Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Quan sát bản thân mình
 
 
Người quan sát

Quan sát bản thân mình

Image result for watching yourself

 

Triệu Châu thường nói: Khi Ngài cảm thấy đói trong tôi, tôi ăn. Khi Ngài cảm thấy buồn ngủ trong tôi, tôi đi ngủ. Tôi không làm bất kì cái gì bây giờ. Đôi khi Ngài ngủ lâu hơn một chút, thế thì tôi là ai đánh thức Ngài dậy bằng đồng hồ báo thức? Đôi khi Ngài cảm thấy không thích ăn; thế thì tôi là ai mà ép buộc Ngài ăn? - thế thì việc nhịn ăn xảy ra. Đôi khi Ngài muốn đi dạo trên núi, thế thì tôi phải đi theo. Bây giờ Ngài là người làm.

Đây là biến đổi. Bạn là người làm - thế thì bạn không trống rỗng. Khi Ngài là người làm, cái Toàn bộ, khi sự tồn tại là người làm, và bạn chỉ là con sóng trên đại dương, và đại dương nổi sóng, không phải bạn, thế thì bạn đơn giản tận hưởng. Bất kì cái gì xảy ra, bạn đơn giản quan sát. Và khi người làm biến mất bên trong bạn, người quan sát bước vào. Ngài là người làm, và bạn chỉ là người quan sát, nhân chứng.

Ngay bây giờ chính cái đối lập là hoàn cảnh; bạn là người làm, và Ngài là nhân chứng. Ngài là người quan sát và bạn là người làm. Đây là tình huống sai. Mọi thứ thành lộn ngược. Bạn phải là nhân chứng và Ngài phải là người làm. Khi bạn là nhân chứng, làm sao bạn có thể tích luỹ bản ngã được? Nhân chứng đơn giản là nhân chứng - người đó không thể nói 'tôi'. Khi bạn là nhân chứng,'tôi' biến mất. Bạn đơn giản nhìn và khi bạn có cái nhìn đơn giản, không có người bên trong. Chỉ cái nhìn tồn tại.

Học trò này tới Triệu Châu và nói: 'Thầy dạy rằng chúng tôi phải làm trống rỗng tâm trí chúng tôi.

Chính câu hỏi này, chính việc dùng lời của nó là tuyệt đối sai. Triệu Châu không dạy rằng 'ông phải', vì nếu 'ông phải', bạn không bao giờ có thể trống rỗng. Nó không phải là 'phải'. Nó không là cái gì đó để được làm. Nếu bạn làm, làm sao người làm biến mất? Chỉ trong việc không làm của bạn nó mới có thể biến mất. Chỉ khi bạn là vô nỗ lực nó có thể đi. Nếu bạn làm cái gì đó, nó không bao giờ có thể đi. Cho nên không có 'phải'.

Và đây là khác biệt giữa đạo đức và tôn giáo. Đạo đức tồn tại quanh cái 'phải': cái này phải được làm, cái kia phải không được làm. Nhưng nhấn mạnh là vào việc làm, và đó là khác biệt. Tôn giáo không quan tâm tới 'phải' chút nào. Tôn giáo nói 'phải' hay 'phải không' không phải là vấn đề, vì việc làm không phải là vấn đề. Bạn là người quan sát. Bạn đơn giản quan sát - không chọn lựa. Và khi bạn quan sát, Ngài chọn, và khi Ngài chọn, không có hối hận. Khi Ngài chọn không có nhìn lại sau. Khi Ngài chọn, thế thì không có lỗi. Khi Ngài chọn, thế thì mọi thứ bao giờ cũng được. Nó bao giờ cũng tuyệt đối được. Thế thì bạn không bao giờ trong lỗi. Chính con người sinh ra lỗi. Chính điều Thiêng liêng không sinh ra lỗi. Bỏ mọi thứ cho cái Toàn bộ đi; bạn có thể gọi nó là Thượng đế. Bỏ nó cho cái Toàn bộ, và bạn đơn giản trở thành cái bóng. Và bất kì cái gì Ngài định, để Ngài định. Đừng mang bản thân bạn vào - bạn quan sát. Cho nên không có vấn đề về 'phải'.

Học trò này nói: Thầy dạy rằng chúng tôi phải làm trống rỗng tâm trí chúng tôi.

Đây là cách khi Thầy nói cái gì đó, nó bị hiểu lầm. Triệu Châu không bao giờ dạy rằng bạn phải làm cái này hay cái nọ. Nhưng tâm trí bao giờ cũng biến đổi mọi thứ, dưới dạng hành động. Hành động là ngôn ngữ của chúng ta. Nói với mọi người: "Có tính thiền đi." Và họ nghe thấy cái gì? Họ nghe rằng tôi dạy rằng bạn phải thiền. Có khác biệt bao la. Khi tôi nói: Có tính thiền, tôi không nói rằng bạn phải thiền, vì thiền không phải là hành động, bạn không thể làm nó được. Bạn có thể ở trong nó, bạn không thể làm nó; nó là trạng thái, không phải là hành động. Tôi nói: Có tính thương yêu, và bạn nghe thấy cái gì? Bạn nghe rằng tôi dạy bạn phải yêu. Bạn đã thay đổi toàn thể sự việc. Bây giờ, bất kì cái gì bạn sẽ làm, tôi không chịu trách nhiệm cho nó, vì bạn đã không nghe chút nào điều được nói. Yêu không phải là hành động, nó là trạng thái của con người. Bạn có thể đáng yêu, bạn có thể yêu, nhưng bạn không thể làm được nó. Bạn có thể làm nó thế nào? Bạn đã bao giờ quan sát không? Làm sao bạn có thể 'làm' yêu? Làm sao bạn có thể ép buộc? Tất nhiên, bạn có thể hành động. Đó là lí do tại sao có nhiều người hành động đang hành yêu, và nhiều người hành động đang hành thiền. Bạn đã bỏ lỡ vấn đề; nó là trạng thái của con người. Nhưng, bạn sẽ lại hỏi: "Thế thì cái gì cần được làm? Nếu đây là trạng thái của con người, thế thì cái gì được định làm? Thế thì chúng ta nên làm cái gì?" Bạn lại liên tục bỏ lỡ.

Không, cứ cố hiểu, cứ cố hiểu đi, và chính việc hiểu trở thành thiền. Chỉ cố hiểu bản chất của tâm trí, rằng nó đi sang phải và trái, quá khứ và tương lai, đi từ ý nghĩ này sang ý nghĩ khác. Nó là con khỉ. Cứ cố hiểu, cố quan sát tâm trí là gì. Và ngay trong quan sát tâm trí là gì, đột nhiên một ngày nào đó bạn sẽ cảm thấy cái gì đó đã nhoáng lên, cái gì đó đã đổi bánh răng; bạn không còn là người cũ. Cái gì đó không biết đã đi vào trong bạn. Không có tâm trí; thiền đã bước vào, chỉ bằng việc cố hiểu.

Trong giận, cố hiểu cái gì đang xảy ra. Trong ghét, trong yêu, trong quan hệ, cố hiểu cái gì đang xảy ra. Khi bạn cảm thấy buồn, cố hiểu cái gì đang xảy ra, và bạn sẽ đơn giản kinh ngạc! Nếu bạn cố hiểu cái gì đang xảy ra trong giận, bạn sẽ lập tức cảm thấy thay đổi về chất. Cái gì đó đã thay đổi qua việc quan sát của bạn. Giận không còn như cũ; bạo hành của nó đã biến mất. Nó vẫn là đám mây treo quanh, nhưng không có hung hăng trong nó. Tiếp tục quan sát, và bạn sẽ cảm thấy rằng ngay cả mây đó đang biến đi; tia sáng mặt trời đang đi vào.

Quan sát giận, giận biến mất. Quan sát ghét, ghét biến mất. Nếu bạn có thể quan sát bất kì cái gì, lập tức chiều hướng mới đã xuyên thấu vào trong nó. Người quan sát đã bước vào, và người quan sát là hiện tượng lớn lao nhất trên thế giới. Thượng đế tới qua việc quan sát của bạn, không qua hành động của bạn.

Điều bạn phải làm hay phải không làm không phải là cách thức. Chỉ quan sát, tỉnh táo, và đôi khi nếu bạn mất tỉnh táo, thế thì tỉnh táo với việc mất tỉnh táo này. Đừng tạo ra vấn đề. Đôi khi bạn sẽ bỏ lỡ. Đôi khi bạn sẽ quên hoàn toàn rằng bạn mang tính quan sát. Cho nên có tính quan sát việc không tỉnh táo này. Điều đó là được. Bạn đã bỏ lỡ vấn đề, bạn đã lỡ; đừng tạo ra vấn đề về nó, lại quan sát nó. Bạn quan sát giận, đôi khi bạn quên. Bạn trở nên giận, thế rồi bạn nhớ ra - lại quan sát. Đừng tạo ra vấn đề từ việc bỏ lỡ vấn đề, từ việc lại quên, từ việc bị đồng nhất với giận. Đừng cảm thấy khổ, đừng thương hại bản thân bạn và hối hận. Khi bạn đã quên, bạn đã quên. Bây giờ có tính quan sát về việc quên này, và nhớ. Vì điểm duy nhất là nhớ bất kì cái gì đang xảy ra. Không chăm chú đang xảy ra - quan sát nó. Đơn giản liên tục quan sát, và bạn sẽ sớm hiểu chiều hướng mới bên trong bạn, và chiều đó tới qua quan sát. Vấn đề bắt đầu biến mất.

Không ai có thể kiểm soát được giận. Qua kiểm soát bạn trở nên khổ. Toàn thể nỗi buồn này của nhân loại là như vậy bởi vì việc kiểm soát. Không ai có thể kiểm soát được. Nếu bạn kiểm soát, chất độc đi vào mọi thớ thịt của con người bạn. Chỉ quan sát, và việc quan sát trở thành biến đổi. Và khi bạn quan sát, nó không là vấn đề về 'phải' hay ' phải không'.

Đệ tử này đơn giản bỏ lỡ. Anh ta nói: "Thầy dạy rằng chúng tôi phải làm trống rỗng tâm trí chúng tôi." Không ai đã bao giờ dạy điều đó. Mọi người biết, đều dạy rằng nếu bạn quan sát, tâm trí sẽ làm trống rỗng bản thân nó. Nếu bạn quan sát, tâm trí trở thành trống rỗng. Việc quan sát là trống rỗng; nó là cánh cửa qua đó trống rỗng đi vào trong bạn.

 

Từ "Trở về Cội nguồn"

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập