Bạn đang ở: Trang chủ Trích đoạn Nhận biết và chứng ngộ Các khái niệm trong cuộc sống Định tâm trong cuộc sống
 
 
Các khái niệm trong cuộc sống

Định tâm trong cuộc sống

Related image 

Con người dường như người đó đang trong vòng tròn mà không có trung tâm. Cuộc sống của người đó là nông cạn; cuộc sống của người đó chỉ ở chu vi. Bạn sống ở bên ngoài, bạn không bao giờ sống bên trong. Bạn không thể sống bên trong được, chừng nào trung tâm chưa được tìm ra. Bạn không thể sống được bên trong, thực sự bạn không có bên trong. Bạn là bên ngoài không có trung tâm, bạn chỉ có bên ngoài. Đó là lí do tại sao chúng ta liên tục nói về bên trong, về cách đi vào trong, cách biết bản thân mình, cách xuyên thấu vào trong, nhưng những lời này không mang bất kì nghĩa đích thực nào. Bạn biết nghĩa của các lời, nhưng bạn không thể cảm thấy điều chúng ngụ ý vì bạn không bao giờ ở trong. Bạn không bao giờ ở bên trong.

Ngay cả khi bạn một mình, trong tâm trí bạn vẫn trong đám đông. Khi không ai có đó bên ngoài, dầu vậu bạn vẫn không ở bên trong. Bạn liên tục nghĩ về người khác; bạn liên tục di chuyển hướng ra ngoài. Ngay cả trong khi ngủ bạn đang mơ về người khác, bạn không ở bên trong. Chỉ trong giấc ngủ rất say, khi không có mơ, bạn mới ở bên trong; nhưng thế thì bạn trở thành vô ý thức. Nhớ sự kiện này: khi bạn có ý thức bạn không bao giờ ở bên trong, và khi bạn ở bên trong trong giấc ngủ sâu bạn trở thành vô ý thức. Cho nên toàn thể ý thức của bạn bao gồm cái bên ngoài. Và bất kì khi nào chúng ta nói về đi vào bên trong, những lời này được hiểu nhưng nghĩa thì không - vì nghĩa không được mang bởi lời, nghĩa tới từ kinh nghiệm.

Lời là không có nghĩa. Khi tôi nói ‘bên trong’, bạn hiểu lời này - nhưng chỉ lời thôi, không hiểu nghĩa. Bạn không biết bên trong là cái gì, vì một cách có ý thức bạn không bao giờ ở bên trong. Tâm trí bạn thường xuyên đi ra. Bạn không có bất kì cảm giác nào về cái bên trong nghĩa là gì hay nó là gì.

Đó là điều tôi ngụ ý khi tôi nói rằng bạn là vòng tròn không có tâm - chỉ là chu vi. Trung tâm là ở kia, nhưng bạn rơi vào trong nó chỉ khi bạn không có ý thức. Ngoài ra, khi bạn có ý thức bạn di chuyển ra ngoài, và vì điều này cuộc sống của bạn không bao giờ mãnh liệt; nó không thể thế được. Nó chỉ hờ hững. Bạn sống dường như chết, hay cả hai đồng thời. Bạn sống kiểu chết - sống cuộc sống tựa chết. Bạn tồn tại ở mức tối thiểu - không ở đỉnh tối đa, nhưng ở mức tối thiểu. Bạn có thể nói, "Tôi hiện hữu," có vậy thôi. Bạn không chết; đó là điều bạn ngụ ý bởi việc là sống.

Nhưng sống không bao giờ có thể được biết tới ở chu vi. Sống chỉ có thể được biết tới ở trung tâm. Trên chu vi chỉ sống hờ hững là có thể. Cho nên thực sự, bạn sống cuộc sống rất không đích thực, và thế thì ngay cả chết cũng trở thành không đích thực - vì người đã không thực sự sống thì không thể thực sự chết. Chỉ sống đích thực mới có thể trở thành chết đích thực. Thế thì chết là đẹp: bất kì cái gì đích thực đều đẹp. Ngay cả sống, nếu nó không đích thực, nhất định là xấu. Và sống của bạn là xấu, chỉ mục ruỗng. Không cái gì xảy ra. Bạn đơn giản liên tục chờ đợi, hi vọng rằng cái gì đó sẽ xảy ra ở đâu đó, vào ngày nào đó.

Tại chính khoảnh khắc này chỉ có trống rỗng, và mọi khoảnh khắc đều đã giống điều đó trong quá khứ - chỉ trống rỗng. Bạn chỉ chờ đợi tương lai, hi vọng rằng cái gì đó sẽ xảy ra ngày nào đó, chỉ hi vọng. Thế thì mọi khoảnh khắc đều bị mất. Nó đã không xảy ra trong quá khứ, cho nên nó sẽ không xảy ra trong tương lai nữa. Nó chỉ có thể xảy ra trong khoảnh khắc này, nhưng thế thì bạn sẽ cần sự mãnh liệt, mãnh liệt xuyên thấu. Thế thì bạn sẽ cần được bắt rễ trong trung tâm. Thế thì ngoại vi sẽ không có tác dụng. Thế thì bạn sẽ phải tìm ra khoảnh khắc của bạn. Thực sự, chúng ta không bao giờ nghĩ về chúng ta là gì, và bất kì cái gì chúng ta nghĩ chỉ là lời nói vớ vẩn vô nghĩa.

Một lần tôi sống cùng một ông giáo sư trong khuôn viên đại học. Một hôm ông ấy tới và ông ấy rất bối rối, cho nên tôi hỏi, "Có chuyện gì vậy?"

Ông ấy nói, "Tôi cảm thấy sốt."

Tôi đang đọc cái gì đó, cho nên tôi nói với ông ấy, "Ông đi ngủ đi. Đắp chăn này và nghỉ ngơi."

Ông ấy lên giường, nhưng sau vài phút ông ấy nói, "Không, tôi không sốt. Thực sự, tôi giận. Ai đó đã xúc phạm tôi, và tôi cảm thấy nhiều bạo hành chống lại anh ta."

Thế là tôi nói, "Sao ông nói rằng ông cảm thấy sốt?"

Ông ấy nói, "Tôi đã không thể nhận ra sự kiện rằng tôi đã giận, nhưng thực sự tôi đang giận. Không có sốt." Ông ấy tung chăn ra.

Thế rồi tôi nói, "Được, nếu ông giận thế thì cầm lấy cái gối này. Đánh nó và bạo hành với nó đi. Để cho bạo hành của ông được xả ra. Và nếu gối này không đủ, thì tôi sẵn đây. Ông có thể đánh tôi, và để cơn giận này được tống ra."

Ông ấy cười, nhưng tiếng cưởi là giả - chỉ được tô vẽ trên mặt ông ấy. Nó tới trên mặt ông ấy và thế rồi biến mất, nó không bao giờ xuyên thấu vào trong. Nó không bao giờ tới từ bên trong; nó chỉ là nụ cười tô vẽ. Nhưng tiếng cười này, ngay cả tiếng cười giả, đã tạo ra kẽ hở. Ông ấy nói, "Không thực sự... tôi không thực sự giận. Ai đó đã nói cái gì đó trước những người khác, và tôi cảm thấy rất ngượng. Thực sự, đây mới là câu chuyện."

Thế là tôi nói cho ông ấy, "Ông đã đổi phát biểu của ông về cảm giác riêng của ông ba lần trong vòng nửa giờ. Ông đã nói ông cảm thấy sốt, thế rồi ông nói ông giận, và giờ ông nói rằng ông không giận nhưng ngượng. Cái nào là thực?"

Ông ấy nói, "Thực sự, tôi ngượng."

Tôi nói, "Cái nào? Khi ông nói ông sốt, ông cũng đã chắc chắn về điều đó. Khi ông nói ông giận, ông cũng đã chắc chắn về điều đó. Và ông cũng chắc chắn về điều này. Ông là một người hay nhiều người? Sự chắc chắn này sẽ tiếp tục được bao lâu?"

Thế là người này nói, "Thực sự, tôi không biết tôi cảm thấy cái gì. Nó là cái gì, tôi không biết. Tôi đơn giản bị bối rối. Liệu gọi nó là giận hay ngượng hay cái gì, tôi không biết. Và đây không phải là lúc để thảo luận điều đó với tôi." Ông ấy nói, "Để tôi một mình đi. Ông đã làm cho tình huống của tôi thành triết lí. Ông đang thảo luận cái gì là thực, cái gì là đích thực còn tôi đang cảm thấy rất bối rối."

Điều này không chỉ xảy ra cho người khác nào đó - X, Y hay Z - nó là cho bạn. Bạn không bao giờ chắc chắn được, vì sự chắc chắn tới từ việc được định tâm. Bạn thậm chí không chắc chắn về bản thân bạn. Không thể nào chắc chắn được về người khác khi bạn không bao giờ chắc chắn về bản thân bạn. Chỉ có mơ hồ, không rõ ràng; không cái gì chắc chắn.

Ai đó đã ở đây mới mấy ngày trước, và anh ta nói với tôi, "Tôi đang yêu ai đó, và tôi muốn cưới cô ấy." Tôi nhìn vào mắt anh ta thật sâu trong vài phút mà không nói cái gì. Anh ta trở nên bồn chồn và anh ta nói, "Sao thầy nhìn tôi? Tôi cảm thấy lúng túng thế." Tôi tiếp tục nhìn. Anh ta nói, "Thầy nghĩ rằng tình yêu của tôi là giả sao?" Tôi chẳng nói gì, tôi chỉ tiếp tục nhìn. Anh ta nói, "Sao thầy cảm thấy rằng hôn nhân này sẽ không tốt?" Anh ta tự nói, "Tôi đã không thực sự nghĩ về nó rất nhiều, và đó là lí do tại sao tôi đã tới thầy. Thực sự, tôi không biết liệu tôi đang trong yêu hay không."

Tôi đã không nói một lời. Tôi chỉ nhìn vào mắt anh ta. Nhưng anh ta trở nên bối rối, và mọi thứ ở bên trong bắt đầu ló ra, trồi ra.

Bạn không chắc chắn, bạn không thể chắc chắn được về bất kì cái gì; không chắc về yêu của bạn, không chắc về ghét của bạn, không chắc về tình bạn của bạn. Không có gì mà bạn có thể chắc chắn được vì bạn không có trung tâm. Không có trung tâm không có chắc chắn. Mọi cảm giác của bạn về tính chắc chắn đều là giả và nhất thời. Khoảnh khắc này bạn sẽ cảm thấy rằng bạn chắc chắn, nhưng khoảnh khắc tiếp sự chắc chắn đó sẽ đi mất vì trong từng khoảnh khắc bạn có trung tâm khác. Bạn không có trung tâm thường hằng, trung tâm được kết tinh. Từng khoảnh khắc đều là trung tâm nguyên tử, cho nên từng khoảnh khắc có cái ra riêng của nó.

George Gurdjieff hay nói rằng con người là đám đông. Nhân cách chỉ là lừa dối vì bạn không là một người, bạn là nhiều người. Cho nên khi người này nói trong bạn, đó là trung tâm nhất thời. Khoảnh khắc tiếp có người khác. Với mọi khoảnh khắc, với mọi tình huống nguyên tử, bạn cảm thấy chắc chắn, và bạn không bao giờ trở nên nhận biết rằng bạn chỉ là một luồng - nhiều con sóng không có trung tâm nào. Thế thì đến cuối bạn sẽ cảm thấy rằng cuộc sống đã chỉ là việc phí hoài. Nó nhất định là vậy. Chỉ có phí hoài, chỉ lang thang - vô mục đích, vô nghĩa.

Mật tông, yoga, tôn giáo... mối quan tâm cơ bản của họ là làm sao đầu tiên khám phá ra trung tâm, làm sao đầu tiên là cá nhân. Họ quan tâm tới làm sao tìm ra trung tâm mà còn lại trong mọi tình huống. Thế rồi, khi cuộc sống liên tục di chuyển bên ngoài, như một luồng sống tiếp diễn mãi, như các con sóng tới và đi, trung tâm này vẫn còn mãi bên trong. Thế thì bạn vẫn còn là một - được bắt rễ, được định tâm.

Những kinh này là các kĩ thuật để tìm ra trung tâm này. Trung tâm này đã có đó rồi, vì không có khả năng là vòng tròn mà không có trung tâm. Vòng tròn có thể tồn tại chỉ với một trung tâm, cho nên trung tâm này chỉ bị quên lãng. Nó có đó, nhưng chúng ta không nhận biết. Nó có đó, nhưng chúng ta không biết cách nhìn vào nó. Chúng ta không biết cách hội tụ ý thức vào nó.

 

Từ “Vigyan Bhairav Mật tông - tập 1”

 
 
 
 

Bài  mới nhất

Bài  xem nhiều

Đăng  nhập