Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Buông xuôi và dục thụ động
 
 
Người quan sát

Buông xuôi và dục thụ động

 

Lending a Hand - The Benefits of Emotional Freedom Technique (EFT ...

Tâm trí tôi nghĩ rằng thật đáng lo âu khi nhận thông điệp của thầy, vậy mà hướng tới cùng tôi thấy bản thân tôi chống lại và phát mệt mỏi. Tôi ngờ rằng nếu như tôi mở về mặt dục tính tôi chắc sẽ cho phép bản thân tôi nhận mà không có việc đóng nào. Liệu có kết nối nào giữa việc mở với thầy và việc mở ra trong dục không? Nền tảng của tôi cho nghĩa phủ định và thụ động với buông xuôi. Tôi biết tôi sẽ không đi sâu hơn chừng nào tôi chưa có khả năng vượt qua tính phủ định này, cái dường như được khắc vào linh hồn tôi. Liệu buông xuôi là có thể được không khi cái đối lập được trồng sâu thế?

 

Vâng, có kết nối giữa buông xuôi và dục, vì dục là buông xuôi đầu tiên, buông xuôi sinh học - điều bạn có thể trải nghiệm dễ dàng. Buông xuôi ngụ ý gì? Nó ngụ ý là mở, không sợ, mong manh. Nó ngụ ý cho phép người khác đi vào bạn. Về mặt sinh học, về mặt tự nhiên, dục là trải nghiệm cơ bản nơi không có nỗ lực nào bạn cho phép ai đó đi vào bạn, hay ai đó ở gần sâu với bạn tới mức bạn không mặc áo giáp chống lại người đó. Bạn không chống lại, không kìm bản thân bạn lại, nhưng bạn tuôn chảy.. thảnh thơi, không sợ, không nghĩ về tương lai, về kết quả, về hệ quả, mà chỉ ở trong khoảnh khắc. Cho dù chết xuất hiện bạn sẽ chấp nhận nó.

Trong yêu sâu sắc, những người yêu bao giờ cũng cảm thấy rằng đây là khoảnh khắc đúng để chết. Và nếu chết xuất hiện, thế thì ngay cả chết cũng có thể được đón chào trong khoảnh khắc này. Họ mở - ngay cả với chết họ cũng mở. Nếu bạn mở cho sống, bạn sẽ mở cho chết. Nếu bạn bị đóng với sống, bạn sẽ bị đóng với chết.

Những người sợ chết về căn bản là sợ sống. Họ đã không sống; đó là lí do tạo sao họ sợ chết thế. Và nỗi sợ này là tự nhiên. Nếu bạn đã không sống chút nào bạn nhất định sợ chết, vì chết sẽ tước đi cơ hội để sống của bạn và bạn còn chưa sống. Cho nên nếu chết đến, thế thì khi nào bạn sẽ sống?

Người đã sống một cách sâu sắc không sợ chết. Người đó được hoàn thành, và nếu chết tới người đó có thể đón chào nó, chấp nhận nó. Bây giờ bất kì cái gì sống có thể cho, sống đã cho rồi. Bất kì cái gì có thể được biết trong sống, người đó đã biết nó. Bây giờ người đó có thể chuyển vào trong chết một cách dễ dàng. Người đó muốn chuyển vào trong chết để cho người đó có thể biết cái gì đó không được biết, cái gì đó mới. Trong dục, trong yêu, bạn không sợ. Bạn không tranh đấu với cái gì đó trong tương lai; chính khoảnh khắc này là thiên đường, chính khoảnh khắc này là vĩnh hằng.

Nhưng khi tôi nói điều này, tôi không cần ngụ ý rằng bạn đã trải nghiệm nó qua dục. Nếu bạn sợ, chống lại, thế thì trong dục bạn có thể có việc xả ra sinh học, việc xả dục, nhưng bạn sẽ không đạt tới cực lạc mà mật tông nói tới.

Wilhelm Reich nói bạn đã không biết dục chút nào trừ phi trong dục bạn có thể đạt tới cực thích sâu. Nó không chỉ là việc xả ra năng lượng dục, toàn thân bạn phải trở nên được thảnh thơi. Thế thì kinh nghiệm dục không bị cục bộ hoá vào trung tâm dục, mà nó lan toả khắp thân thể. Mọi tế bào của bạn được tắm trong nó, và bạn có đỉnh - đỉnh mà trong đó bạn không là thân thể. Nếu bạn không thể đạt tới được đỉnh trong dục, đỉnh trong đó bạn không là thân thể, bạn đã không biết tới dục chút nào. Đó là lí do tại sao Wilhelm Reich nói một điều rất ngược đời: ông ấy nói dục là tâm linh.

Đây là điều mật tông nói, và nghĩa là ở chỗ trong dục sâu bạn sẽ không là thân thể chút nào; bạn sẽ trở thành chỉ là linh hồn đang lơ lửng. Thân thể bạn sẽ bị bỏ lại xa đằng sau; bạn sẽ quên nó hoàn toàn. Nó sẽ không còn nữa. Bạn sẽ không là một phần của thế giới vật chất, bạn sẽ trở thành phi vật chất. Chỉ thế thì mới có cực thích. Đó là điều mật tông nói về sambhog - giao hợp.

Việc thảnh thơi toàn bộ tới, cảm giác rằng bạn được hoàn thành, cảm giác rằng không cần ham muốn bất kì cái gì. Chừng nào việc cảm này chưa xảy ra cho bạn trong dục - việc cảm này về sự vô ham muốn - bạn đã không biết dục chút nào. Bạn có thể đã tạo ra trẻ con, nhưng điều đó là dễ - và là điều khác.

Chỉ con người mới có thể đạt tới tính tâm linh này trong dục; bằng không dục chỉ là bản năng con vật. Nhưng khi các thầy giáo, các sư kết án dục, bạn gật đầu rằng họ là đúng. Khi mật tông nói cái gì đó thì khó mà tin được vào nó vì nó không phải là kinh nghiệm của bạn. Đó là lí do tại sao mật tông chưa thể trở thành thông điệp phổ quát. Nhưng tương lai là tốt - vì con người càng trở nên khôn ngoan và hiểu biết hơn, mật tông sẽ được cảm thấy và được hiểu.

Chỉ trong một trăm năm này tâm lí học đã đặt nền móng cho thế giới mà sẽ có tính mật tông. Nhưng bạn gật đầu với ai đó đang kết án dục vì bạn cũng có cùng kinh nghiệm. Bạn biết rằng không cái gì xảy ra trong nó, và sau dục, bạn cảm thấy chán nản. Đó là lí do tại sao có nhiều kết án thế. Mọi lúc bạn đi vào trong nó bạn đều cảm thấy chán nản, về sau bạn hối hận.

Mật tông, Wilhelm Reich, Freud và những người khác, người biết, đều đồng ý tuyệt đối rằng nếu bạn đạt tới cực thích trong dục, sự ấm áp sẽ kéo dài trong nhiều giờ sau đó và bạn sẽ cảm thấy khác biệt tuyệt đối - không lo nghĩ gì, không căng thẳng gì. Sướng âm ỉ sẽ nảy sinh, họ nói vậy; cực lạc sẽ có đó. Và cực lạc đó xảy ra chỉ khi có buông bỏ thực sự - khi bạn không kìm giữ lại bản thân bạn, bạn không tranh đấu; bạn chỉ di chuyển cùng sinh lực.

Sinh lực có hai tầng, và sẽ là tốt để hiểu điều này. Tôi đã nói về thở, và tôi đã bảo bạn rằng hơi thở là cái gì đó giống như móc nối giữa hệ thống chủ động của bạn và hệ thống không chủ động của bạn. Trong thân thể bạn phần chính là không chủ động. Máu luân chuyển, và bạn không được yêu cầu phải làm bất kì cái gì. Bạn không thể làm được bất kì cái gì, nó cứ liên tục tuần hoàn. Chỉ trong ba trăm năm qua con người mới có thể biết được rằng máu tuần hoàn. Trước đó người ta tưởng rằng máu chỉ ngập đầy thân thể - không phải là nó tuần hoàn, vì bạn không thể cảm thấy việc tuần hoàn của nó. Nó liên tục làm việc mà không có bạn, không có tri thức của bạn. Đó là không chủ động.

Bạn ăn thức ăn; thế rồi thân thể bắt đầu làm việc. Ngoài cái mồm của bạn, bạn không được cần tới. Khoảnh khắc thức ăn đi ra khỏi mồm bạn, thân thể nhận nó; hệ thống không chủ động liên tục làm việc trên nó. Và cũng tốt là nó làm việc theo cách này. Nếu như việc đó được để lại cho bạn, bạn chắc tạo ra đống lộn xộn. Đó là công việc lớn tới mức nếu như bạn phải làm việc đó bạn chắc sẽ không có khả năng làm bất kì cái gì khác. Nếu bạn uống cốc trà, điều đó sẽ là đủ để giữ bạn bị dính líu suốt cả ngày - để làm việc trên điều đó, để biến đổi nó thành máu. Và công việc này nhiều thế.

Thân thể làm việc một cách không chủ động, nhưng có vài điều bạn có thể làm một cách có chủ động. Tôi có thể giơ tay lên, nhưng tôi không thể làm cho máu chuyển động trong tay được. Tôi không thể làm bất kì cái gì một cách trực tiếp với xương mà cử động trong tay. Tôi không thể làm được bất kì cái gì với hệ thống đang làm việc, nhưng tôi có thể di chuyển tay tôi. Tôi có thể di chuyển thân tôi, nhưng tôi không thể làm được bất kì cái gì đang diễn ra bên trong nó, tôi không thể can thiệp được. Tôi có thể nhảy, tôi có thể chạy, tôi có thể ngồi, tôi có thể nằm ra, nhưng bên trong tôi không thể làm được bất kì cái gì. Chỉ ở bên ngoài tôi mới được phép tự do.

Dục là hiện tượng rất huyền bí. Bạn bắt đầu nó, nhưng một khoảnh khắc tới khi bạn không còn nữa. Dục được bắt đầu như một thứ chủ động, thế rồi có giới hạn. Nếu bạn đi qua giới hạn đó bạn không thể quay lại được; nếu bạn không đi qua giới hạn đó bạn có thể quay lại. Cho nên dục là cả chủ động và không chủ động. Có một giới hạn mà theo đó tâm trí bạn sẽ được cần tới. Nhưng nếu bạn không đánh mất tâm trí bạn, cái đầu của bạn, lí trí, ý thức, tôn giáo, triết lí, cách sống của bạn, nếu bạn không đánh mất tâm trí của bạn, thế thì biên giới sẽ không bị vượt qua và bạn sẽ trải nghiệm dục trong cõi chủ động.

Đây là điều đang xảy ra. Thế thì sau dục bạn sẽ cảm thấy chán nản, chống lại nó - và bạn sẽ nghĩ về từ bỏ cuộc sống và lấy lời nguyện chống lại dục. Tất nhiên, những lời nguyện này sẽ không tiếp diễn được lâu. Trong vòng hai mươi bốn giờ bạn sẽ ổn thoả và sẵn sàng chuyển lần nữa vào trong dục. Nhưng điều đó trở thành việc lặp lại và toàn thể sự việc này dường như là vô tích sự. Bạn tích luỹ năng lượng, thế rồi bạn tống nó ra - và chẳng có kết quả nào từ nó. Và đây là việc chán lâu dài, một thứ buồn tẻ. Đó là lí do tại sao các sư và các thầy giáo những người chống dục lại hấp dẫn bạn: họ đang nói về cái gì đó bạn có thể hiểu được.

Nhưng bạn đã không biết tới dục không chủ động - chiều sinh học sâu nhất. Bạn đã không chạm tới nó, và bạn bao giờ cũng quay lại từ giới hạn vì giới hạn đó tạo ra sợ. Bên ngoài giới hạn đó bản ngã của bạn sẽ không hiện hữu; bên ngoài giới hạn đó bạn sẽ không hiện hữu. Năng lượng dục sẽ bắt giữ bạn, nó sẽ sở hữu bạn. Thế thì bạn sẽ làm cái gì đó mà bạn không thể kiểm soát được.

Chừng nào bạn chưa thể chuyển vào hiện tượng không được kiểm soát này, bạn không thể đạt tới cực thích được. và một khi bạn biết sinh lực không kiểm soát này, bạn không còn trong nó. Bạn đã trở thành chỉ là con sóng trong đại dương lớn, và mọi thứ chỉ xảy ra. Bạn không ép buộc chúng xảy ra.

Thực sự, bạn không chủ động - bạn đã trở thành thụ động. Lúc ban đầu bạn chủ động, và thế rồi một khoảnh khắc tới khi bạn trở thành thụ động. Và khi bạn trở thành thụ dộng, chỉ thế thì cực thích xảy ra. Nếu bạn đã biết nó thế thì bạn có thể hiểu nhiều điều. Thế thì bạn có thể hiểu buông xuôi tôn giáo nữa. Thế thì bạn có thể hiểu buông xuôi của đệ tử với thầy. Thế thì bạn có thể hiểu việc buông xuôi của ai đó với bản thân sự tồn tại. Nhưng nếu bạn không biết bất kì buông xuôi nào, thì thậm chí khó mà quan niệm được về nó ngụ ý gì.

Cho nên điều đó là đúng: dục có quan hệ sâu sắc với buông xuôi. Nếu bạn đã biết dục sâu, bạn sẽ có năng lực buông xuôi nhiều hơn, vì bạn đã biết vui thú sâu đi sau buông xuôi, bạn đã biết phúc lạc tới như cái bóng của buông xuôi. Thế thì bạn có thể tin cậy.

Dục là buông xuôi theo sinh học. Samadhi - ý thức càn khôn - là buông xuôi theo sự tồn tại. Qua dục bạn chạm tới sống. Qua samadhi, cực lạc, bạn chạm tới sự tồn tại, bạn thậm chí chuyển vào sâu hơn sống; sự tồn tại cơ bản được chạm tới. Qua dục bạn chuyển từ bản thân bạn sang người khác; trong samadhi bạn chuyển từ bản thân bạn sang cái toàn thể, sang càn khôn.

Mật tông là, nếu bạn cho phép tôi, “dục càn khôn"! Nó là rơi vào yêu với toàn thể càn khôn, nó là buông xuôi hướng tới toàn thể càn khôn. Và bạn phải thụ động. Tới một giới hạn nào đó bạn phải chủ động, nhưng bên ngoài giới hạn đó bạn không được cần tới; thế thì bạn là cản trở. Thế thì bỏ nó cho sinh lực, bỏ nó cho sự tồn tại.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập