Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Không phóng chiếu, không diễn giải, không áp đặt tâm trí
 
 
Người quan sát

Không phóng chiếu, không diễn giải, không áp đặt tâm trí

Mountain Cry Stock Videos & Royalty-free Footage - Getty Images

 

Thứ hai, không phóng chiếu. Không lời hoá, không phóng chiếu. Nhìn vào cái đang có đó. Không thêm các thứ vào và thế rồi nhìn. Bạn thấy một bộ mặt. Khi bạn nói, "Nó đẹp," bạn đang đưa cái gì đó vào trong nó, hay nếu bạn nói, "Nó xấu," bạn lại đưa cái gì đó vào trong nó. Mặt là mặt. Đẹp và xấu là diễn giải của bạn. Chúng không có đó, vì cùng mặt này có thể là đẹp với ai đó và xấu với ai đó khác, và với người thứ ba nó có thể chẳng là hai điều này. Người đó có thể dửng dưng; người đó thậm chí có thể không nhìn vào nó - cùng bộ mặt đó. Mặt đơn giản là mặt. Đừng đặt các thứ vào trong nó; đừng phóng chiếu. Phóng chiếu của bạn là mơ của bạn, và nếu bạn phóng chiếu thế thì bạn bỏ lỡ. Và điều này đang xảy ra mọi ngày.

Bạn thấy rằng một bộ mặt là đẹp; thế thì ham muốn được tạo ra. Ham muốn không phải dành cho mặt đó hay thân thể đó; nó dành cho diễn giải riêng của bạn, phóng chiếu riêng của bạn. Người này đang có đó, người thực, đã được dùng như màn ảnh, và bạn đã phóng chiếu bản thân bạn. Và thế thì vỡ mộng nhất định có đó vì mặt thực không thể bị ép buộc vào trong cái hão huyền bởi phóng chiếu của bạn. Sớm hay muộn phóng chiếu này sẽ phải bị bỏ đi, và mặt thực sẽ ló ra, và thế thì bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã bị lừa. Bạn sẽ nói, "Cái gì đã xảy ra cho bộ mặt này? Mặt này đã đẹp thế và người ngày đã đẹp thế, thế mà bây giờ mọi thứ đã thành xấu." Lần nữa bạn đang diễn giải. Người này vẫn còn là bất kì cái gì người ấy là, nhưng diễn giải và phóng chiếu của bạn tiếp diễn, và bạn không bao giờ cho phép năng lượng tự khẳng định bản thân nó. Bạn liên tục đè nén nó. Bạn đè nén bên trong và cả bên ngoài nữa. Bạn không bao giờ cho phép thực tại khẳng định bản thân nó.

Tôi nhớ rằng một hôm một người hàng xóm hỏi Mulla Nasruddin liệu anh ta có thể mượn ngựa của Mulla trong vài giờ được không. Mulla nói, "Tôi rất vui được trao ngựa của tôi cho ông, nhưng vợ tôi đã đi cùng con ngựa này và họ đi chơi cả ngày đấy." Ngay khoảnh khắc này tiếng hí của con ngựa được nghe thấy từ chuồng ngựa, cho nên người này nhìn Mulla Nasruddin. Nasruddin nói, "Được, ông tin ai nào - tôi hay ngựa? Và ngựa là kẻ dối trá khét tiếng trên hết. Ông tin ai nào?"

Chúng ta tạo ra một thế giới không thực quanh chúng ta vì các phóng chiếu của chúng ta, nhưng nếu thực tại khẳng định và ngựa hí từ chuồng ngựa, chúng ta hỏi, "Ông tin ai?" Chúng ta bao giờ cũng tin vào bản thân mình, không vào thực tại đang liên tục khẳng định. Nó đang khẳng định mọi khoảnh khắc, nhưng chúng ta liên tục áp đặt ảo vọng của chúng ta. Đó là lí do tại sao mọi người đều cảm thấy vỡ mộng lúc cuối. Không phải vì thực tại đâu. Mọi đàn ông và mọi đàn bà đều cảm thấy vỡ mộng lúc cuối, dường như toàn thể cuộc sống đã là sự phí hoài. Nhưng bây giờ bạn không thể làm được bất kì cái gì, bạn không thể hoàn tác được nó. Thời gian không còn với bạn. Thời gian đã bay qua và chết ở gần và bạn bị vỡ mộng, và bây giờ cơ hội bị mất.

Tại sao mọi người cảm thấy vỡ mộng? Không chỉ những người không thành công trong cuộc sống, mà những người thành công trong cuộc sống, họ cũng cảm thấy cùng sự vỡ mộng. Nếu người không thành công vỡ mộng thì cũng là được, nhưng ngay cả những người thành công cũng cảm thấy theo cách này. Napoleons và Hitlers và Alexanders, họ cũng cảm thấy vỡ mộng. Cả đời đã là sự phí hoài. Tại sao? Nguyên nhân thực là trong thực tại, hay nguyên nhân là trong mơ mà bạn đã phóng chiếu? Và thế thì bạn không thể phóng chiếu được chúng và thực tại tự nó khẳng định, và chung cuộc thực tại sẽ thắng và bạn bị bại. Bạn chỉ có thể thắng nếu bạn không phóng chiếu.

Cho nên nhớ điều thứ hai: nhìn thẳng vào mọi thứ như chúng vậy. Không phóng chiếu, không diễn giải, không áp đặt tâm trí của bạn lên mọi thứ. Cho phép thực tại khẳng định bản thân nó, dù nó là bất kì cái gì. Điều này bao giờ cũng tốt, và dù mơ của bạn đẹp thế nào chúng vẫn là tệ, vì bạn nhất định trên cuộc hành trình vỡ mộng. Và bạn càng bị vỡ mộng sớm, càng tốt hơn, nhưng một khi vỡ mộng qua rồi, lập tức bạn tạo ra mơ khác để thay thế nó.

Cho phép kẽ hở đi. Giữa hai ảo vọng, cho phép kẽ hở. Cho phép khoảng hở để cho thực tại có thể được thấy. Điều này rất gian nan - nhìn vào thực tại như nó vậy. Nó có thể không tương ứng với ham muốn của bạn. Không có nhu cầu để nó tương ứng với ham muốn của bạn. Nhưng thế thì bạn phải sống với thực tại, sống trong nó - và bạn đang ở trong nó! Hoà thuận với thực tại là tốt hơn liên tục tự lừa dối bản thân bạn, và bạn không nhận biết về cách bạn liên tục phóng chiếu. Ai đó nói cái gì đó, và bạn hiểu cái gì đó khác. Và bạn đặt mọi thứ lên việc hiểu của bạn, và thế rồi bạn làm ra ngôi nhà bằng con bài giấy từ nó, bạn tạo ra lâu đài bằng con bài giấy. Điều đó không bao giờ được nói! Cái gì đó khác đã được ngụ ý!

Bao giờ cũng thấy cái có đó. Đừng trong vội vàng. Không hiểu cái gì đó là tốt hơn hiểu lầm. Vẫn còn dốt nát một cách có ý thức là tốt hơn nghĩ rằng bạn biết. Nhìn vào trong mối quan hệ của bạn mà xem - nhìn chồng, vợ, bạn bè, thầy giáo, thầy, người phục vụ - nhìn đi! Mọi người đang nghĩ theo cách riêng của họ, diễn giải người khác, và không có gặp gỡ, không trao đổi. Thế thì họ đang đánh nhau, trong xung đột thường xuyên. Xung đột này không phải giữa hai người, xung đột này là giữa các hình ảnh giả. Tỉnh táo để cho bạn không có bất kì hình ảnh giả nào về bất kì người nào khác. Vẫn còn với cái thực, dù cam go thế nào, dù gian nan và khó khăn thế nào, cho dù đôi khi nó dường như là không thể được. Nhưng một khi bạn biết cái hay của việc vẫn còn với cái thực, bạn sẽ không bao giờ là nạn nhân của việc mơ.

Và điều thứ ba, tại sao bạn mơ? Nó là cái thay thế. Việc mơ là cái thay thế. Nếu bạn không thể có được bất kì cái gì bạn ham muốn trong thực tại, thế thì bạn bắt đầu mơ. Chẳng hạn, nếu bạn đã nhịn ăn cả ngày, trong đêm bạn sẽ mơ: bạn sẽ mơ về thức ăn, về việc được một hoàng đế lớn mời tiệc, hay thứ nào đó như vậy. Bạn sẽ ăn và ăn và ăn trong việc mơ của bạn. Cả ngày bạn đã nhịn ăn, và bây giờ trong đêm bạn ăn. Nếu bạn đè nén về dục, thế thì mơ của bạn sẽ trở nên dâm dục. Qua mơ, người ta có thể biết được bạn đang đè nén cái gì trong ngày. Việc nhịn ăn ban ngày của bạn sẽ được chỉ ra bởi mơ của bạn. Mơ là cái thay thế, và các nhà tâm lí nói rằng sẽ khó cho con người khi anh ta sống mà không có mơ. Và chúng đang ở ngay trên đường. Như con người sẽ khó sống mà không mơ, nhưng nếu bạn muốn biến đổi, thế thì bạn phải sống không có mơ. Tại sao mơ được tạo ra? Vì ham muốn. Ham muốn không được hoàn thành trở thành mơ.

Nghiên cứu việc ham muốn của bạn đi; nhận biết và quan sát nó. Bạn càng quan sát nó, nó sẽ càng biến mất. Và thế thì bạn sẽ không tạo ra mạng nhện trong tâm trí, và bạn sẽ không đi vào trong thế giới riêng tư của riêng bạn. Mơ không thể được chia sẻ; ngay cả hai người bạn thân thiết cũng không thể chia sẻ mơ của họ. Bạn không thể mời bất kì người nào vào trong mơ của bạn. Tại sao? Bạn và người yêu của bạn cả hai không thể trong cùng một mơ. Mơ của bạn là của bạn; mơ của người khác là của người khác. Chúng là riêng tư. Thực tại không riêng tư như thế, chỉ điên là riêng tư. Thực tại là phổ quát, bạn có thể chia sẻ nó; bạn không thể chia sẻ mơ. Chúng là cơn điên riêng tư của bạn - hư cấu. Cho nên cái gì cần được làm?

Ban ngày, người ta có thể sống một cách toàn bộ tới mức không cái gì còn bị dừng lại. Nếu bạn ăn, ăn một cách toàn bộ đi. Tận hưởng nó toàn bộ tới mức bạn không cần bất kì mơ nào trong đêm. Nếu bạn yêu ai đó, yêu một cách toàn bộ tới mức không yêu nào đi vào trong mơ của bạn. Bất kì cái gì bạn làm ban ngày, làm nó một cách toàn bộ tới mức không cái gì bị dừng lại trên tâm trí, không cái gì là không đầy đủ mà phải được hoàn thành trong mơ. Thử điều này đi, và trong vòng vài tháng bạn sẽ có phẩm chất khác của giấc ngủ. Mơ sẽ liên tục trở nên ngày càng ít hơn, và ngủ say sẽ càng say hơn. Và khi trong đêm mơ ít đi, ban ngày phóng chiếu sẽ ít đi vì, thực sự, giấc ngủ của bạn tiếp diễn và mơ của bạn tiếp diễn. Với mắt nhắm trong đêm và với mắt mở trong ngày, chúng liên tục diễn ra. Bên trong luồng chảy tiếp diễn.

Bất kì khoảnh khắc nào, nhắm mắt lại và đợi, và bạn sẽ thấy rằng bộ phim đã quay lại; mơ đang diễn ra. Nó bao giờ cũng có đó, chỉ chờ đợi bạn. Nó giống như sao ban ngày. Chúng đã không biến mất, nhưng chỉ bởi vì ánh sáng mặt trời bạn không thể thấy được chúng. Chúng có đó chờ đợi, và khi mặt trời sẽ lặn xuống chúng sẽ xuất hiện.

Mơ của bạn cũng hệt theo cách đó - di chuyển bên trong bạn ngay cả khi bạn thức. Chúng chỉ đang đợi. Nhắm mắt lại, và chúng bắt đầu vận hành. Khi mơ ít đi trong đêm, ban ngày bạn sẽ có phẩm chất khác của việc thức. Nếu đêm của bạn thay đổi, ngày của bạn thay đổi; nếu ngủ của bạn thay đổi, thức của bạn thay đổi. Bạn sẽ tỉnh táo hơn. Với ít mơ chạy bên trong, bạn sẽ ít ngủ hơn. Bạn sẽ có vẻ trực tiếp hơn.

Cho nên đừng bỏ mọi thứ bị dừng lại, đó là một điều. Và bất kì cái gì bạn đang làm, vẫn còn với hành động đi. Không di chuyển đi bất kì chỗ nào khác. Nếu bạn đang tắm, ở đó đi. Quên toàn thể thế giới đi. Bây giờ vòi hoa sen này là toàn thể vũ trụ. Mọi thứ đã dừng lại; thế giới đã biến mất. Chỉ có bạn và vòi sen. Vẫn còn đó. Đi vào từng hành động toàn bộ tới mức bạn không tụt lại sau không nhảy lên trước; bạn hiện hữu cùng hành động. Thế thì mơ sẽ biến mất, và với ít mơ hơn bạn sẽ có nhiều khả năng xuyên thấu vào thực tại.

 

Từ “Vigyan Bhairav mật tông - tập 3”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập