Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Người quan sát Chi phối người khác
 
 
Người quan sát

Chi phối người khác

Image result for dominate

 

Điều được quan sát thấy là những người thực hành khoa học siêu linh có con mắt căng thẳng và sợ hãi. Xin thầy giải thích điều này chỉ ra cái gì và làm sao vượt qua hiện tượng này.

 

Những người thực hành thôi miên, mê hoặc, quyến rũ, hay những thứ kiểu thế này sẽ có mắt rất căng thẳng - hiển nhiên, vì họ đang cố chuyển năng lượng của họ qua mắt một cách cưỡng bức. Họ đang đem toàn thể năng lượng của họ tới gần mắt chỉ để ảnh hưởng, gây ấn tượng hay chi phối người nào đó. Mắt của họ sẽ trở thành căng thẳng vì thế thì mắt của họ bị ngập năng lượng, nhiều hơn là chúng có thể chịu đựng. Mắt của họ sẽ đỏ, căng thẳng, và nếu bạn nhìn vào chúng bạn sẽ cảm thấy sự run rẩy bất thần: họ đang dùng mắt của họ theo cách rất chính trị. Nếu họ nhìn bạn, họ đang gửi năng lượng của họ để chi phối bạn. Và qua mắt, việc chi phối rất dễ dàng.

Đây đã là hoàn cảnh với Rasputin, người đã chi phối nước Nga, trước Lenin, chỉ qua mắt của ông ấy. Ông ấy là một nông dân bình thường, vô giáo dục, nhưng có đôi mắt rất từ lực, và ông ấy đi tới biết cách dùng điều này. Khoảnh khắc ông ấy nhìn bạn, bạn sẽ quên mất bản thân bạn, và trong khoảnh khắc đó ông ấy có thể gửi bất kì gợi ý nào cho bạn theo cách viễn cảm và bạn sẽ tuân theo nó. Đó là cách ông ấy đã chi phối Sa hoàng Czar và nữ sa hoàng Czarina, gia đình hoàng gia, và qua họ, toàn thể nước Nga. Không cái gì có thể được thực hiện mà không có ý chí của ông ấy.

Bạn cũng có thể có những con mắt đó; điều đó không khó. Bạn chỉ phải học cách đem toàn bộ năng lượng thân thể của bạn tới mắt. Chúng trở nên bị ngập lụt, và thế rồi, bất kì khi nào bạn nhìn vào ai đó năng lượng của bạn bắt đầu chảy tới người đó. Nó bao bọc người này, xuyên thấu vào tâm trí người này, và trong cơn sốc ngập lụt này, suy nghĩ của người này dừng lại. Và điều này không phải là điều rất hiếm hoi xảy ra với con người, nó xảy ra trên khắp vương quốc loài vật. Có nhiều con vật chỉ nhìn vào con mồi của chúng, và nếu con mồi nhìn vào chúng, con mồi bị đơ người ra. Thế thì mắt của con mồi trở thành cố định; nó không thể di chuyển được, nó không thể thoát được.

Những người thợ săn biết rõ điều này, và thợ săn phát triển đôi mắt rất mạnh mẽ, họ bao giờ cũng đi tìm con vật trong bóng tối. Mắt họ trở thành mạnh mẽ. Kẻ cắp và thợ săn dần dần thu được nhiều năng lượng hơn trong mắt họ một cách tự động, vì công việc của họ.

Đột nhiên một con sư tử tới trước thợ săn, và anh ta không có vũ khí nào và anh ta không thể làm được bất kì cái gì. Thế thì đây là điều bao giờ cũng được làm: thợ săn có thể nhìn chằm chằm vào mắt sư tử, và bây giờ sự việc sẽ tuỳ thuộc vào liệu anh ta có con mắt từ lực nhiều hơn hay sư tử có. Nếu sư tử ít từ lực hơn và thợ săn có thể mang toàn bộ năng lượng của mình vào mắt mình... Và điều đó là dễ dàng, anh ta có thể làm điều này, vì khi chết có đó người ta có thể làm bất kì cái gì. Khi chết có đó thợ săn có thể đưa toàn bộ năng lượng của mình đang lâm nguy ra. Nếu thợ săn có thể nhìn thẳng vào mắt sư tử và quên đi mọi thứ và chỉ nhìn, nếu anh ta có thể chỉ trở thành cái nhìn, thế thì toàn thể năng lượng sẽ chuyển từ mắt anh ta và sư tử sẽ trốn đi. Nó sẽ run rẩy với sợ hãi.

Qua mắt bạn có thể làm cho toàn thể năng lượng của bạn gây ra ngập lụt, nhưng khi bạn làm điều đó mắt bạn sẽ căng thẳng: bạn sẽ không có khả năng ngủ, bạn sẽ không có khả năng thảnh thơi. Cho nên những người đang cố chi phối người khác sẽ bồn chồn. Nếu bạn nhìn vào mặt họ, mắt họ sẽ sống động, nhưng mặt họ sẽ chết. Nhìn vào bất kì người thôi miên nào mà xem: mắt người đó sẽ rất sống động, nhưng mặt người đó sẽ chết, vì mắt người đó đang hút toàn thể năng lượng và không cái gì còn lại ở bất kì chỗ nào khác.

Đừng làm điều này vì chi phối bất kì người nào là vô dụng. Điều hữu dụng duy nhất là chi phối bản thân bạn. Chi phối người khác là vô dụng, phí năng lượng của bạn. Không cái gì được đạt tới qua nó - chỉ một cảm giác bản ngã rằng bạn có thể chi phối. Cho nên điều này là nghệ thuật hắc ám, ác. Đó là khác biệt giữa pháp thuật đen và pháp thuật trắng. Pháp thuật đen nghĩa là dùng năng lượng của bạn, làm phí hoài nó, trong chi phối người khác. Pháp thuật trắng nghĩa là dùng cùng phương pháp, nhưng dùng năng lượng của bạn trong chi phối cuộc sống riêng của bạn, trở thành người chủ của bản thân bạn.

Và nhớ, đôi khi những thứ tương tự xảy ra... Nếu vị phật đi giữa các bạn, các bạn sẽ bị chi phối bởi ông ấy, mặc dầu ông ấy không chi phối bạn. Ông ấy không cố chi phối bạn, nhưng bạn sẽ bị chi phối vì ông ấy là người chủ của bản thân ông ấy. Và ông ấy là người chủ tới mức mọi người quanh ông ấy, bất kì ai đi quanh, sẽ trở thành nô lệ. Nhưng không có nỗ lực có ý thức về phần ông ấy. Thay vì thế, ngược lại, ông ấy sẽ liên tục nhấn mạnh, "Là người chủ riêng của ông - nhớ điều này." Và việc nhấn mạnh này là vì tri thức này.

Phật biết rằng bất kì người nào tới quanh ông ấy sẽ trở thành nô lệ. Ông ấy không làm bất kì cái gì; ông ấy không cố chi phối bất kì người nào, nhưng ông ấy biết điều này sẽ xảy ra. Lời cuối cùng khi ông ấy sắp chết là, "Là ánh sáng chiếu lên bản thân ông." Ông ấy sắp chết, và Ananda hỏi ông ấy, một ngày trước cái chết thực tại của ông ấy, "Khi thầy sẽ không còn nữa, chúng tôi sẽ làm gì?" Ông ấy nói, "Điều tốt là ta sẽ không còn nữa. Thế thì ông có thể là người chủ riêng của ông. Là ánh sáng chiếu lên bản thân ông; quên ta đi. Điều đó là tốt, vì khi ta không còn nữa ông sẽ được tự do khỏi chi phối của ta."

Những người cố chi phối người khác sẽ cố theo mọi cách để làm ra nô lệ từ bạn. Điều đó là ác, quỉ. Những người trở thành người chủ riêng của họ sẽ giúp bạn trở thành người chủ, và họ sẽ cố gắng theo mọi cách để cắt bỏ ảnh hưởng của họ. Điều đó có thể được làm theo nhiều cách.

Chẳng hạn, tôi sẽ kể một sự vụ gần đây. Ouspensky, đại đệ tử của Gurdjieff, đã làm việc dưới Gurdjieff trong mười năm. Rất khó làm việc dưới Gurdjieff. Ông ấy là con người của từ lực vô hạn. Bất kì người nào tới quanh ông ấy đều sẽ bị kéo vào.

Với người như vậy, hoặc bạn bị kéo hoặc bạn trở nên sợ và đi ngược lại họ, nhưng bạn không thể vẫn còn dửng dưng. Bạn hoặc ủng hộ hoặc chống lại; bạn không thể dửng dưng với người như vậy. Và việc chống lại chỉ là biện pháp an toàn. Nếu bạn đi quanh một người có từ lực, hoặc bạn sẽ trở thành nô lệ cho người đó hoặc, chỉ để bảo vệ bản thân bạn, bạn sẽ trở thành kẻ thù, vì đó là việc bảo vệ.

Ouspensky tới ông ấy, ở lại với ông ấy, làm việc cùng ông ấy, và đã không có tri thức lí thuyết nào được truyền đạt. Ông ấy là con người của hành động. Ông ấy sẽ cho kĩ thuật, và người ta phải làm việc. Thế rồi Ouspensky đã đạt tới việc kết tinh nào đó. Ông ấy trở thành con người được tích hợp; ông ấy được biến đổi. Ông ấy chưa chứng ngộ đầy đủ, nhưng ông ấy không ngủ say như chúng ta. Ông ấy ở giữa, ngay trên bờ miệng.

Khi bạn cảm thấy rằng buổi sáng là gần, khi bạn bắt đầu lắng nghe tiếng động báo hiệu buổi sáng là gần, bạn đang ngủ, nhưng không ngủ một cách toàn bộ. Giấc ngủ ngay trên bờ việc ra đi. Bạn chưa thức, bạn có thể rơi lại vào trong giấc ngủ. Bạn ở ngay trên bề mặt, ngay gần việc thức tỉnh.

Và khi Ouspensky ở ngay gần việc thức tỉnh, ông ấy nghĩ rằng bây giờ Gurdjieff sẽ giúp ông ấy nhiều hơn vì đây là khoảnh khắc. Nhưng đột nhiên Gurdjieff bắt đầu cư xử theo cách kì lạ tới mức Ouspensky phải bỏ đi. Gurdjieff thình lình làm các cách thức kì lạ với Ouspensky, làm những điều ngớ ngẩn, mâu thuẫn, vô nghĩa - trên bề mặt - tới mức Ouspensky phải rời bỏ ông ấy theo ý kiến riêng của mình.

Gurdjieff không bao giờ bảo ông ấy ra đi. Theo ý kiến riêng của mình, ông ấy đã bỏ Gurdjieff, chống lại thầy, nói rằng thầy đã phát điên. Ông ấy bắt đầu dạy, và ông ấy bao giờ cũng nói, "Tôi dạy theo Gurdjieff, thầy giáo của tôi, nhưng bây giờ thầy điên rồi." Ông ấy sẽ nói, "Theo Gurdjieff thời trước..." Ông ấy sẽ không nói về Gurdjieff thời sau.

Nhưng lí do căn bản tại sao Gurdjieff đã làm điều này là từ bi sâu sắc. Đó là khoảnh khắc mà Ouspensky phải được bỏ lại một mình; bằng không ông ấy chắc đã trở thành người phụ thuộc thường xuyên. Khoảnh khắc tới khi ông ấy phải bị tống ra, và theo cách như vậy mà ông ấy không bao giờ trở nên nhận biết rằng ông ấy đã bị tống ra một cách có ý thức.

Những người như vậy như Phật hay Gurdjieff sẽ tác động tới bạn mà không có nỗ lực có ý thức của họ và bạn sẽ bị kéo hướng tới họ. Nhưng họ sẽ cố bằng mọi cách để bạn không bị kéo theo cách đó: rằng bạn không bị hấp dẫn một cách thôi miên, rằng bạn không bị họ chi phối. Và họ sẽ giúp để làm cho bạn thành người chủ, đứng trên đôi chân riêng của bạn.

Những người đang cố chi phối người khác, mắt của họ sẽ căng thẳng, ác ý. Bạn sẽ không cảm thấy bất kì hồn nhiên nào trong mắt họ, bạn sẽ không cảm thấy sự thuần khiết trong mắt họ. Bạn sẽ cảm thấy sự hấp dẫn, nhưng sự hấp dẫn đó sẽ giống như rượu cồn. Bạn sẽ cảm thấy sức kéo từ lực, nhưng sức kéo đó sẽ không làm cho bạn tự do mà làm cho bạn thành nô lệ.

Nhớ, đừng bao giờ dùng bất kì năng lượng nào để chi phối bất kì người nào. Vì điều này, Phật, Mahavir, Jesus, họ làm điều đó thành vấn đề, và họ liên tục nện, rằng khoảnh khắc bạn đi vào tìm kiếm tâm linh, được rót đầy bằng yêu với mọi người, ngay cả với kẻ thù của bạn - vì nếu bạn được rót đầy bằng yêu bạn sẽ không bị hấp dẫn tới bạo hành bên trong cái muốn chi phối.

Chỉ yêu có thể trở thành thuốc giải độc. Bằng không khi năng lượng tới với bạn và bạn bị ngập tràn với nó, bạn sẽ bắt đầu chi phối. Việc này xảy ra mọi ngày. Tôi bắt gặp nhiều, nhiều người... Tôi bắt đầu giúp họ, họ sẽ trưởng thành một chút, và khoảnh khắc họ cảm thấy rằng năng lượng nào đó đang tới cho họ, họ sẽ bắt đầu chi phối người khác, bây giờ họ sẽ cố dùng nó.

Nhớ, đừng bao giờ dùng năng lượng tâm linh để chi phối. Bạn làm phí hoài nỗ lực của bạn. Sớm hay muộn bạn sẽ lại trống rỗng, và bạn sẽ rơi xuống bất thần. Và đây là phí hoài thuần tuý, nhưng rất khó kiểm soát nó vì bạn trở nên nhận biết rằng bây giờ bạn có thể làm được những điều nào đó. Nếu bạn chạm vào ai đó người bị ốm và người đó trở nên ổn thoả, làm sao bạn kháng cự được việc chạm người khác bây giờ? Làm sao bạn kháng cự lại được?

Nếu bạn không thể kháng cự lại được, bạn sẽ làm phí hoài năng lượng của bạn. Cái gì đó đã xảy ra cho bạn, nhưng bạn sẽ sớm vứt nó đi một cách không cần thiết. Và thực sự, tâm trí là tinh ranh tới mức bạn có thể nghĩ rằng bạn đang giúp người khác bằng việc chữa lành cho họ. Điều đó có thể chỉ là thủ đoạn tinh ranh của tâm trí, vì nếu bạn không có tình yêu, làm sao bạn có thể quan tâm thế tới bệnh tật của người khác, ốm yếu của họ, sức khoẻ của họ? Bạn không bận tâm. Thực sự, bây giờ đây là quyền năng. Nếu bạn có thể chữa lành, bạn có thể chi phối họ.

Bạn có thể nói, "Tôi chỉ giúp họ thôi mà," nhưng ngay cả trong việc giúp của bạn, bạn đơn giản cố chi phối họ. Bản ngã của bạn sẽ được đáp ứng. Điều này sẽ trở thành thức ăn cho bản ngã của bạn. Cho nên mọi lời bình cổ đều nói cảnh giác. Họ nói cảnh giác bởi vì khi năng lượng tới với bạn, bạn đang ở điểm nguy hiểm. Bạn có thể làm phí hoài nó, bạn có thể vứt nó đi. Khi bạn cảm thấy bất kì năng lượng nào, làm nó thành điều bí mật; không cho phép bất kì người nào biết về nó.

Jesus nói, "Nếu tay phải của ông đang làm cái gì đó, đừng cho phép tay trái biết về điều đó." Trong truyền thống huyền bí Sufi, họ nói rằng khi năng lượng bắt đầu tới, thậm chí đừng cầu nguyện trước người khác, đừng đi tới nhà thờ hồi giáo cùng người khác. Tại sao? Khi năng lượng tới và ai đó đang cầu nguyện, và có nhiều người hiện diện, họ sẽ ngay lập tức cảm thấy rằng cái gì đó đang xảy ra. Cho nên người Sufis nói rằng thế thì bạn nên làm lời cầu nguyện của bạn khuya trong đêm - vào nửa đêm - khi mọi người đang ngủ và không ai có thể nhận biết về điều đang xảy ra cho bạn. Đừng nói cho bất kì ai cái gì đang xảy ra cho bạn.

Nhưng tâm trí chỉ là đồ huyên thuyên. Nếu cái gì đó xảy ra, lập tức bạn sẽ đi và khoe khoang tin tốt lành rằng cái gì đó đã xảy ra cho bạn. Thế thì bạn đã làm phí hoài nó. Và nếu mọi người bị ấn tượng, thế thì mọi thứ bạn thu được là ý kiến tốt của họ và không gì khác. Đây không phải là mặc cả tốt. Đợi đã! Một khoảnh khắc sẽ tới khi năng lượng của bạn trở nên được tích luỹ; nó đạt tới điểm mà nó trở nên được tích hợp, được biến đổi. Thế thì mọi sự sẽ xảy ra quanh bạn mà không có việc làm bất kì cái gì của bạn. Và chỉ thế thì bạn mới có thể giúp được người khác là người chủ riêng của họ - khi bạn là người chủ riêng của bạn.

Tôi nhớ tới một nhà huyền bí Sufi, Junnaid. Một hôm một người tới ông ấy và người này nói, "Junnaid, thưa thầy, thầy vĩ đại, tôi đã đi tới biết thầy có bí mật bên trong. Mọi người nói thầy có bí mật vàng và rằng thầy đã không kể nó cho bất kì ai mãi cho tới giờ. Tôi sẽ làm bất kì cái gì thầy nói, nhưng nói cho tôi bí mật đó đi." Junnaid nói, "Ta đã từng giữ nó, che giấu nó, trong ba mươi năm, cho nên ông có thể đợi được bao lâu? Ông sẽ phải trải qua việc chuẩn bị. Nó là bí mật ba mươi năm nhưng ta sẽ kể nó cho ông. Nhưng ông sẽ giữ kiên nhẫn được bao lâu?"

Người này trở nên sợ, hoảng hốt. Người này nói, "Thầy gợi ý bao lâu?" Junnaid nói, "Ít nhất ba mươi năm. Nó không quá nhiều đâu, ta không đòi hỏi quá nhiều."

Người này nói, "Những ba mươi năm sao? Tôi sẽ nghĩ về điều đó." Junnaid nói, "Thế thì nếu ông quay lại, ta sẽ không sẵn sàng trao nó cho ông trong ba mươi năm đâu. Nhớ lấy, nếu ông quyết định ngay bây giờ, thế thì được. Bằng không ta cũng sẽ phải nghĩ." Thế là người này đồng ý.

Chuyện kể rằng người này trong ba mươi năm vẫn còn ở cùng Junnaid. Thế rồi ngày cuối cùng tới, và người này tới Junnaid và nói với ông ấy, "Bây giờ thầy truyền bí mật của thầy đi." Junnaid nói, "Ta sẽ trao nó cho ông với một điều kiện: rằng ông sẽ giữ nó như một bí mật. Ông không nói nó cho bất kì người nào. Bí mật này phải chết cùng ông, không được biết tới."

Người này nói, "Sao thầy làm phí cả đời tôi vậy? Ba mươi năm tôi đã chờ đợi bí mật này chỉ để kể cho người khác, và bây giờ lại có điều kiện! Thế thì phỏng có ích gì mà biết nó nếu tôi không thể kể nó cho người khác? Nếu thầy làm ra điều kiện này, thế thì xin đừng kể nó cho tôi; bằng không nó sẽ ám ảnh tôi, tôi sẽ biết cái gì đó mà tôi không thể kể được cho người khác. Cho nên xin hãy đủ tốt bụng và không kể nó cho tôi. Thầy đã làm phí hoài ba mươi năm của tôi. Chút ít cuộc sống còn lại, cho nên xin để tôi sống nó một cách thảnh thơi. Điều này sẽ là quá nhiều, biết cái gì đó mà không kể nó cho người khác."

Bất kì cái gì bạn thu được qua bất kì phương pháp tâm linh nào, để nó vẫn còn là bí mật đi. Đừng liên tục lan truyền nó, đừng cố dùng nó theo bất kì cách nào. Để nó vẫn còn không được dùng, thuần khiết. Chỉ thế thì nó sẽ được dùng cho biến đổi bên trong. Nếu bạn dùng nó ở bên ngoài, đó là việc phí hoài.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 2”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập