phật tử không được phép chạm vào đàn bà, nhưng chỉ Thiền sư có thể làm điều đó vì ông ấy biết rằng không ai là thân thể. Vô nghĩa làm sao, về nam và nữ - bên trong đơn giản là không gian im lặng, và đó là vĩnh hằng của bạn.

Nhưng chắc chắn là khó cho đàn bà - khó hơn cho đàn ông - để không ôm giữ thân thể. Sự kiện là sự kiện.

Một hôm, Mulla Nasruddin bắt được bốn con ruồi và bảo vợ, "Anh đã bắt được bốn con ruồi. Hai con đàn bà và hai con đàn ông."

Chị vợ nói, "Trời, làm sao anh biết con nào là đực và con nào là cái?"

Anh ta nói, "Rất đơn giản. Hai con đậu trên gương trong hàng giờ, và hai con đọc báo! Và anh đã quan sát. Điều đó chứng minh việc đó. Không cần thêm bất kì chứng minh nào khác."

 

Tại sao đàn bà gắn bó thể với thân thể? Đó không chỉ là lỗi của cô ấy, đó là toàn thể quá trình nuôi lớn của chúng ta. Ngay từ chính lúc ban đầu chúng ta làm phân biệt giữa con trai và con gái.

 

Trong thời thơ ấu của tôi, tôi để tóc dài. Tôi thường đi qua cửa hàng của bố tôi trong nhà, vì nhà ở đằng sau cửa hàng. Và khách hàng của ông ấy sẽ hỏi, "Đây là con gái của ai vậy?"

Bố tôi thường cảm thấy ngượng ngùng. Ông ấy rất giận tôi. Một hôm ông ấy nói, "Vì tóc của mày, tao liên tục bị vào vị trí ngượng ngùng."

Tôi nói, "Ngượng là gì? Cứ bảo họ rằng 'Nó là con gái của tôi.' Điều đó sẽ không tạo ra khác biệt gì."

Ông ấy nói, "Mày không cảm thấy bị xúc phạm sao?"

Tôi nói, "Sao con phải cảm thấy bị xúc phạn? Con là bản thân con, dù con là đàn ông hay đàn bà. Dù con là bất kì cái gì, con là vậy. Và chỉ bởi vì tóc con, nếu ai đó nghĩ con là con gái, điều đó hoàn toàn tốt! Chỉ là hiểu lầm, nó chẳng hại ai cả."

Nhưng ông ấy giận và ông ấy cắt tóc của tôi. Với cùng chiếc kéo ông ấy vẫn dùng để cắt vải trong cửa hàng, ông ấy cắt tóc tôi. Tôi nói, "Bố sẽ phải hối hận."

Ông ấy nói, "Mày định làm gì để tao sẽ hối hận?"

Tôi nói, "Vài phút nữa bố sẽ thấy."

Ông ấy biết tôi. Ông ấy nói, "Đừng có làm cái gì nguy hiểm."

Tôi nói, "Bây giờ nó sẽ là nguy hiểm. Bố đã đạp lên tự do của con. Đây là tóc của con."

Và tôi đi tới ông thợ cắt tóc nghiện thuốc phiện, vốn là bạn tôi, vì không ai khác sẽ làm điều đó.... Ở Ấn Độ, khi bố bạn chết - chỉ thế đầu bạn có thể được cạo trọc. Tôi bảo ông thợ cắt tóc nghiện thuốc phiện, "Đây là thời kì mấu chốt của tình bạn chúng ta. Bác cạo đầu cho cháu!"

Ông ấy nói, "Nhưng về bố cháu thì sao? Và mọi người sẽ chống lại bác...." Ông ấy nói, "Bác sẽ làm điều đó." Và ông ấy đã làm điều đó cho tôi - cạo trọc, trong vài giây tôi quay trở về. Và mọi người bắt đầu nhìn tôi, "Bố cháu chết rồi sao?"

Tôi nói, "Bố phải chết thôi. Bác thấy đầu cháu không? Điều đó là đủ để chứng minh việc đó."

Khi tôi vào cửa hàng của bố, khách hàng nói, "Trời! điều gì đã xảy ra cho bố thằng bé này?" Và bố tôi nói, "Không may tôi là người bố đó, và tôi vẫn còn sống. Và nhìn xem - nó là đúng khi nói rằng tôi sẽ hối hận."

Ông ấy gọi tôi vào bên trong và bảo tôi, "Đây là lần cuối cùng bố đã làm bất kì cái gì cho con; thôi tha thứ và quên đi. Bố sẽ không bao giờ làm bất kì cái gì. Nhưng điều này là quá thể!" - vì mọi người từ thị trấn bắt đầu tới. Bất kì chỗ nào tôi đi... và tôi đi khắp thị trấn chỉ để mang mọi người tới. Họ sẽ tới và họ sẽ nói, "Anh vẫn còn sống à? Chúng tôi thấy con trai anh cạo trọc đầu. Chuyện gì đã xảy ra? Ai đã cạo cho nó?"

Bố tôi nói, "Cả ngày mọi người tới để than khóc, để chia buồn." Khi họ thấy rằng ông ấy vẫn còn sống, bản thân họ rất choáng. Và tôi vẫn đứng bên ngoài quan sát. Người ta không bao giờ biết khi nào khoảnh khắc này tới....

Từ khoảnh khắc đó bố tôi có sự kính trọng với tôi mà tôi không nghĩ  bất kì người bố nào đã từng có. Và cuối cùng ông ấy đã trở thành một sannyasin. Tôi đã cố gắng vất vả, nhưng ông ấy bao giờ cũng chạm chân tôi. Ông ấy nói, "Không thành vấn đề rằng con là con trai của bố. Bố yêu và kính trọng sự nhất quyết của con để là tự do và sự kính trọng của con với tự do."

Bản thân ông ấy chắc không bao giờ nghĩ, là một chủ cửa hàng nhỏ, rằng ông ấy một ngày nào đó sẽ trở nên chứng ngộ. Và ngày đó tới. Nghe tôi liên tục... và tôi chỉ nói với ông ấy về thiền, thiền tiếp, ngày càng sâu hơn. Một hôm ông ấy bảo tôi rằng "Bây giờ con sẽ không cần nhấn mạnh điều đó. Bố đã hiểu ra vấn đề."

 

Từ "Thiền: Chim đơn độc, chim cu cu của rừng"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập