Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Vô trí - Tâm trí
 
 
Người quan sát

Vô trí - Tâm trí

Một triết gia Anh đương đại vĩ đại, C.E.M. Joad, rất bối rối bởi ý tưởng của George Gurdjieff và đệ tử của ông ấy, P.D. Ouspensky. Ông ấy ốm, và ông ấy đọc cuốn sách của P.D. Ouspensky về giáo huấn của Gurdjieff. Ông ấy là một trong những triết gia lớn của thế kỉ này.
Joad nói với một người bạn của ông ấy, "Tôi nghe nói Ouspensky ở London, nhưng tôi không trong hoàn cảnh đủ tốt để đi và nói chuyện với ông ấy. Bác sĩ nói tôi phải nghỉ ngơi trên giường. Nhưng tôi không thể đợi được, vì có thể là tôi đang đếm những ngày cuối cùng của mình, bất kì ngày nào cũng có thể là cái kết. Ông có thể đi tới Ouspensky và kể cho ông ấy tình huống của tôi... và nếu ông ấy có thể tới, đó sẽ là lòng tốt của ông ấy. Tôi muốn nói chuyện với ông ấy, vì tôi không hiểu vô trí này là gì. Bên ngoài tâm trí, tôi không thể hiểu được có cái gì."
Joad đã làm việc cả đời ông ấy với tâm trí, và ông ấy biết tâm trí là gì, nhưng ông ấy không bao giờ đi ra ngoài biên giới. "Thực ra," ông ấy nói với người bạn, "những người đi ra ngoài tâm trí là đi vào trong nhà thương điên. Chúng ta nói người điên là 'ở ngoài tâm trí họ.' Và người kì lạ Gurdjieff này liên tục nói về vô trí. Ông đi và thuyết phục Ouspensky đi! Có lẽ, biết tới tên tôi, ông ấy có thể tới."
Ouspensky tới, và Joad nói với ông ấy, "Tôi không thể hiểu được chút nào cái vô trí này là gì. Tôi có thể hiểu tâm trí, tôi thậm chí có thể hiểu chú tâm, nhưng vô trí đơn giản ở bên ngoài khả năng quan niệm của tôi."
Ouspensky nói, "Đó là việc rất đơn giản. Tôi đang ngồi đây. Ông cứ nhắm mắt lại và nhớ một điều: bất kì cái gì diễn ra trước con mắt bên trong của ông đều là tâm trí, và sự hiện diện ở trước cái mà tâm trí đang trôi qua là vô trí."
Joad không bao giờ làm điều như vậy. Ông ấy nhắm mắt lại...nửa giờ trôi qua, một giờ trôi qua, và mặt ông ấy trông im lặng thế, chân thành thế. Ouspensky có cuộc hẹn gặp khác, cho nên ông ấy phải đánh thức ông này dậy. Ông ấy bảo ông này, "Tôi lấy làm tiếc phải quấy rầy ông - ông đã thực sự đi sâu."
Và Joad nói, "Tôi biết ơn vô cùng. Tôi không thể diễn đạt được lòng biết ơn của tôi... Tôi chưa bao giờ nghĩ về khả năng rằng tôi có thể quan sát tâm trí; điều đó chắc chắn nghĩa là tôi không phải là tâm trí. Người quan sát chắc chắn khác với cái được quan sát. Và thay vì giải thích nó cho tôi một cách trí tuệ, ông đã cho tôi bản thân kinh nghiệm này. Nó đẹp tế và im lặng thế. Những ngày cuối cùng này, ở trên giường, tôi không có cái gì khác để làm. Tôi sẽ tiếp tục quan sát tâm trí tôi.
"Có lẽ Gurdjieff là đúng, và có lẽ các nhà huyền bí phương Đông là đúng. Và đây là thời điểm đúng cho tôi. Nếu tôi có thể đi xa khỏi tâm trí vào trong bản thân tôi, vào trong việc chứng kiến của tôi, vào trong việc quan sát của tôi – điều họ gọi là vô trí – có lẽ tôi sẽ đi khỏi cuộc sống mang cảm giác rằng tôi đã sống một cách không có nghĩa."
Chỉ sau mười ngày ông ấy chết. Nhưng trước khi chết, ông ấy đã đọc cho thư kí viết một phát biểu nhỏ để gửi cho George Gurdjieff và cho Ouspensky. Ông ấy nói, "Tôi đang chết với lòng biết ơn lớn lao – các ông đã chỉ cho tôi cách thức. Bây giờ chết không thành vấn đề, bây giờ không cái gì thành vấn đề. Tôi đã nếm trải cái gì đó của cõi bên kia, của cái vĩnh hằng. Tâm trí là rào chắn. Tôi đã nghĩ tâm trí là tất cả những điều chúng ta có, nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng tâm trí chỉ là công cụ, giống như bất kì công cụ nào khác."
Bạn có thận, bạn có tay, bạn có chân; nếu tay bạn bị chặt rời ra, điều đó không có nghĩa là bạn bị tiêu diệt. Bạn là nhiều hơn tổng các bộ phận của bạn – đó là nghĩa của vô trí. Bạn không phải là thực thể số học, bạn là thực thể tâm linh.
Tôi muốn nhắc lại để cho bạn nhớ điều đó: Bạn là nhiều hơn tổng các bộ phận của bạn, và rằng cái nhiều hơn tổng các bộ phận của bạn là bản thể thực của bạn. Máy không nhiều hơn tổng các bộ phận; máy đích xác bằng tổng các bộ phận của nó.
Chính là duy nhất sự sống là nhiều hơn tổng các bộ phận của nó.
Và khi sự sống trở thành có ý thức, nó thậm chí còn nhiều hơn nữa.
Và khi tâm thức trở thành tuyệt đối chiếu sáng, nó cực kì nhiều hơn nữa. Tổng các bộ phận của bạn vẫn còn xa đằng sau, một thứ rất nhỏ, tí hon. Bạn trở thành bao la như bản thân bầu trời.
 
Từ "Thiền sư Đại Huệ"
 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập